Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 2: Bóng Ma Ký Ức




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Màn đêm Thành phố Vọng Minh vẫn đặc sệt những bóng tối, từng ánh đèn đường hắt lên mặt nước mưa loang loáng như vệt máu cũ. Trong phòng làm việc tầng hai biệt thự Lục gia, Lục Minh Dạ ngồi bất động trước màn hình máy tính, đôi mắt sâu thẳm không chút dao động. Tin nhắn ẩn danh trên điện thoại vẫn hiện sáng: “Bạch Tinh Vân không phải người cô ấy nói. Hãy cẩn thận.” Dưới ánh đèn lạnh, đôi tay anh lướt nhanh trên bàn phím, hệ thống giám sát nội bộ của Lục gia hiện lên từng khung hình. Anh rà soát những đoạn ghi hình đêm lễ tang, tua chậm từng giây, phóng to từng gương mặt, từng cử động nhỏ nhất.

Ở một góc khuất hành lang, một bóng người mặc áo khoác dài màu xám lướt qua. Cử chỉ dứt khoát, dáng đi cao ráo, động tác khéo léo tránh mọi góc máy. Khuôn mặt phần lớn che khuất sau vành mũ, nhưng đôi mắt phượng lạnh lẽo, chỉ thoáng hiện lên dưới ánh đèn, đã khiến Minh Dạ chững lại. Anh dừng hình, phóng to đoạn ghi hình, nhận ra chiếc nhẫn bạc hoa văn cổ trên ngón út – biểu tượng thừa kế của Diệp gia. Không thể nhầm lẫn. Anh trầm ngâm, trong lòng dâng lên dự cảm dữ dội: Diệp Nguyệt Lăng đã thật sự xuất hiện trong lãnh địa của Lục gia vào đúng thời điểm then chốt.

Minh Dạ gửi bức ảnh tới Lục Triều Dương, kèm dòng lệnh: “Điều tra Diệp Nguyệt Lăng. Ưu tiên tuyệt đối. Đừng để lộ dấu vết.” Tin nhắn báo nhận ngay sau đó: “Hiểu rồi. Sẽ báo lại trong vòng một giờ.”

Anh tựa lưng vào ghế, mắt nhìn trân trân vào màn hình. Tâm trí như bị kéo ngược về quá khứ – ngày mẹ anh ngã xuống giữa đại sảnh phủ đầy máu, bàn tay co quắp vẫn đeo chiếc nhẫn bạc lạnh ngắt. Nỗi đau ấy chưa bao giờ phai nhạt, và tất cả những đầu mối, một lần nữa, đều dẫn về Diệp gia.

Tiếng động nhẹ ngoài hành lang cắt ngang dòng suy nghĩ. Minh Dạ đứng dậy, mở cửa. Bạch Tinh Vân đang đi ngang, tay cầm tập hồ sơ, gương mặt trắng nhợt ánh lên vẻ trầm tư. Anh nhìn cô không chớp mắt, giọng trầm:

— Muộn vậy rồi còn chưa nghỉ?

Tinh Vân dừng lại, ánh mắt xám mờ như phủ một tầng sương:

— Tôi vừa kiểm tra lại kết quả xét nghiệm liên quan đến vụ ám sát. Có một số điểm bất thường, tôi muốn xem lại.

— Phát hiện gì không? – Minh Dạ tiến sát, khoảng cách chỉ còn nửa bước, hơi thở lạnh lẽo.

Cô lắc đầu, nhưng ngón tay khẽ siết lại, một dấu hiệu nhỏ mà Minh Dạ không bỏ qua. Anh nhìn cô lâu hơn, giọng hạ thấp:

— Nếu có gì lạ, báo cho tôi trước. Đừng tin bất cứ ai ở đây ngoài tôi.

Tinh Vân gật đầu, né tránh ánh mắt anh, rồi bước đi. Minh Dạ nhìn theo, lòng trào lên cảm giác bất an.

Anh trở lại bàn làm việc, lấy ra một con chip dữ liệu nhỏ bọc vải đen – kỷ vật cuối cùng mẹ để lại. Cắm chip vào máy tính, hàng mã ký hiệu hiện lên, xen lẫn một dòng chữ: “Ký ức thật sự không thể xóa, chỉ có thể bị giấu đi.” Ý nghĩa câu nói ấy xoáy sâu trong đầu anh – ký ức của Tinh Vân cũng bị phong ấn như vậy, và có thể, chính dị năng của anh là chìa khóa mở ra sự thật.

Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Triều Dương: “Xác nhận – Diệp Nguyệt Lăng đã rời khỏi biệt thự lúc 3h sáng, không để lại dấu vết. Một người thuộc Diệp gia xuất hiện gần hiện trường vụ ám sát, dấu hiệu nhận diện: vết bớt hình ngôi sao trên cổ tay. Đã gửi ảnh qua kênh bảo mật.”

Minh Dạ mở ảnh. Người trong ảnh mặc áo khoác đen, cổ tay lộ vết bớt hình ngôi sao – đặc trưng của dòng chính Diệp gia. Đường đi của âm mưu đã rõ, nhưng mục tiêu là Lục gia, hay là Bạch Tinh Vân?

***

Trong phòng y tế, Bạch Tinh Vân đứng trước gương lớn, ánh đèn trắng càng làm gương mặt cô thêm nhợt nhạt. Cô xem lại các mẫu xét nghiệm máu, tất cả đều bình thường ngoại trừ một mẫu lạ – mang dấu ấn dị năng hệ Thức tỉnh, không trùng với bất cứ ai trong Lục gia. Cô run nhẹ tay, trong đầu lại vang lên những mảnh ký ức lạ: một hành lang trắng toát, tiếng bước chân gấp gáp, tiếng ai đó gọi tên cô trong tuyệt vọng, rồi bóng tối nuốt chửng.

Đau nhói ở thái dương khiến cô loạng choạng. Dị năng trong người cô rung lên, đòi phá tan phong ấn. Nhưng mỗi lần manh động, là một lần tuổi thọ cô bị rút ngắn.

Cô nhắm mắt, tự hỏi: “Mình thực sự là ai?”

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Người giúp việc của Lục gia thông báo:

— Bác sĩ Bạch, thiếu gia Triều Dương mời cô lên phòng trà tầng ba.

Tinh Vân gật đầu, thu dọn hồ sơ, cảm giác bất an dâng lên. Những cuộc gặp riêng giữa đêm khuya ở Lục gia hiếm khi đơn giản.

***

Phòng trà tầng ba sáng một ngọn đèn vàng dịu. Lục Triều Dương ngồi chờ, nụ cười nửa miệng. Anh đứng dậy khi Tinh Vân bước vào, kéo ghế mời cô ngồi.

— Cảm ơn anh. – Tinh Vân ngồi xuống, giữ khoảng cách.

— Cô đoán được lý do tôi mời cô đến đây không? – Triều Dương rót trà, ánh mắt không rời cô.

— Nếu liên quan đến vụ ám sát, tôi đã báo cáo đủ cho thiếu gia Minh Dạ. – Cô đáp, giọng đều.

Triều Dương bật cười, giọng trầm:

— Ở Lục gia, không phải chuyện gì cũng nên để Minh Dạ biết trước. Đôi khi, chia sẻ với tôi sẽ an toàn hơn cho cô.

Tinh Vân nhìn thẳng vào mắt anh:

— Anh nghi ngờ tôi?

Anh nhún vai:

— Không chỉ tôi. Sau vụ ám sát, mọi khách mời đều được kiểm tra, chỉ có cô là không có hồ sơ dị năng rõ ràng. Cô xuất hiện đúng lúc cứu Minh Dạ, rồi ở lại Lục gia như người nhà. Cô thấy thế nào?

Tinh Vân siết chặt tay:

— Nếu muốn tôi rời đi, anh có thể nói thẳng.

Triều Dương lắc đầu, nụ cười càng sâu:

— Ngược lại, tôi rất tò mò về cô. Dị năng của cô là gì? Cô từng là “thánh nữ” tổ chức ngầm nào đó? Tôi không tin vào trùng hợp.

Tinh Vân khựng lại, mắt thoáng dao động:

— Tôi chỉ là bác sĩ. Mọi lời đồn, tôi không quan tâm.

Triều Dương nghiêng người, giọng trầm xuống:

— Đừng tự lừa mình, bác sĩ Bạch. Lục gia không phải nơi ai cũng tự do ra vào. Nếu muốn an toàn, hãy thành thật với tôi. Nhưng tôi không dễ mua chuộc, lòng tốt của tôi có hạn.

Tinh Vân đáp, từng chữ rõ ràng:

— Tôi không cần ai bảo vệ, càng không cần ai mua chuộc. Nếu anh muốn điều tra, cứ làm. Đừng lãng phí thời gian của tôi.

Triều Dương cười khẽ, lùi lại:

— Được rồi, tôi không ép. Nhưng nhớ lấy, ở Lục gia, mọi bí mật đều có giá.

Tinh Vân đứng dậy, không ngoái lại. Khi cô đi khuất, nụ cười Triều Dương tan biến, chỉ còn ánh nhìn lạnh băng. Anh nhắn tin: “Cô ta không đơn giản. Tiếp tục theo dõi. Đừng để Minh Dạ biết.”

***

Về phòng, Tinh Vân ngồi sụp xuống giường, ôm đầu. Những mảnh ký ức rời rạc lại trỗi dậy, lần này dữ dội hơn: một căn phòng lạnh lẽo, giường sắt, dây truyền dịch, một người đàn ông thì thầm bên tai: “Đừng sợ. Mọi đau đớn sẽ qua.” Tiếng hét, tiếng dây xích, ánh sáng chớp tắt, mùi máu tanh. Cô vùng vẫy, tay chân như bị trói chặt. Tiếng gọi: “Tinh Vân, đừng quên. Đừng bao giờ quên…”

Cô choàng tỉnh, mồ hôi lạnh vã đầy trán. Dị năng trong cơ thể rung lên, nhắc nhở về cái giá của sự thật.

Cô mở hộp thuốc, uống một viên an thần, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ. Thành phố vẫn rực rỡ, nhưng trong cô là vực sâu không đáy. Nếu ký ức bị thao túng, ai là người đã làm điều đó? Cô chạm vào vết sẹo trên cổ tay, lòng dâng lên nỗi nghi hoặc: chính mình tự xóa ký ức, hay ai đó trong Lục gia, hoặc Diệp gia?

Cô mở laptop, tìm kiếm hồ sơ các trường hợp mất trí nhớ đột ngột liên quan đến các gia tộc lớn. Ba trường hợp gần nhất đều liên quan đến Diệp gia, đều có bóng dáng một bác sĩ bí ẩn tại các sự kiện lớn. Cô lưu lại thông tin, đánh dấu những điểm trùng hợp.

Tiếng động khẽ vang ngoài hành lang. Tinh Vân tắt máy, mở cửa. Không ai ngoài đó, chỉ có một mẩu giấy nhét dưới khe cửa: “Người nhà Diệp gia không bao giờ tha cho kẻ phản bội. Cẩn thận.”

Cô siết chặt mẩu giấy, cảm giác hoang mang lạnh buốt len lỏi khắp ngực.

***

Sáng hôm sau, Minh Dạ triệu tập cuộc họp khẩn trong thư phòng. Trên bàn là hồ sơ mới nhất về vụ ám sát, ảnh hiện trường, danh sách khách mời. Anh đứng đầu bàn, ánh mắt sắc lạnh:

— Vụ ám sát không phải hành động đơn lẻ. Kẻ chủ mưu có nội ứng, khả năng cao là Diệp gia. Tất cả phải kiểm tra lại lịch trình, không bỏ sót ai.

Các thành viên Lục gia nhìn nhau lo lắng. Triều Dương ngồi đối diện, nụ cười mỉm:

— Có vẻ anh rất chắc về Diệp gia. Bằng chứng đâu?

Minh Dạ ném tấm ảnh cổ tay có vết bớt ngôi sao lên bàn:

— Đây là bằng chứng. Ngoài ra, dữ liệu nội bộ bị đánh cắp trùng với thời điểm Diệp Nguyệt Lăng xuất hiện tại biệt thự. Các người nghĩ sao?

Một trưởng lão dè dặt:

— Còn khả năng nội gián? Một số người mới đến, thân phận chưa rõ ràng…

Ánh mắt ông ta lướt qua Tinh Vân. Phòng họp chợt lạnh đi. Tinh Vân ngồi lặng, mắt nhìn thẳng.

Minh Dạ liếc cô, rồi nói dứt khoát:

— Bác sĩ Bạch là người cứu tôi, cũng là người duy nhất không có động cơ rõ ràng. Nếu ai nghi ngờ, đưa bằng chứng. Tôi sẽ tự xử lý.

Triều Dương nheo mắt:

— Vậy còn mẫu máu lạ trong xét nghiệm? Không khớp ai trong Lục gia. Ai giải thích?

Tinh Vân đáp ngay:

— Tôi đã kiểm tra. Mẫu đó mang dấu hiệu dị năng hệ Thức tỉnh, không đủ thông tin xác định chủ nhân. Có thể là của hung thủ hoặc một người ngoài.Minh Dạ khép hồ sơ, kết thúc bằng giọng lạnh:

— Tăng cường an ninh. Tất cả khách và người ngoài đều phải kiểm tra lại dị năng. Không hợp tác, mời rời khỏi Lục gia.

Mọi người rời đi, không ai nói gì thêm. Tinh Vân đứng dậy sau cùng, lướt nhẹ qua Minh Dạ. Anh giữ cô lại, giọng trầm:

— Đêm qua cô gặp ác mộng?

Tinh Vân không đáp. Minh Dạ ghé sát:

— Dị năng của tôi cảm nhận được sóng ký ức bất ổn quanh phòng cô. Nếu cần giúp, hãy nói.

Cô lắc đầu, môi mím lại, rồi bước đi. Minh Dạ nhìn theo, ánh mắt càng sâu hút.

***

Buổi chiều, mưa trái mùa trút xuống Thành phố Vọng Minh. Biệt thự Lục gia chìm trong không khí u ám. Trong phòng riêng, Tinh Vân ngồi bên cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa lộp độp. Cô mở sổ tay, ghi lại những mảnh ký ức trong cơn ác mộng: căn phòng trắng, bàn tay đeo nhẫn bạc, tiếng thì thầm: “Không được phép nhớ…”

Cô thử dò xét dòng dị năng trong cơ thể. Trước mắt hiện lên những tia sáng yếu ớt, quấn quanh một khối đen đặc ở trung tâm – phong ấn ký ức. Cô chạm vào, dị năng phản kháng dữ dội, đầu đau như búa bổ. Cô gắng sức thêm, một giọng nói lạ vang lên trong đầu: “Nếu nhớ lại, ngươi sẽ chết…” Cô bật dậy, ngã khuỵu xuống sàn, thở gấp.

Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Minh Dạ xuất hiện, đôi mắt đen ánh lo lắng:

— Cô không ổn.

Tinh Vân gượng đứng lên, tránh ánh mắt anh:

— Tôi chỉ mệt, không cần bác sĩ.

Minh Dạ không nói, kéo ghế ngồi cạnh. Anh đặt tay lên mu bàn tay cô, truyền vào một luồng dị năng dịu nhẹ. Cảm giác ấm áp xoa dịu cơn đau đầu.

— Nếu cô muốn nhớ lại, tôi có thể giúp. Nhưng hãy cân nhắc kỹ – có những sự thật không nên biết.

Tinh Vân nhìn anh, mắt dao động:

— Anh từng xóa ký ức ai đó chưa?

Minh Dạ im lặng, ánh mắt thoáng đau đớn:

— Có. Nhưng không ai thoát khỏi cái giá của nó, kể cả tôi.

Tinh Vân nắm chặt tay, giọng run:

— Nếu tôi là người của Diệp gia, anh sẽ làm gì?

Minh Dạ nhìn cô rất lâu:

— Tôi sẽ không để ai làm hại cô. Kể cả chính cô.

Câu trả lời ấy khiến Tinh Vân sững lại, mọi phòng bị như sụp đổ.

***

Tối đó, khi biệt thự chìm trong yên tĩnh, Triều Dương lên tầng thượng, gọi điện cho một số máy lạ.

— Diệp Nguyệt Lăng, tôi biết cô nghe đây. Nếu cô dám động vào Lục gia lần nữa, tôi sẽ tự tìm đến Diệp gia.

Đầu dây kia, giọng nữ lạnh băng vang lên:

— Triều Dương, ngươi nghĩ mình là ai trong ván cờ này? Đừng quên, người nắm giữ bí mật về Bạch Tinh Vân không phải Lục gia.

Triều Dương siết điện thoại:

— Cô muốn gì?

Nguyệt Lăng cười nhạt:

— Ta muốn vận mệnh. Ta muốn ký ức. Ta muốn quyền lực tuyệt đối. Và ta sẽ lấy tất cả, dù phải xóa sạch Lục gia lẫn Dị Ảnh.

Cuộc gọi kết thúc, chỉ còn tiếng mưa rơi nặng nề. Triều Dương nhìn xuống khuôn viên biệt thự, ánh mắt dõi về nơi xa xăm. Ván cờ này, còn lâu mới tàn.

***

Đêm xuống, Tinh Vân lại chìm vào giấc ngủ chập chờn. Những cơn ác mộng lần này rõ hơn: cô đứng trước một cánh cửa lớn, phía sau là bóng người lạ mặt, bàn tay đeo nhẫn bạc chạm vào trán. Luồng sáng trắng lóe lên, ký ức bị cuốn đi, chỉ còn lại đau đớn và trống rỗng. Cô vùng vẫy, hét lên:

— Trả lại ký ức cho tôi!

Một giọng nói trầm vang lên, quen thuộc: “Muốn biết sự thật, hãy đến Diệp gia.”

Cô choàng tỉnh, tim đập dồn dập. Lần đầu tiên, cô thấy sợ chính mình. Nếu thật sự là người của Diệp gia, nếu mọi ký ức đều là giả... cô là ai? Là Bạch Tinh Vân, hay một con rối?

Qua cửa sổ, một bóng người thấp thoáng lướt qua, chỉ kịp để lại bóng đen trên tường. Tinh Vân siết chặt chăn, mắt mở to, lắng nghe từng âm thanh nhỏ.

Đêm ấy, cả biệt thự không ai ngủ yên. Ở nơi nào đó, Diệp Nguyệt Lăng ngồi trước gương, tựa cằm lên tay đeo nhẫn bạc, cười lạnh:

— Ký ức là vũ khí nguy hiểm nhất. Để xem, ai sẽ chịu không nổi trước...

***

Sáng sớm, Minh Dạ rời biệt thự, lên xe riêng đi thẳng tới trụ sở tập đoàn. Anh nhận được tập hồ sơ mật từ Lâm Thế An – cố vấn ngầm của Lục gia. Bên trong là danh sách các thành viên chủ chốt Diệp gia, hồ sơ những vụ xóa ký ức bí ẩn. Một cái tên khoanh đỏ: “Bạch Tinh Vân – nghi vấn thánh nữ Dị Ảnh, liên quan trực tiếp đến Diệp Nguyệt Lăng.”

Minh Dạ cau mày, gọi cho Thế An:

— Ai phê duyệt hồ sơ này?

Thế An đáp bình thản:

— Chính tôi thu thập. Có người trong Dị Ảnh xác nhận, nhưng cần kiểm chứng thêm. Ngài muốn tôi dùng dị năng đọc ký ức Bạch Tinh Vân không?

Minh Dạ im lặng, rồi đáp:

— Chưa cần thiết. Để tôi tự hỏi cô ấy.

***

Tại biệt thự, Tinh Vân nhận lời mời gặp riêng từ Minh Dạ. Khi bước vào phòng làm việc, cô bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh.

— Tôi muốn hỏi cô một chuyện. – Minh Dạ mở đầu thẳng thắn.

— Anh hỏi đi.

— Ký ức của cô. Cô có chắc mình không phải người của Diệp gia?

Tinh Vân khựng lại, mắt lạc đi:

— Tôi… không nhớ rõ. Nhưng tôi cảm thấy mình không thuộc về nơi đó.

Minh Dạ nhìn cô, giọng trầm:

— Nếu cô là người của Diệp gia, tôi vẫn sẽ bảo vệ cô. Nhưng tôi cần sự thật.

Tinh Vân nhìn anh, nghẹn ngào:

— Nếu tôi là kẻ thù của anh thì sao?

Minh Dạ lặng im, đặt tay lên tay cô:

— Không ai chọn nơi mình sinh ra. Nhưng ai cũng có quyền chọn con đường đi tiếp.

Cô bật khóc, nước mắt lăn dài. Lần đầu, cô thấy mình nhỏ bé và bất lực đến vậy.

***

Bên ngoài, Triều Dương đứng lặng ở hành lang, nhận được tin nhắn: “Lục gia sẽ sớm sụp đổ. Sẵn sàng đi, Triều Dương.”

Anh xóa tin, mỉm cười nửa miệng. Ván cờ đã khởi động, mỗi người đều có bí mật riêng. Còn quá nhiều điều chưa sáng tỏ – về Tinh Vân, về Diệp gia, về chính anh.

Trong phòng, Minh Dạ và Tinh Vân ngồi đối diện, giữa họ là khoảng lặng nặng trĩu những điều chưa nói. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi đều. Thành phố Vọng Minh cuộn mình trong âm mưu và ký ức bị phong ấn. Đêm nay, sẽ còn ai mất ngủ vì bóng ma quá khứ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.