Tiếng vó ngựa lặng lẽ khuất dần nơi con phố nhỏ phủ đầy sương trắng. Lysandra kéo cao mũ áo choàng, lặng bước giữa Cedric và Seraphina. Valenmir về đêm lạnh lẽo, ánh đèn vàng hắt bóng người thành những vệt dài méo mó trên nền đá xám. Mùi hoa dạ lan hương thoảng qua, ngọt lịm nhưng ẩn chứa vị đắng của đố kỵ. Phía xa, Nhà hát Bất Tử nổi bật như một pháo đài ánh sáng giữa biển đêm. Cánh cổng lớn mở rộng, rực rỡ và đầy cạm bẫy.
Seraphina siết chặt sổ ghi chép vào ngực, mắt đảo liên tục, linh cảm bất an cuộn xoáy. Cedric khoác áo khoác nhung đen, vai sượt nhẹ Lysandra, hơi lạnh tỏa ra từ da thịt anh như tấm khiên chặn lại mọi bất trắc vô hình.
Lysandra dừng lại dưới mái vòm, ngước nhìn dòng người đổ về phía tiền sảnh. Đêm nay là buổi tiệc mừng vở diễn mới của Nhà hát Bất Tử, cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm Mirielle du Lys xuất hiện trước công chúng Valenmir. Không khí nhộn nhạo, từng lời thì thầm, ánh mắt, nụ cười đều ẩn chứa một mũi dao giấu kín.
Lysandra chạm tay vào cánh cửa gỗ sồi nặng trĩu. Trong khoảnh khắc, cô nghe rõ tiếng tim mình đập, vừa háo hức vừa run sợ. Đêm nay, mọi sân khấu đều hóa chiến trường.
Bên trong, đại sảnh bừng lên thứ ánh sáng lạnh lùng. Đèn chùm pha lê rọi xuống những bộ váy áo lộng lẫy, những gương mặt tô vẽ bằng son đỏ và nụ cười giả tạo. Những quý tộc, nghệ sĩ, pháp sư, minh tinh... ai cũng mang mặt nạ riêng, chỉ chực chờ kịch tính bùng nổ.
Cedric ghé sát tai Lysandra, giọng thì thầm nhẹ tựa hơi thở:
— Đừng để ai kéo em ra khỏi vai diễn của chính mình. Họ khát máu, nhưng cũng nghiện hào quang của em.
Lysandra mỉm cười, ánh mắt tím sẫm lóe lên tia sáng kiên định. Seraphina lách qua đám đông, trao cho cô cái gật đầu động viên. Ba người tiến sâu vào trong, từng bước như dẫm trên tấm thảm gai.
Bất ngờ, tiếng nhạc lạ vang lên. Giai điệu không thuộc về bất kỳ bản nhạc nào trong kịch mục, ngắt quãng, sắc lạnh như những mũi kim châm thẳng vào thần kinh. Đám đông xôn xao, mọi ánh mắt hướng về sân khấu chính — nơi tấm rèm nhung đỏ đang khẽ động.
Ánh đèn chiếu rọi, vén lên một bóng hình lộng lẫy. Mirielle du Lys xuất hiện, váy dạ hội phủ đầy lá bạc, mái tóc xanh lục buông dài óng ánh như dòng suối rừng sâu. Mắt vàng kim lạnh giá quét qua khán phòng, dừng lại trên Lysandra. Nụ cười của cô sắc như lưỡi dao, vừa quyến rũ vừa tàn nhẫn.
Khán giả lặng đi. Không ai cần giới thiệu về Mirielle — diva elf huyền thoại, người từng là tâm điểm mọi ánh nhìn trước khi Lysandra xuất hiện. Sự trở lại này, ai cũng biết, không chỉ là một màn trình diễn. Đó là cuộc chiến giành lại ánh sáng, một lời thách thức công khai dưới vỏ bọc nghệ thuật.
Mirielle không nói, chỉ nâng tay ra hiệu. Âm nhạc chuyển thành những dải sóng ma quái, lan tỏa khắp không gian. Ma pháp âm thanh của cô mạnh mẽ, sắc bén như lưỡi gươm vô hình. Từng nốt nhạc vang lên, cuốn lấy tâm trí khán giả, kéo họ vào một cơn mê không lối thoát.
Lysandra cảm nhận rõ áp lực siết chặt quanh cổ họng mình, như có vô số bàn tay vô hình đang bóp nghẹt ý chí. Cô khẽ run, nhưng không lùi bước. Cedric đứng cạnh, ánh mắt bạc lạnh, nắm tay cô thật chặt. Hơi lạnh từ anh dần đẩy lùi lớp sương mù âm nhạc, giữ cho Lysandra bám trụ với thực tại.
Seraphina lùi lại sau cánh gà, lo lắng dõi theo từng chuyển động trên sân khấu. Trong đầu cô vang lên hồi chuông cảnh báo — linh cảm nguy hiểm càng lúc càng rõ rệt.
Mirielle cất giọng hát. Không phải âm nhạc, mà là bùa chú. Mỗi lời, mỗi nốt ngân dài như những con dao găm cắm sâu vào ký ức người nghe. Khán giả bật khóc, bật cười, run rẩy như những con rối bị giật dây. Một số ngả người, đôi mắt lạc thần, môi mấp máy những câu nói vô nghĩa. Không ai nhận ra mình bị thao túng, chỉ cảm thấy đau đớn, sợ hãi, khát khao được chú ý — tất cả tr*n tr**, không nơi che giấu.
Trong làn sóng âm thanh, Lysandra thấy mình nhỏ bé, lạc lõng giữa cơn bão. Ảo ảnh ùa về: tuổi thơ bị chế giễu, ánh mắt lạnh lùng của mẹ, những lời xì xào của giới nghệ sĩ elf thuần huyết. Cô thấy mình đứng một mình trên sân khấu, dưới ánh đèn lạnh, không ai vỗ tay, không ai nhìn.
Cedric siết chặt tay cô, giọng trầm lạnh vang bên tai:
— Đừng nghe cô ta. Nhắm mắt lại. Nghĩ đến điều em muốn bảo vệ. Em là Lysandra Veyron, không phải chiếc bóng của bất kỳ ai.
Lysandra nhắm mắt, hơi thở đứt quãng. Ma pháp trong huyết mạch cô bùng lên, dồn dập như sóng vỗ. Cô không kháng cự nữa, mà để nỗi đau tràn qua, rồi chuyển hóa nó thành ngọn lửa. Khi mở mắt, ánh tím trong đồng tử sáng rực, cuốn phăng mọi ảo giác.
Mirielle ngừng hát, nụ cười càng sắc lạnh. Cô cúi chào, vạt váy bạc lấp lánh ánh đèn. Đám đông vỗ tay cuồng loạn, không biết mình vừa bị mê hoặc. Mirielle bước xuống sân khấu, tiến thẳng về phía Lysandra, môi cong lên nụ cười thách thức.
— Em vẫn chưa gục ngã nhỉ, Lysandra? — Giọng Mirielle ngọt ngào, như rượu mạnh trộn độc dược. — Ta cứ tưởng sau đêm hôm trước, em sẽ biết điều hơn. Nhưng em vẫn kiên trì bám lấy sân khấu này, như thể nơi đây thuộc về em.
Lysandra nhếch môi, ánh mắt lạnh như sương:
— Chị vẫn thích những trò mở màn ồn ào, Mirielle. Nhưng đêm nay, Valenmir không còn là sân khấu độc diễn của chị nữa.
Mirielle cười khẩy, ánh mắt lướt qua Cedric và Seraphina như thể họ chỉ là những món đồ trang trí. Cô ghé sát Lysandra, thì thầm:
— Mẹ chúng ta từng nói: “Chỉ có một ngôi sao trên bầu trời. Kẻ khác chỉ là bụi sáng.” Em từng là bụi sáng của ta, nhưng lại tham vọng làm mặt trời. Đáng tiếc, mặt trời giả chỉ khiến mọi thứ cháy rụi.
Lysandra không nao núng:
— Chị nói đúng. Chỉ một ngôi sao, nhưng ánh sáng thật — không phải thứ hào quang vay mượn từ ảo giác hay lời nguyền.
Mirielle liếc nhìn Cedric, môi nhếch lên:
— Cẩn thận, Lysandra. Khán giả luôn thích những bi kịch hơn là chiến thắng nhạt nhòa. Và những kẻ mang trong mình dòng máu pha tạp chỉ hợp với vai phụ, không phải vai chính.
Seraphina chen vào, nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt sắc lạnh:
— Vậy chị Mirielle định kể câu chuyện nào? Chuyện về một diva mắc kẹt trong quá khứ, hay về người chị không chấp nhận thời đại đã thay đổi?
Mirielle quay sang, ánh nhìn sắc như lưỡi kéo:
— Cô bé quản lý, nên lo cho thần tượng của mình hơn là xen vào chuyện người lớn. Valenmir không phải nơi cho kẻ mộng mơ.
Seraphina không lùi bước:
— Em chỉ mơ những điều có thật. Và em biết rõ ai ở đây sợ mất đi vị trí hơn ai hết.
Lysandra đặt tay lên vai Seraphina, nhẹ nhàng kéo cô ra sau. Cô nhìn thẳng vào mắt Mirielle:— Nếu chị muốn tranh tài, hãy lên sân khấu. Nơi đó, mọi lời nói đều tan biến, chỉ còn lại sự thật trong ánh sáng.
Mirielle mỉm cười, nhưng trong mắt lóe lên tia bất an. Cô giơ tay ra hiệu, nhạc công lại dạo lên giai điệu dồn dập. Lời hát của Mirielle vang lên, nhắm thẳng vào Lysandra:
— “Có kẻ mơ được làm ngôi sao,
Nhưng chỉ là cái bóng dưới chân ta.
Dẫu hóa trang thành thần thoại,
Bản chất vẫn là đứa trẻ không nhà...”
Sân khấu phủ đầy ảo ảnh: Lysandra nhỏ bé, đứng trước mẹ — diva huyền thoại, ánh mắt lạnh băng. Đám elf thuần huyết xì xào, cười nhạo. Khán giả chìm trong đau thương, nước mắt lăn dài trên má mà không hiểu vì sao.
Cedric thì thầm, giọng khàn đặc:
— Đừng nghe. Nghĩ về chúng ta. Về ánh sáng em tạo ra. Đừng để cô ta kéo em xuống.
Lysandra nhắm mắt, triệu hồi ma pháp biểu diễn. Đau đớn tràn về, nhưng lần này, cô không trốn tránh. Cô để từng vết thương cũ hiện rõ, rồi thả cho nó tan biến trong ánh sáng tím huyền bí. Khi mở mắt, cô bước lên giữa sân khấu, ánh đèn chỉ còn chiếu vào mình.
Cô cất giọng, không nhạc nền, không hỗ trợ:
— “Có kẻ mơ được làm ngôi sao,
Nhưng ngôi sao thật là kẻ dám bước qua bóng tối.
Ta không hoàn hảo,
Nhưng chưa từng khuất phục trước nỗi sợ của chính mình...”
Mỗi từ Lysandra thốt ra như một làn sóng cuốn sạch ma pháp của Mirielle. Ảo ảnh vỡ vụn, khán giả dần tỉnh lại, ánh mắt ngơ ngác rồi bừng sáng. Mirielle khựng lại, môi mím chặt. Lần đầu tiên, cô thấy mình bị đẩy lùi trên chính sân khấu của mình.
Tiếng vỗ tay lẻ tẻ vang lên, rồi lan rộng như lửa gặp gió. Lysandra cúi đầu, mắt không rời Mirielle.
Mirielle lùi lại, nở nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh lẽo:
— Em tiến bộ rồi, Lysandra. Nhưng nhớ lấy, trò chơi này chỉ mới bắt đầu. Em có dám theo chị vào vở diễn tiếp theo không?
Không đợi trả lời, Mirielle quay đi, váy bạc quét qua sàn, mùi hoa lạnh lẽo lan tỏa. Cedric lập tức khoác áo choàng lên vai Lysandra, thì thầm:
— Em vừa thắng một trận, nhưng cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước.
Seraphina chạy đến, mắt rạng rỡ:
— Chị làm được rồi! Em luôn tin không ai có thể đánh bại chị trên sân khấu của chính mình!
Lysandra mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Lời của Mirielle vang vọng như một lời nguyền chưa tan.
Cánh cửa hậu trường bật mở. Một hiệp sĩ sân khấu lao vào, thì thào:
— Có lệnh từ Hội đồng Nghệ thuật. Lord Valtor muốn gặp riêng Lysandra — ngay lập tức.
Không khí đông cứng. Cedric chắn trước Lysandra, ánh mắt lạnh như thép:
— Hắn không chạm được vào cô ấy, nếu tôi còn ở đây.
Seraphina siết tay Lysandra, thì thầm:
— Em có linh cảm rất xấu. Đừng đi một mình, chị nghe không?
Lysandra gật đầu, ánh mắt hướng về hành lang tối sâu hun hút, nơi bóng áo choàng tím thấp thoáng. Mirielle đã biến mất trong đám đông, chỉ còn dư âm tiếng hát lẩn khuất như gió lạnh.
Trước khi rời đi, Lysandra ngoái nhìn sân khấu lần cuối. Ánh đèn đã tắt, nhưng cô biết, vở diễn thực sự mới chỉ khởi đầu.
Bên ngoài, Mirielle đứng dưới mái hiên, tay siết chặt một mảnh khăn ren cũ, mắt vàng kim ướt nước nhưng môi vẫn nở nụ cười kiêu hãnh. Cô thì thầm:
— Cứ thử đi, Lysandra. Em sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của ta đâu.
Một cơn gió lạnh quét qua, thổi tắt ngọn nến cuối cùng trong hậu trường. Lysandra bước vào bóng tối, Cedric và Seraphina sát cạnh. Từ xa, tiếng cười của Valtor vọng lại, kéo theo mùi nguy hiểm và dối trá.
Đêm Valenmir chưa kết thúc. Sân khấu đã sẵn sàng cho ván cờ mới — nơi không ai biết ai sẽ là kẻ bị kéo xuống vực sâu.


Bình luận chương