A-kun nấu ăn xong.
B-kun và cha mẹ A-kun ăn được vài miếng rồi lặng lẽ hạ đũa xuống.
Cha A hỏi mẹ A: “Em thật sự không biết thằng A không biết nấu ăn à?”
Mẹ A-kun: “Lúc đó em chỉ nghỉ B-kun trước kia khổ như vậy, để A-kun nấu cơm an ủi B-kun chút thôi, quên béng mất A-kun không biết nấu ăn.”
B-kun an ủi A-kun xong nhìn về phía cha mẹ A-kun: “Cháu cám ơn dì. Cháu có thể nấu cơm cả đời cho A-kun, nên A-kun có không biết nấu cũng không sao đâu ạ.”
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương