Bí Mật Của Trái Tim

Chương 1: Lạnh lùng giữa dòng đời




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Trần Quốc Huy đứng giữa sảnh lớn của khách sạn sang trọng, nơi ánh đèn lung linh chiếu sáng khắp không gian. Anh mặc một bộ vest đen tinh tế, làn da sáng bóng và đôi mắt lạnh lùng như kim cương, thu hút ánh nhìn của nhiều người xung quanh. Huy là tổng tài của một tập đoàn lớn, và buổi tiệc tối nay là dịp để anh khẳng định vị thế của mình trong giới thượng lưu.

Huy đứng đó, cảm nhận sự xa hoa nhưng cũng thấu hiểu nỗi cô đơn đang đeo bám. Mọi người xung quanh đều cười nói rôm rả, nhưng trong lòng anh chỉ có sự tĩnh lặng. Những cuộc trò chuyện xung quanh anh như tiếng vọng từ một thế giới khác, nơi mà cảm xúc chỉ là thứ xa xỉ.

“Chào anh, Quốc Huy!” Một giọng nói quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Nguyễn Minh Tuấn, bạn thân từ thuở nhỏ, đến bên cạnh với nụ cười rạng rỡ. “Hôm nay anh không có vẻ vui vẻ gì cả.”

“Có lẽ do thời tiết không được tốt,” Huy trả lời, ánh mắt vẫn dõi theo những vị khách đang nhảy múa. “Thời tiết càng lạnh, lòng người càng lạnh.”

Minh Tuấn nhướng mày, “Nghe có vẻ triết lý đấy. Nhưng mà anh không thể cứ mãi như thế này. Anh nên tìm một cô gái nào đó để tâm sự.”

“Cảm ơn, nhưng tôi không cần.” Huy lắc đầu, giọng điệu vẫn lạnh lùng. “Tôi có công việc để làm.”

“Công việc không phải là tất cả, Quốc Huy. Cuộc sống cũng cần có niềm vui.” Minh Tuấn không chịu buông tha, tiếp tục. “Hãy thử mở lòng một chút xem sao. Biết đâu có điều bất ngờ chờ đợi anh?”

Huy không đáp, chỉ khẽ thở dài. Tình yêu với anh là một khái niệm xa vời, giống như những vì sao trên bầu trời đêm — đẹp nhưng không thể với tới. Anh đã từng yêu, đã từng bị tổn thương và giờ đây chỉ muốn xây dựng một đế chế vững mạnh.

Khi những điệu nhạc du dương vang lên, Huy quyết định rời khỏi chỗ đứng. Anh đi về phía quầy bar, gọi một ly whisky. Chất lỏng vàng óng chảy xuống cổ họng, mang lại cảm giác ấm áp tạm thời. Đúng lúc đó, một bóng dáng thu hút sự chú ý của anh.

Lê Thị Lan Anh, cô gái với làn da sáng và mái tóc dài buộc gọn, đang đứng nói chuyện với một nhóm người. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự nhiệt huyết, khiến Huy không thể rời mắt. Cô không giống như những người phụ nữ khác mà anh từng gặp. Có điều gì đó ở cô khiến anh cảm thấy dễ chịu.

“Quốc Huy, anh đang nhìn gì vậy?” Minh Tuấn đứng bên cạnh, theo dõi ánh mắt của Huy. “Có hứng thú rồi sao?”

Huy quay sang, hơi ngượng ngùng. “Không có gì.”

“Chắc chắn là có.” Minh Tuấn cười lớn, “Đi đi, đến trò chuyện với cô ấy đi!”

“Không phải chuyện của anh.” Huy gắt nhẹ nhưng vẫn không thể ngăn nổi sự tò mò. Anh quyết định tiến lại gần.

“Xin lỗi, có thể cho tôi biết bạn đang nói về vấn đề gì không?” Huy lên tiếng, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

Lan Anh quay lại, bất ngờ nhưng không mất bình tĩnh. “Chúng tôi đang bàn về những cách giúp đỡ người khác tìm kiếm hạnh phúc. Anh có muốn tham gia không?”

“Tham gia vào việc giúp đỡ người khác? Tôi nghĩ tôi khá bận rộn với công việc của mình,” Huy đáp, nhưng không thể không cảm thấy sự thu hút từ ánh mắt chân thành của cô.

“Công việc không thể làm mọi thứ cho anh được.” Lan Anh mỉm cười, “Đôi khi, chỉ cần một chút thời gian cho chính mình cũng đủ để tìm thấy những điều quý giá.”

Huy chợt nhận ra rằng Lan Anh có một sức hút kỳ lạ. Cô không chỉ đẹp mà còn có sự thông minh, khả năng giao tiếp tự nhiên khiến anh cảm thấy thoải mái.

“Cô làm nghề gì?” Huy hỏi, cố gắng tìm hiểu thêm về cô.

“Tôi là một nhà tư vấn tâm lý,” Lan Anh trả lời, “Tôi giúp mọi người đối diện với nỗi đau và tìm ra cách để sống hạnh phúc hơn.”

“Nghe có vẻ thú vị,” Huy nói, nhưng trong lòng anh lại dấy lên nỗi lo lắng. “Có lẽ cô sẽ không muốn làm việc với một người như tôi.”“Ngược lại, tôi rất muốn,” Lan Anh đáp, ánh mắt kiên định. “Mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình, và tôi tin rằng chúng ta có thể học hỏi từ nhau.”

Huy cảm thấy một cảm giác kỳ lạ. Anh chưa bao giờ gặp ai dám thách thức anh như vậy. “Tôi có thể không phải là người dễ tiếp cận,” anh thú nhận.

“Nhưng tôi thích thử thách.” Lan Anh mỉm cười, “Và tôi tin rằng bên trong anh có một trái tim ấm áp.”

“Cô có thể tìm thấy nó, nhưng không dễ đâu.” Huy châm biếm, nhưng ánh mắt của anh không thể che giấu sự tò mò.

“Chỉ cần anh cho tôi một cơ hội,” Lan Anh đáp, giọng điệu tự tin. “Tôi sẽ giúp anh mở lòng.”

Cuộc trò chuyện giữa hai người kéo dài, hòa quyện giữa những câu chuyện nhẹ nhàng và những tiếng cười. Huy cảm thấy như mình đã tìm thấy một mảnh ghép mà lâu nay anh không hề biết thiếu. Nhưng ngay khi không khí trở nên ấm áp, một giọng nói lạnh lùng cắt ngang.

“Quốc Huy, em không ngờ anh lại ở đây.” Trịnh Hồng Vân, người yêu cũ của anh, xuất hiện với nụ cười quyến rũ nhưng chứa đầy tính toán. “Tôi cứ nghĩ anh chỉ chăm chăm vào công việc.”

Huy cảm thấy bực bội khi nhìn thấy cô. “Tôi không có thời gian cho những trò chơi của cô nữa, Hồng Vân.”

“Trò chơi? Đừng nói vậy, Quốc Huy. Chúng ta từng có những khoảnh khắc tuyệt vời cùng nhau.” Hồng Vân cố gắng kéo anh về phía mình.

“Đó là quá khứ.” Huy lạnh lùng đáp, ánh mắt chuyển sang Lan Anh. “Tôi không quan tâm đến những điều đã qua.”

“Nhưng tôi thì có.” Hồng Vân không chịu thua, ánh mắt sắc lạnh nhìn Lan Anh. “Cô nên biết rằng Quốc Huy là người không dễ dàng từ bỏ những gì thuộc về mình.”

Huy cảm thấy căng thẳng. Anh không muốn mối quan hệ mới này bị ảnh hưởng bởi những ký ức đau thương. “Cô có thể rời khỏi đây được không?” Huy nói, giọng điệu rõ ràng.

“Đừng quá kiêu ngạo, Quốc Huy. Tôi sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.” Hồng Vân đáp, nhưng sự tự tin trong giọng nói của cô có vẻ đang lung lay.

Lan Anh đứng cạnh, im lặng quan sát. Huy cảm nhận được sự hiện diện của cô bên cạnh mình, như một bức tường chắn giữa anh và những ký ức không vui. Anh quay sang Lan Anh, nhận thấy sự an ủi trong ánh mắt cô.

“Chúng ta đi thôi.” Huy quyết định, nắm lấy tay Lan Anh và bước ra khỏi vòng vây của Hồng Vân.

“Quốc Huy!” Giọng Hồng Vân vang lên phía sau, nhưng anh không ngoảnh lại.

Hai người bước ra ngoài, không khí trong lành và yên tĩnh hơn. Huy cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm. “Cảm ơn vì đã ở đây,” anh thì thầm.

“Đó là điều tôi muốn làm,” Lan Anh đáp, ánh mắt lấp lánh. “Mọi người đều cần có ai đó để chia sẻ.”

Huy gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Có thể, cuộc sống của anh đã bắt đầu có sự thay đổi. Nhưng anh cũng biết rằng, phía trước vẫn còn nhiều khó khăn và bí mật chờ đợi.

“Hãy để tôi giúp anh,” Lan Anh nói, như thể hiểu thấu những suy nghĩ trong lòng anh. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi chuyện.”

Huy mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều điều phải suy nghĩ. Một cuộc chiến mới đang chờ đợi anh, và anh không thể để những bóng ma của quá khứ ngăn cản bước tiến của mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.