Tô Minh và Lục Kha dừng lại ở một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn đường phản chiếu trên những bức tường ẩm ướt. Không khí nặng nề khiến họ cảm thấy ngột ngạt. Tô Minh ngẩng đầu nhìn Lục Kha, nhưng ánh mắt của anh chỉ thấy được sự lo lắng mà không thể dấu diếm.
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Tô Minh nói, giọng trầm xuống. “Hạ Vũ không chỉ muốn kiểm soát vương quốc của hắn. Hắn đang âm thầm chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn.”
Lục Kha gật đầu, nhưng đôi môi anh mím chặt lại. “Nếu hắn có kế hoạch, chúng ta không thể để hắn thực hiện nó. Nhưng chúng ta sẽ tìm ai để giúp đỡ?”
“Có thể là Đỗ Tuấn,” Tô Minh đề nghị. “Hắn có mối quan hệ tốt với những người trong cả hai vương quốc. Nếu ai có thể giúp chúng ta, thì chỉ có hắn.”
Lục Kha nhíu mày. “Nhưng Đỗ Tuấn không phải là người dễ đối phó. Hắn luôn có những ý đồ riêng.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Tô Minh quyết đoán. “Hãy tìm hắn.”
Họ tiến về phía nhà của Đỗ Tuấn. Mỗi bước đi như một nhát dao cắt vào tâm trí Tô Minh. Anh không thể ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Tình bạn, lòng tin, tất cả dường như đang bị đe dọa bởi sự phản bội không ngờ tới.
Khi họ đến nơi, Đỗ Tuấn đang ngồi bên cửa sổ, ánh sáng mờ ảo từ đèn bàn tạo ra những hình bóng kỳ quái. Hắn nhìn họ với vẻ nghi ngờ, nhưng sự tò mò cũng hiện rõ trong ánh mắt.
“Có chuyện gì?” Đỗ Tuấn hỏi, giọng điệu không thân thiện.
“Tôi cần thông tin về Hạ Vũ,” Tô Minh nói thẳng. “Hắn đang lên kế hoạch gì?”
Đỗ Tuấn cười khẩy, nhưng ánh mắt của hắn dường như có chút lo lắng. “Ngươi nghĩ ta biết mọi thứ? Hắn là kẻ mưu mô, không ai có thể đoán trước được động thái của hắn.”
“Tôi không cần biết mọi thứ, chỉ cần biết những gì quan trọng,” Tô Minh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi đang cố gắng ngăn hắn lại.”
“Ngăn hắn? Đó là điều không thể,” Đỗ Tuấn nói, giọng điệu châm biếm. “Hắn có sức mạnh mà các ngươi không thể tưởng tượng nổi.”
“Đừng nói như vậy,” Lục Kha chen vào, ánh mắt sáng rực. “Chúng tôi sẽ tìm cách, nếu anh không giúp, thì ít nhất hãy chỉ cho chúng tôi biết hướng đi.”Tô Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Đỗ Tuấn nhìn họ chằm chằm, rồi thở dài. “Được rồi. Nhưng nếu tôi giúp, các ngươi phải hứa sẽ không phản bội tôi.”
“Chúng tôi không phản bội ai cả,” Tô Minh khẳng định.
“Thật thú vị,” Đỗ Tuấn nói, giọng điệu có phần chế giễu. “Hãy đến đây vào đêm mai. Tôi sẽ cho các ngươi biết những gì tôi biết.”
Tô Minh và Lục Kha rời khỏi nhà Đỗ Tuấn với tâm trạng nặng nề. Mọi thứ dường như đang chồng chất, và Tô Minh cảm thấy như có một cơn bão đang đến gần.
“Em không thích hắn,” Lục Kha nói, vẻ mặt không giấu nổi lo lắng. “Hắn có vẻ như đang chơi trò gì đó.”
“Có thể đúng vậy,” Tô Minh thừa nhận. “Nhưng chúng ta không có lựa chọn. Hắn có thể là chìa khóa để chúng ta biết được kế hoạch của Hạ Vũ.”
“Vậy nếu hắn phản bội chúng ta?” Lục Kha hỏi, giọng run rẩy.
“Chúng ta sẽ đối phó với điều đó khi nó xảy ra,” Tô Minh nói, quyết tâm dâng trào trong lòng. “Không thể để nỗi sợ hãi ngăn cản chúng ta.”
Khi màn đêm buông xuống, không khí trở nên lạnh lẽo hơn. Tô Minh cảm nhận được một điều gì đó đang đè nặng lên trái tim anh. Anh nhìn Lục Kha bên cạnh, sự hiện diện của anh như một ánh sáng trong bóng tối bao trùm. “Kha, em có tin rằng chúng ta có thể vượt qua điều này không?”
“Em tin,” Lục Kha đáp, ánh mắt kiên định. “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, em tin rằng mọi chuyện sẽ ổn.”
Tô Minh mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn trăn trở. Họ phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Sự phản bội không chỉ đến từ kẻ thù, mà đôi khi, nó đến từ những người mà họ tin tưởng nhất.
Khi họ quay trở về, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng Tô Minh. Họ không chỉ đang chiến đấu để bảo vệ tình yêu của mình mà còn để bảo vệ cả hai vương quốc khỏi sự hủy diệt. Mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.
Khi ánh đèn đường dần tắt, Tô Minh cảm thấy như có điều gì đó đang chờ đợi họ. Một bước ngoặt lớn sắp xảy ra, và anh biết rằng không thể tránh khỏi. Một cuộc chiến không chỉ giữa ánh sáng và bóng tối, mà còn giữa lòng tin và sự phản bội.


Bình luận chương