*
Sáng sớm, bầu trời Vọng Minh còn mờ sương. Lục Minh Dạ đứng trước cửa kính một quán cà phê nhỏ, lặng lẽ quan sát dòng người qua lại. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh dõi theo từng chuyển động, nhưng bên trong chỉ là khoảng trống kéo dài vô tận. Anh không nhớ nổi mình từng là ai ngoài cái tên và vai trò một tổng tài – tất cả những gì thuộc về quá khứ đều như khói sương tan biến.
Bạch Tinh Vân xuất hiện, dáng người mảnh mai, tóc bạch kim buông lơi trên vai, khuôn mặt thanh tú phảng phất nét mỏi mệt. Cô kéo ghế ngồi xuống đối diện, đặt một cuốn sổ nhỏ lên bàn. Nét chữ trên bìa đã nhòe, nhưng vẫn lờ mờ dòng chữ: “Đừng quên bắt đầu lại.”
— Anh có cảm giác từng viết nó không? — Tinh Vân hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.
Minh Dạ lật giở từng trang, chữ viết cứng cáp, rối loạn, những đoạn ghi chú đứt quãng không đầu không cuối. Ở trang cuối chỉ có một dòng: “Nếu mọi thứ tan biến, hãy chọn lại từ đầu.”
Anh gập sổ, mắt không chớp:
— Có lẽ là của tôi, nhưng tôi chẳng nhận ra gì cả.
Tinh Vân cúi đầu, đôi mắt xám phủ sương ánh lên nỗi buồn khó giấu. Cô cũng không khá hơn anh, ký ức chỉ còn là những vệt sáng mờ nhạt, không thể chạm tới.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Minh Dạ nghe máy. Đầu dây bên kia là giọng nam trầm, cứng nhắc:
— Lục tổng, Tập đoàn Dương Thịnh gửi thông báo: tạm dừng hợp tác với Lục Thị. Đề nghị xác nhận quyền sở hữu các chi nhánh phía Tây.
Anh nhíu mày, bản năng cảnh giác trỗi dậy dù đầu óc trống rỗng:
— Gửi toàn bộ tài liệu cho tôi, tôi sẽ xử lý.
Cúp máy, Minh Dạ nhìn sang Tinh Vân:
— Em có biết gì về Dương Thịnh không?
Tinh Vân lắc đầu, tay siết nhẹ quai túi:
— Hình như em từng nghe tên đó ở đâu, nhưng không nhớ rõ.
Anh gật đầu, ánh mắt quyết liệt hiện lên trong thoáng chốc:
— Chúng ta về Lục Thị. Có lẽ mọi thứ sẽ sáng tỏ hơn ở đó.
*
Tòa nhà Lục Thị sừng sững giữa trung tâm thành phố, mặt kính phản chiếu trời xanh nhạt. Bước chân Minh Dạ và Tinh Vân vang lên trên nền đá hoa cương, mọi ánh mắt trong sảnh lớn đều hướng về phía họ, pha lẫn kính nể và dè chừng.
Ba trợ lý tiến lại:
— Lục tổng, phòng pháp chế chờ ở tầng 32.
— Hội đồng quản trị họp khẩn lúc 9 giờ.
— Diệp gia gửi thư mời dự tiệc tối nay.
Minh Dạ gật đầu, ra hiệu cho một trợ lý:
— Chuẩn bị toàn bộ hồ sơ về Dương Thịnh, Diệp gia và các chi nhánh phía Tây. Đem lên phòng làm việc ngay.
Tinh Vân lặng lẽ theo sau, lòng dấy lên nỗi lo không tên. Những ký ức đứt đoạn lướt qua khiến cô choáng váng – hành lang dài, ánh đèn trắng lạnh, tiếng bước chân dồn dập. Cô không biết mình từng là ai giữa nơi này, chỉ thấy mọi thứ quá đỗi quen thuộc, nhưng không thể gọi tên.
Trong thang máy, Minh Dạ khẽ hỏi:
— Em có cảm thấy lạ không? Mọi người đều như biết điều gì mà anh không rõ.
Tinh Vân khẽ gật:
— Em cũng vậy. Nơi này... hình như từng rất quan trọng với em.
Thang máy mở ra tầng 38. Họ bước đến trước phòng làm việc lớn, cửa kính mờ phản chiếu bóng hai người. Minh Dạ do dự giây lát rồi mở cửa.
Không gian rộng, bàn làm việc đen bóng, tủ sách cao kịch trần. Trên tường là bức ảnh một người phụ nữ mỉm cười dịu dàng. Minh Dạ khựng lại, cảm giác đau nhói xé ngang lồng ngực nhưng không thể gọi tên. Anh quay đi, giấu ánh mắt.
Tinh Vân đặt tay lên vai anh:
— Anh ổn không?
Anh lắc đầu, khẽ đáp:
— Không sao. Chỉ là... có gì đó không đúng.
Anh ngồi xuống, lật hồ sơ. Mỗi tập tài liệu đều mang chữ ký của anh – mạnh mẽ, dứt khoát – nhưng ký ức về từng thương vụ, từng sự kiện đều là khoảng trắng.
Tinh Vân ngồi đối diện, ánh mắt lướt khắp căn phòng. Trong đầu cô hiện lên một đoạn ký ức ngắn: cô đứng bên cửa sổ, ngoài kia là thành phố rực rỡ, bên cạnh là một người đàn ông cao lớn, ánh mắt dịu dàng. Cô siết chặt tay, ngăn giọt nước mắt sắp rơi.
Minh Dạ dừng lại ở một tập hồ sơ, sắc mặt trầm xuống:
— Dương Thịnh từng là đối tác chiến lược. Họ sẽ không cắt đứt hợp tác nếu không có ai hậu thuẫn phía sau.
Anh nhìn sang Tinh Vân:
— Em nghĩ ai đang đứng sau chuyện này?
Tinh Vân mím môi, một cái tên thoáng qua trong đầu, lạnh buốt: Diệp Nguyệt Lăng. Nhưng ký ức chỉ như một làn khói, không thể nắm bắt.
Tiếng gõ cửa dứt khoát. Trợ lý mang vào một xấp hồ sơ dày:
— Tài liệu về Dương Thịnh, Diệp gia và các chi nhánh phía Tây.
Minh Dạ lật nhanh, dừng lại ở bản ghi nhớ có dấu đỏ: “Hiệp ước ngầm – tái lập trật tự dị giới.”
Bên dưới là sơ đồ các gia tộc, tập đoàn, với vòng tròn đỏ ở trung tâm: “Thánh vật – Dị năng hợp nhất.”
Anh nhìn Tinh Vân, hỏi khẽ:
— Em có nhớ gì về thứ này không?
Tinh Vân ôm đầu, nhăn mặt. Một luồng ký ức mơ hồ: ánh sáng chói lòa, tiếng hét, một bàn tay kéo cô chạy giữa biển người. Cô run rẩy:
— Em... không nhớ, chỉ biết nó rất nguy hiểm.
Minh Dạ siết chặt hồ sơ:
— Nếu các hiệp ước ngầm đã thay đổi, nghĩa là trật tự cũ đã sụp đổ. Ai đó đang thao túng mọi thứ.
Anh dừng ở cái tên Lục Triều Dương:
— Anh họ tôi đâu rồi?
Trợ lý đáp:
— Lục thiếu gia sáng nay rời thành phố, nói dự hội nghị các gia tộc phía Bắc.
Minh Dạ cau mày, cảm giác bất an trào lên.
*
Ở một nơi khác, Lục Triều Dương ngồi trong xe limousine, mắt nhìn thành phố lùi lại phía sau qua cửa kính. Gương mặt anh vẫn giữ nụ cười nửa miệng khó đoán. Bên cạnh, Lâm Thế An điềm tĩnh lật tài liệu.
— Cậu thật sự tin trật tự mới sẽ đứng vững? — Lâm Thế An cất tiếng.
Triều Dương khoanh tay, mắt hổ phách lấp lánh:
— Không có hỗn loạn thì lấy đâu ra trật tự? Tôi chỉ cần đủ mạnh để giữ vị trí số một.
Lâm Thế An gật đầu, ánh mắt như dò xét:
— Minh Dạ không dễ bị loại bỏ. Dù mất ký ức, bản năng của cậu ta vẫn là kẻ săn mồi.
Triều Dương cười nhạt:
— Để xem ai sống sót sau cùng. Khi tôi nắm trong tay vận mệnh Dị Ảnh, mọi con tốt đều phải phục tùng.
Lâm Thế An khép tài liệu lại:
— Đừng quên, vận may đôi khi cũng là con dao hai lưỡi. Nhất là khi bên cạnh Minh Dạ còn có Bạch Tinh Vân.
Triều Dương nhắm mắt, tựa đầu ra sau:
— Quyền lực là thứ duy nhất đáng giá. Những thứ khác, kể cả ký ức, chỉ là vật cản đường.
*
Buổi chiều, tại biệt thự Bạch thị, Tinh Vân trở về căn phòng cũ. Mọi thứ sạch sẽ, ngăn nắp, nhưng phủ lên là một lớp bụi mỏng của thời gian lãng quên. Trên bàn có một hộp nhạc nhỏ. Cô bật nắp, âm thanh trong trẻo vang lên, kéo theo những hình ảnh mơ hồ: tiếng cười trẻ thơ, bàn tay ai đó vuốt tóc cô, lời ru khe khẽ bên tai.
Cô nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ chảy. Những khuôn mặt thân yêu đều nhòe nhoẹt, không thể định hình.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang. Cô do dự rồi bắt máy.— Bạch Tinh Vân?
Giọng nữ trầm, lạnh, vang lên qua điện thoại.
— Ai đó?
— Nguyệt Lăng. Ta muốn gặp cô.
Tinh Vân cứng người:
— Cô muốn gì?
— Chỉ là một cuộc nói chuyện. Về “thánh vật”... và về số phận của cô. Gặp ta ở nhà hát cũ, tám giờ tối nay.
— Tôi không quan tâm.
— Đừng tự lừa mình. Cô không thể chạy mãi. Tám giờ, đừng trễ.
Đầu dây bên kia cúp máy. Tinh Vân buông điện thoại, lòng trào dâng dự cảm dữ dội. Cô biết, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
*
Hoàng hôn buông xuống, Minh Dạ đứng tựa cửa sổ phòng làm việc, ánh đèn thành phố hắt bóng anh dài trên nền gạch. Một trợ lý bước vào, trao cho anh một phong thư dán kín, mặt ngoài in dấu đỏ hình cánh phượng.
Bên trong chỉ có dòng chữ ngắn: “Tối nay, nhà hát cũ, tám giờ. Chọn phe đi, Lục Minh Dạ.”
Anh bóp chặt lá thư, cảm giác lạnh lẽo lan dần trong tĩnh mịch. Quay lại, anh hỏi Tinh Vân:
— Em có từng đến nhà hát cũ chưa?
Tinh Vân ngẫm nghĩ, rồi gật đầu:
— Khi còn nhỏ. Ở đó có căn phòng bí mật, nơi Dị Ảnh từng tổ chức nghi lễ.
Minh Dạ nhìn sâu vào mắt cô:
— Em chắc mình muốn đi?
Cô đáp, giọng dứt khoát:
— Không thể né tránh mãi được.
Anh gật đầu, ánh mắt lạnh băng chợt ánh lên tia dịu dàng.
— Vậy đi thôi.
*
Nhà hát cũ nằm lọt giữa khu phố vắng, tường loang lổ, mái ngói mục. Cánh cửa gỗ nặng nề hé mở, bên trong tối om, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ sân khấu.
Hai người bước vào, tiếng giày dội vang. Trên sân khấu, Diệp Nguyệt Lăng đứng chờ sẵn, vận đầm đen, tóc buông dài, môi đỏ nổi bật giữa bóng tối.
— Đã lâu không gặp, Lục tổng.
Minh Dạ đáp lại bằng ánh mắt sắc lạnh:
— Nếu cô muốn tuyên chiến, nói thẳng đi.
Nguyệt Lăng nhếch môi, liếc sang Tinh Vân:
— Ta chỉ muốn các người chọn phe. Trật tự mới đã thiết lập, mỗi người đều phải chọn vị trí. Đứng về phía ta, ta sẽ trả lại một phần ký ức đã mất. Nếu không, các người sẽ đối đầu với Dị Ảnh và Diệp gia.
Tinh Vân tiến lên, giọng sắc lạnh:
— Ký ức không phải thứ có thể đem ra trao đổi.
Nguyệt Lăng cười nhạt:
— Nhưng vận mệnh thì có thể. Ta biết ai giữ chìa khóa ký ức của các người.
Một bóng người xuất hiện từ hậu trường: Lâm Thế An, vẻ mặt điềm tĩnh.
Minh Dạ nắm chặt nắm đấm:
— Ông cũng dính vào chuyện này?
Lâm Thế An mỉm cười:
— Ta chỉ là người đưa tin. Trật tự mới là luật chơi của kẻ mạnh. Nếu muốn lấy lại ký ức, các người phải trả giá.
Nguyệt Lăng tiến gần hơn:
— Giao thánh vật ra, hoặc tiếp tục sống trong lãng quên. Các người chỉ có một lựa chọn.
Minh Dạ nhìn sang Tinh Vân, ánh mắt như dò hỏi. Cô nắm lấy tay anh, cảm nhận dòng dị năng âm ỉ trong huyết quản. Không ký ức, nhưng bản năng vẫn thúc giục cô bảo vệ điều quý giá nhất.
— Chúng tôi sẽ tự quyết định số phận. Không cần ai ban phát ký ức hay tương lai cho mình, — Minh Dạ đáp, giọng rắn rỏi.
Nguyệt Lăng nhướng mày, nụ cười lạnh lẽo:
— Ta sẽ chờ xem các người đi được đến đâu. Đừng quên, mỗi phút qua đi, quá khứ càng xa tầm với.
Cô quay người, bóng dáng hòa vào bóng tối. Lâm Thế An lặng lẽ rời theo.
*
Bước ra khỏi nhà hát, gió đêm rít qua ngõ hẻm. Minh Dạ siết tay Tinh Vân:
— Em có sợ không?
Cô lắc đầu, mắt xám ánh lên ý chí:
— Em chỉ sợ, đến một ngày nào đó, chúng ta không còn nhận ra nhau.
Anh cười, nụ cười pha lẫn cay đắng:
— Dù ký ức có bị xóa bao nhiêu lần, anh tin bản năng sẽ dẫn lối trở về.
Tinh Vân dựa vào vai anh, lòng trào dâng bất an. Họ biết, kể từ khoảnh khắc này, mọi trật tự cũ đã sụp đổ. Họ chỉ còn lại bản thân và những mảnh ký ức không thể ghép lại.
*
Ở tầng thượng khách sạn, Lục Triều Dương đứng một mình giữa gió lộng. Thành phố phía dưới là mê cung ánh sáng, mỗi người là một quân cờ nhỏ nhoi trong ván cờ quyền lực. Anh rút điện thoại, đọc tin nhắn mới: “Trật tự mới khởi động. Minh Dạ từ chối hợp tác. Chuyển phương án hai.”
Triều Dương mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ mặt dây chuyền bạc khắc hình con mắt nhắm nghiền:
— Luật chơi chỉ vừa bắt đầu.
*
Đêm khuya, Tinh Vân ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống phố đèn vàng loang lổ. Cô lật cuốn sổ nhỏ, những dòng chữ rối loạn như những vết xước trên tâm hồn. Cô biết, từ nay trở đi, mình không còn đường lùi. Muốn bảo vệ những người yếu thế, muốn tìm lại ký ức thật sự, cô phải đối mặt với cả thế giới dị năng đang thay da đổi thịt.
Minh Dạ đứng ngoài ban công, mắt nhắm nghiền, những hình ảnh lấp lánh trong đầu: bàn tay đẫm máu, tiếng gào thét, một lời hứa giữa đêm tối. Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh hướng về phía chân trời.
Trật tự mới vừa được tái lập, nhưng ai sẽ là người viết nên luật chơi cuối cùng? Ký ức, tình yêu, quyền lực – liệu có thể cùng tồn tại, hay mãi mãi chỉ là những mảnh vỡ không thể ráp lại?
*
Tầng hầm một tòa nhà bỏ hoang, Diệp Nguyệt Lăng ngồi trước bàn cờ, từng quân cờ đen trắng lặng lẽ nằm im. Cô dịch chuyển một quân cờ, môi nhếch lên:
— Đến lúc bắt đầu ván cờ cuối cùng.
Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng, báo hiệu một cơn bão mới đang hình thành giữa lòng Vọng Minh.
*
Bên ngoài cửa sổ, một bóng người lặng lẽ quan sát. Trong tay hắn, tấm thẻ bạc khắc chữ “Dị Ảnh” lật qua lật lại, phát ra tiếng lách cách khô khốc. Dưới lớp vỏ yên bình, sóng ngầm đã bắt đầu chuyển động. Trật tự mới chỉ vừa khởi động, nhưng những bí mật của quá khứ chưa từng chịu lùi xa.
*
Bình minh lên, thành phố lại cuộn chảy trong nhịp sống thường ngày. Minh Dạ và Tinh Vân sóng bước trên phố, mỗi người mang theo một khoảng trống không tên. Ký ức đã mất, nhưng bản năng bảo vệ và yêu thương vẫn len lỏi đâu đó, chờ ngày được gọi tên.
Ở phía xa, Triều Dương lẫn vào đám đông, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo hai người. Lâm Thế An khuất dần trong bóng tối, trong mắt chỉ còn lại sự toan tính không nguôi.
Trật tự mới được thiết lập, quyền lực chia lại, mọi quân cờ đã lên bàn. Nhưng ai sẽ là người lật ngửa lá bài cuối cùng?
*
Tiếng chuông đồng hồ ngân dài, treo lơ lửng giữa ranh giới quên lãng và khởi đầu. Và đâu đó, một lời hứa chưa kịp nhớ ra, vẫn lặng lẽ chờ ngày được gọi tên.


Bình luận chương