Thời gian trôi qua rất nhanh. Đỗ Nhược cảm giác muốn đi hóng gió, trong lòng lại có chút không thoải mái. Mắt thấy trời sắp tối cũng không thấy lo lắng, chỉ kêu gào đòi đi ăn cơm cùng Tôn Phiêu Nhiên.
Đỗ Nhược bắt đầu nhõng nhẽo, không có nghĩa là Tôn Phiêu Nhiên rồi sẽ thuận theo như thế. Không nói lời nào, Tôn Phiêu Nhiên liền thẳng tay ấn đầu Đỗ Nhược vào trong xe.
"Tiểu Nhiên, anh làm gì thế? Chúng ta thật vất vả mới gặp mặt nhau một lần, cùng lắm là thôi không ăn cơm nữa." Đỗ Nhược hai mắt linh quang chớp lóe, nói tiếp: "Chúng ta ăn cháo đi." (haha thụ ranh quá >..
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương