Hai người đang tranh cãi, Doãn Thường Lăng thong thả mở vở, trong đó chữ viết rồng bay phượng múa, viết ngoáy đứng đầu thiên hạ.
Vương Đông Kỳ thấy cậu đọc kỹ, đắc chí nói: “Thế nào? Được chứ.”
Giả Dị Gia nhận ra biểu cảm Doãn Thường Lăng khác lạ, bèn sấn tới đọc, sau đó nhìn Vương Đông Kỳ, vỗ vai cậu ta, “Viết cái gì thế?”
“Cái gì là cái gì? Đều là tâm huyết của tôi đấy!!”
Trải qua lần này, Doãn Thường Lăng rút ra kết luận, chữ của Vương Đông Kỳ còn cần luyện tập thêm.
Vở ghi chép của Vương Đông Kỳ không thể dùng nổi, Giả Dị Gia càng khỏi phải nói, chuông vào tiết vang lên, mấy người trở về chỗ ngồi ban đầu.
Đây là tiết cuối cùng ngày hôm nay, tương tự tự học, hết tiết là có thể dọn đồ về nhà.
“Doãn Thường Lăng, có người tìm cậu.”
Phòng học trở nên yên tĩnh, một giọng nói bỗng vang lên.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương