Ánh Sáng Và Bóng Tối

Chương 20: Giải Cứu Từ Bóng Tối




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 20 miễn phí!

Tô Minh ngồi lặng lẽ trong góc phòng, ánh sáng từ ngọn đèn lờ mờ chiếu lên gương mặt trầm tư của anh. Những hình ảnh từ giấc mơ đêm qua vẫn hiện hữu trong tâm trí, như những mảnh ghép rời rạc không thể xếp lại. Anh thấy Hạ Vũ, với nụ cười lạnh lẽo và đôi mắt sắc bén, đang vạch ra những âm mưu tăm tối. Mỗi lần Hạ Vũ xuất hiện trong mơ, Tô Minh đều cảm nhận được sức mạnh tỏa ra từ hắn, và giờ đây, điều đó không chỉ là một hình ảnh mờ ảo, mà là mối đe dọa thực sự.

“Anh đang nghĩ gì vậy?” Lục Kha đột ngột hỏi, kéo Tô Minh ra khỏi dòng suy nghĩ. Ánh mắt của Lục Kha trong trẻo, nhưng cũng đầy lo lắng. Cậu không ngừng quan sát từng cử chỉ của Tô Minh, như thể muốn tìm ra điều gì đó trong tâm hồn anh.

“Về Hạ Vũ,” Tô Minh thở dài, “hắn không chỉ là một kẻ tham vọng. Hắn còn có những điểm yếu mà chúng ta có thể khai thác.”

“Điểm yếu?” Lục Kha nhíu mày, “Anh đã thấy gì?”

“Có một giấc mơ… trong đó, hắn bị vây quanh bởi những hình ảnh của quá khứ, những ký ức không thể thoát khỏi. Hắn mang trong mình nỗi sợ hãi, và đó là điều mà chúng ta có thể lợi dụng,” Tô Minh nói, giọng điệu trầm lắng.

“Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể dùng nó?” Lục Kha hỏi, sự quyết tâm trong ánh mắt ngày càng rõ ràng. “Chúng ta không thể chỉ đứng nhìn hắn tấn công.”

“Chúng ta cần phải tìm ra những người đã từng gắn bó với hắn, những người có thể hiểu rõ về hắn hơn ai hết,” Tô Minh đáp, cảm giác như ánh sáng từ những giấc mơ đang dẫn dắt họ đi đúng hướng.

“Điều đó có thể nguy hiểm,” Lục Kha cảnh báo. “Nếu Hạ Vũ biết chúng ta đang tìm kiếm điểm yếu của hắn…”

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Tô Minh cắt ngang, quyết tâm dâng lên trong lòng. “Nếu không hành động, hắn sẽ không chỉ tấn công chúng ta mà còn những người mà chúng ta yêu thương.”

Họ quyết định xuất phát ngay lập tức. Bước ra khỏi căn phòng, không khí bên ngoài lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến sắp tới sẽ không dễ dàng. Tô Minh có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng bên cạnh anh, Lục Kha vẫn tỏa ra một sức sống mãnh liệt, như một ngọn lửa nhỏ trong màn đêm.

Họ đến một quán cà phê nhỏ, nơi mà Đỗ Tuấn đã hẹn gặp. Không gian ấm cúng, nhưng cũng đầy bí ẩn. Đỗ Tuấn ngồi ở góc, ánh mắt sắc bén như thường lệ. “Các ngươi đã đến,” hắn nói, giọng điệu tự mãn như thể đã chờ đợi họ từ lâu.

“Chúng tôi cần biết thêm về Hạ Vũ,” Tô Minh nói thẳng, không để Đỗ Tuấn có cơ hội lảng tránh.

“Được,” Đỗ Tuấn gật đầu, “Nhưng trước tiên, ta cần một sự đồng thuận. Các ngươi phải hứa rằng sẽ không làm hại đến những người xung quanh hắn.”

“Chúng tôi không có ý định gây tổn thương cho bất kỳ ai,” Lục Kha nói, nhưng trong giọng nói có chút bối rối.

“Thật thú vị,” Đỗ Tuấn cười nhẹ. “Hạ Vũ không chỉ là một kẻ độc tài. Hắn có những mối quan hệ phức tạp, và điểm yếu của hắn chính là những người đã từng gần gũi với hắn. Hãy tìm họ, và các ngươi sẽ thấy.”

“Người nào?” Tô Minh hỏi, không thể kiềm chế sự tò mò.“Hắn có một người bạn cũ, Ngọc Huy. Một kẻ lạnh lùng nhưng rất thông minh. Hắn biết nhiều về Hạ Vũ và có thể giúp các ngươi,” Đỗ Tuấn đáp, ánh mắt lấp lánh.

“Cảm ơn,” Tô Minh nói, lòng tràn đầy hy vọng. Họ cần phải gặp Ngọc Huy trước khi Hạ Vũ kịp hành động.

Sau khi rời khỏi quán cà phê, Tô Minh và Lục Kha cùng nhau lên đường. Cảm giác hồi hộp bao trùm khi họ tìm đến nơi mà Ngọc Huy thường lui tới. “Em cảm thấy không ổn,” Lục Kha thốt lên, giọng nói có phần lo lắng.

“Chúng ta sẽ ổn thôi,” Tô Minh trấn an, nhưng trong lòng anh cũng không dễ chịu. Họ đang bước vào một trò chơi nguy hiểm, nơi mà mọi quyết định đều có thể dẫn đến những hệ quả không lường trước.

Khi đến nơi, họ thấy Ngọc Huy đứng ở một góc khuất, ánh mắt lạnh lùng nhưng cũng có chút hoài nghi. “Các ngươi tìm ta có việc gì?” Hắn hỏi, giọng điệu không thân thiện.

“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của anh,” Tô Minh nói, “về Hạ Vũ.”

Ngọc Huy im lặng, như đang cân nhắc từng lời nói. “Tôi không muốn liên quan đến những vấn đề của hắn.”

“Nhưng nếu hắn thành công trong âm mưu của mình, mọi thứ sẽ tồi tệ hơn cả cho anh,” Lục Kha lên tiếng, quyết tâm trong ánh mắt.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Lục Kha, rồi lại chuyển sang Tô Minh. “Hạ Vũ là một kẻ nguy hiểm. Các ngươi không biết hắn đã từng làm gì để có được quyền lực.”

“Chúng tôi không sợ,” Tô Minh khẳng định, nhưng bên trong anh lại dấy lên nỗi lo âu. “Chúng tôi chỉ muốn cứu lấy những gì còn lại.”

Ngọc Huy thở dài, như thể đã quyết định điều gì đó. “Được rồi. Nhưng hãy cẩn thận. Hắn luôn có những bước đi tính toán.”

Cuộc trò chuyện tiếp theo diễn ra trong không khí ngột ngạt, với những thông tin về Hạ Vũ và những mối quan hệ của hắn. Tô Minh cảm thấy như từng mảnh ghép dần dần được lắp ráp lại. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng cuộc chiến này sẽ không chỉ là cuộc chiến chống lại Hạ Vũ, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân anh.

Khi rời khỏi chỗ Ngọc Huy, Tô Minh cảm nhận được một sức mạnh mới. Những thông tin quý giá mà họ có được sẽ giúp họ tạo ra một kế hoạch. Nhưng cũng trong lúc đó, anh cảm thấy sự nguy hiểm đang lơ lửng quanh mình, như những bóng đen đang rình rập.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Lục Kha nói, bàn tay nắm chặt tay Tô Minh. “Chúng ta sẽ làm tất cả để bảo vệ nhau.”

Tô Minh mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Họ đã quyết định đứng lên, nhưng con đường phía trước đầy chông gai. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối chỉ mới bắt đầu, và những thử thách đang chờ đón họ phía trước. Họ không chỉ phải đối đầu với Hạ Vũ, mà còn phải đối mặt với chính những nỗi sợ hãi bên trong.

Tô Minh biết rằng một cơn bão đang đến gần. Họ cần phải chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người mà họ yêu thương. Khi họ bước đi, trong lòng Tô Minh tràn đầy quyết tâm, ánh sáng từ Lục Kha như một ngọn đuốc dẫn lối giữa bóng tối. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng họ sẽ không đơn độc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.