Lâm Tố Như bước qua cổng Ngọc Khuyết, tiếng bước chân vang lên trầm ổn trên nền đá lạnh. Hai bên hành lang, những chiếc đèn lồng treo cao, ánh sáng vàng nhạt lướt qua vạt áo, chiếu lên khuôn mặt nàng một lớp sáng tối chập chờn. Đứng trước cửa cung Cẩm Tú, nàng dừng lại, hít sâu. Đêm đầu tiên, cũng là ván mở màn của một trận combat không hồi kết.
“Lâm Tố Như, chuẩn bị tạo nhân vật.” Giọng nói lạnh như nước đổ qua kẽ đá vang lên phía trước. Đó là Cẩm Tú giám – người được mệnh danh là mắt tai của Thái hậu, mỗi cử động đều sắc lạnh, không dư thừa một nét nào.
Tố Như cúi đầu, tay khép chặt vạt áo. Ánh mắt nàng không rời khỏi tấm bảng nhiệm vụ được treo trên tường. Mỗi cái tên trên đó đều là một tài khoản, một thân phận, một điểm xuất phát cho ván cờ. Nàng cười nhạt trong lòng: “Tạo nhân vật? Được. Đã vậy, ta sẽ build cho mình một bộ kỹ năng đủ để sống sót.”
Cẩm Tú giám tiến lại, đặt lên bàn trước mặt nàng một bộ trang phục phi tần cấp thấp, một chiếc trâm ngọc đơn sơ và một cuốn sổ nhỏ. “Đây là trang bị khởi điểm. Ngươi có một phút chọn lựa. Sau khi xác nhận, mọi thông tin sẽ được ghi chép lại, không thể sửa đổi.”
Tố Như lướt nhanh mắt qua từng món đồ, rồi chọn chiếc trâm ngọc. “Xin phép được giữ lại trâm. Những thứ khác, đều có thể thay đổi.” Môi nàng khẽ động, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh.
Cẩm Tú giám không biểu lộ cảm xúc. “Kỹ năng sở trường?”
“Cờ vây, thi họa, độc dược, ngụy trang.”
“Điểm yếu?”
Tố Như ngẩng đầu, môi mỏng cong lên: “Không có.” Rõ ràng là nói dối, nhưng ai ở đây mà không nói dối?
Cẩm Tú giám liếc nàng một cái, bút lông dừng lại thoáng chốc rồi tiếp tục ghi chép. “Tốt. Ngươi sẽ được phân vào Tĩnh Tâm điện, thuộc khu vực ngoại vi. Đêm nay, ở lại Sảnh Đợi. Sáng mai nhập cung chính thức.”
Tố Như gật đầu, lặng lẽ theo chân cung nữ dẫn đường. Nàng biết, thực chất đêm nay mới là vòng loại khốc liệt nhất. Ai sống sót, mới được phép bước chân vào đại cục.
Sảnh Đợi rộng lớn, bày biện đơn sơ. Hàng chục nữ tử ngồi thành hàng, gương mặt ai cũng căng cứng, mỗi người đều khoác bộ xiêm y giống nhau, chỉ khác ở ánh mắt. Một vài kẻ đã bắt đầu dò xét, thì thầm, lập tổ đội ngầm. Không khí chẳng khác gì phòng chờ trước trận đấu lớn, chỉ thiếu tiếng loa đếm ngược và bảng xếp hạng.
Tố Như lặng lẽ chọn một góc khuất, lưng dựa vào tường, mắt khép hờ. Tâm trí nàng xoay vần. Cô quan sát từng động tác nhỏ: ai đang nói chuyện với ai, ai giữ im lặng, ai có dấu hiệu run rẩy. Trong chớp mắt, nàng đã phân loại được ba nhóm: kẻ chủ động săn mồi, kẻ phòng thủ, và kẻ chỉ chờ bị loại bỏ.
Một cung nữ bước đến, ánh mắt bình thản, làn da ngăm khỏe mạnh nổi bật giữa dãy người tái nhợt. Nàng ta ngồi xuống cạnh Tố Như, không mở lời, chỉ im lặng quan sát giống hệt. Ánh mắt ấy không có sự cảnh giác của kẻ yếu, mà là sự điềm tĩnh của người từng trải qua nhiều trận đấu sinh tử. Tố Như ghi nhớ: “Đây là một tanker cứng đầu.”
Bên kia phòng, một nữ tử có đôi mắt long lanh như nước mùa thu đang khéo léo di chuyển giữa các nhóm, mỗi lời nói đều vừa đủ để được lắng nghe, vừa đủ để không bị chú ý quá mức. Thỉnh thoảng nàng ta cười nhẹ, đưa tay chỉnh lại mái tóc, ánh mắt liếc nhanh về phía Tố Như rồi quay đi. Tố Như nhếch môi: “AP hỗ trợ, biết tung hỏa mù.”
Tiếng chuông nhỏ vang lên. Một nhóm thái giám cùng Cẩm Tú giám tiến vào, bắt đầu kiểm tra từng người. “Đã đến lượt lượt kiểm tra Tâm Ấn.” Tố Như cảm thấy không khí trong phòng như đặc lại, từng nhịp thở đều nặng nề. Cẩm Tú giám bước đến trước mặt nàng, đặt tay lên trán, nhắm mắt.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Trong khoảnh khắc, Tố Như có cảm giác như toàn bộ tâm tư bị lật ngược, từng mảnh ký ức, từng vết thương cũ đều bị soi rọi. Nàng cố giữ cho ý nghĩ của mình trở nên trống rỗng, chỉ để lại một khoảng tối vô định.
Cẩm Tú giám mở mắt, lùi lại nửa bước. “Không phát hiện dị thường.” Nàng liếc Tố Như một cái, trong mắt ánh lên tia nghi hoặc.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng động lạ. Một bóng người lao vụt qua hành lang, kéo theo tiếng thì thầm xôn xao. Cẩm Tú giám nhíu mày, ra hiệu cho hai thái giám chạy kiểm tra. Không khí trong phòng căng như dây đàn.
Tố Như không bỏ lỡ cơ hội, lặng lẽ lướt ánh mắt về phía cửa. Trong tích tắc, nàng nhận ra một bóng áo xanh nhạt lướt qua khe cửa, để lại một chiếc khăn tay thêu hoa mai. Một dạng ám hiệu. Nàng không động đậy, chỉ ghi nhớ vị trí và dấu hiệu đó.
Đêm buông xuống nhanh như một cú “drop map”. Sảnh Đợi tắt đèn, chỉ còn vài chiếc đèn dầu le lói. Tiếng động nhỏ vang lên từ góc phòng, rồi nhanh chóng lan ra như tín hiệu kích hoạt chuỗi nhiệm vụ ngầm.
Một nhóm nữ tử tụ lại, ánh mắt lạnh lẽo, tay áo cử động nhẹ. Tố Như biết, đây là “gank team” đầu tiên. Chúng không cần lời cảnh báo, chỉ cần một cái gật đầu là chia nhau tản ra. Mục tiêu: tìm và loại bỏ kẻ yếu – hoặc kẻ nguy hiểm nhất.
Một bóng người lướt qua chỗ Tố Như, tay áo quét nhẹ, một vật nhỏ rơi xuống trước mặt nàng. Nàng nghiêng người, liếc nhìn: một viên đá nhỏ, trên mặt khắc ký hiệu lạ – ám hiệu của nhóm thứ ba, những kẻ chuyên “loot” thông tin và bán đứng đồng đội.
Tố Như không thèm nhặt viên đá, chỉ nhẹ nhàng nhích người che chắn cho chiếc trâm ngọc. Ngay lúc ấy, cung nữ da ngăm cạnh nàng khẽ nghiêng đầu, thì thầm: “Cẩn thận phía sau. Có kẻ muốn thử sức ngươi.”
Tố Như cười khẽ: “Nếu đã muốn thử, sao không tới luôn một thể?”
Vệ Nhược Lan không đáp, chỉ đưa mắt ra hiệu về phía góc phòng. Ở đó, một cung nữ nhỏ nhắn, mắt đen láy, đang lặng lẽ di chuyển như bóng ma. Nàng ta ghé sát tai một người khác, thì thầm gì đó, rồi biến mất vào bóng tối.
Một lát sau, tiếng xôn xao vang lên từ phía đó. Một nữ tử ngã xuống, tay ôm ngực, mặt tái mét. Cẩm Tú giám lập tức lao đến, kiểm tra, rồi lạnh lùng ra lệnh: “Đưa ra ngoài. Kẻ không đủ tư cách, loại bỏ ngay.”
Không ai tỏ vẻ thương xót. Mắt ai nấy đều dán vào từng cử động của đối phương, như thể chỉ cần lơ là là mất mạng. Đêm đầu nhập cung, không máu me, nhưng mỗi ánh mắt, mỗi cái liếc đều là một đòn chí mạng.
Tố Như nhận ra, ở đây, mọi phi tần đều giấu kín “Tâm Ấn” – kỹ năng tối thượng không ai dám lộ mặt. Sử dụng nó đồng nghĩa với việc bị phát hiện điểm yếu, bị kẻ khác “counter” ngay lập tức.
Bên ngoài, gió thổi lướt qua khe cửa, mang theo hơi lạnh thấm vào tận xương. Tố Như rút tay vào tay áo, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt. Nàng biết, nếu muốn sống sót và tiến sâu hơn, phải nhanh chóng “loot” thông tin và lập tổ đội.
Vệ Nhược Lan khẽ hỏi: “Ngươi tên gì?”Tố Như đáp: “Lâm Tố Như.”
“Có muốn cùng tạo một liên minh tạm thời không?”
Tố Như cân nhắc, rồi gật đầu. “Chỉ cần ngươi không đâm sau lưng ta.”
Vệ Nhược Lan cười nhạt: “Ta không thích làm kẻ phản bội.”
Hai người nhanh chóng trao đổi thông tin bằng ánh mắt. Nhược Lan chỉ cho Tố Như thấy ba nhóm nguy hiểm nhất: nhóm của Phùng Giao Dao – mỹ nhân giỏi thao túng lòng người; nhóm của Đào Linh – cung nữ nhỏ nhắn, chuyên nghe lén và truyền tin; và nhóm của Tạ Mẫn Dao – quý phi nổi tiếng độc ác, luôn cài cắm tay chân khắp nơi.
“Chú ý nhóm của Đào Linh. Nàng ta chuyên nghe lén, có thể đã thu thập được nhiều bí mật trong phòng này.” Vệ Nhược Lan nói nhỏ.
Tố Như gật đầu, mắt không rời khỏi bóng dáng Đào Linh đang len lỏi giữa các nhóm. Nàng ghi nhớ từng chuyển động, từng cử chỉ nhỏ. Trong game, đây chính là lúc phải tập trung cao độ, không để sót bất kỳ manh mối nào.
Tiếng chuông nhỏ lại vang lên. Cẩm Tú giám quay lại, ra lệnh: “Tất cả chuẩn bị kiểm tra vòng hai. Ai không qua được, lập tức loại khỏi trận.”
Lần này, kiểm tra không phải là lấy thông tin cá nhân mà là thử thách ứng biến. Một nhóm thái giám đưa vào ba chiếc hộp. Mỗi hộp chứa một vật: một lọ độc dược, một mảnh lụa thêu, một con dao nhỏ. Cẩm Tú giám lạnh lùng: “Chọn một. Trong ba phút, phải tìm cách sinh tồn hoặc loại bỏ đối thủ.”
Không khí ngưng trệ. Nữ tử bên cạnh Tố Như run rẩy, chọn mảnh lụa thêu, cố mỉm cười. Một người khác vội vàng giật lấy con dao, ánh mắt lóe lên tia hung hãn. Tố Như không vội, để Vệ Nhược Lan lấy lọ độc dược, còn mình cầm chiếc hộp trống.
Cẩm Tú giám cau mày: “Ngươi chọn hộp rỗng? Muốn chết sớm sao?”
Tố Như nhẹ nhàng đáp: “Vũ khí mạnh nhất không phải là vật trong hộp, mà là người cầm nó.”
Cẩm Tú giám nhìn sâu vào mắt nàng, rồi phẩy tay: “Tùy ngươi.”
Bắt đầu. Trong vòng ba phút, các nhóm bắt đầu di chuyển, dò xét, ngấm ngầm tạo thế phòng thủ. Vệ Nhược Lan lặng lẽ mở nắp lọ, ngửi qua, thì thầm với Tố Như: “Độc này không phải để giết người, chỉ gây mê. Có thể dùng để vô hiệu hóa kẻ địch.”
Tố Như khẽ gật, mắt liếc nhanh về phía Phùng Giao Dao. Mỹ nhân ấy đang cầm mảnh lụa, khéo léo buộc quanh cổ tay, vừa làm vừa nói chuyện với một nữ tử khác. Ánh mắt dịu dàng nhưng đầy toan tính. Tố Như hiểu, nàng ta đang cố kết đồng minh.
Một nữ tử cầm dao lao về phía nhóm Tố Như, ánh mắt hung tợn. Vệ Nhược Lan nhanh như cắt, lách người, dùng độc chặn trước mặt, nhẹ nhàng hất chất lỏng vào không khí. Đối phương ngã xuống, miệng ú ớ, mắt dại đi. Cẩm Tú giám lập tức cho người kéo ra ngoài.
“Điểm cộng cho ngươi.” Cẩm Tú giám liếc Vệ Nhược Lan, ánh mắt có phần tán thưởng.
Trong lúc đó, Đào Linh lặng lẽ tiến sát Tố Như, thì thầm: “Có muốn hợp tác không? Ta có thông tin về người đã hại gia tộc ngươi.”
Tố Như cười lạnh: “Ngươi tưởng ta dễ mắc bẫy thế sao?”
Đào Linh rụt lại, ánh mắt lóe lên tia sợ hãi rồi nhanh chóng biến mất. Nàng ta hòa vào bóng tối, mất hút.
Cuối cùng, chỉ còn lại tám người. Cẩm Tú giám chậm rãi liệt kê tên từng người, ánh mắt lướt qua từng gương mặt như đang chọn lựa tướng cho trận cuối.
“Lâm Tố Như, Vệ Nhược Lan, Phùng Giao Dao, Đào Linh… Các ngươi tạm thời vượt qua vòng kiểm tra. Đêm nay, có thể ở lại.”
Đèn trong Sảnh Đợi tắt dần. Mỗi người trở về góc của mình, ánh mắt vẫn không rời khỏi đối thủ. Tố Như tựa lưng vào tường, tay siết chặt trâm ngọc. Đêm nay, nàng không dám ngủ. Ngoài kia, từng nhóm gank vẫn âm thầm di chuyển, sẵn sàng loại bỏ bất cứ ai sơ hở.
Vệ Nhược Lan khẽ nhích lại gần, thì thầm: “Có kẻ đang rình phía sau. Để ta xử lý.”
Tố Như ngăn lại: “Không cần. Cứ để chúng tự lộ mặt. Chỉ cần phòng thủ, chờ thời cơ.”
Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo tiếng bước chân vội vã. Một bóng đen vụt qua, để lại trên bàn một mảnh giấy nhỏ. Tố Như liếc nhìn: “Đêm nay, cẩn thận độc thủ.”
Nàng không ngạc nhiên. Trong thế giới này, mọi lời cảnh báo đều là một phần của trò chơi lớn. Ai không biết đọc ngôn ngữ của ám hiệu, chỉ có thể trở thành vật hi sinh.
Phía xa, tiếng cười khẽ của Phùng Giao Dao vang lên, nhẹ như gió thoảng nhưng đầy ẩn ý. Ánh mắt nàng ta lướt qua Tố Như, như muốn nhắn gửi một lời thách thức: “Chúng ta rồi sẽ gặp lại, trên bàn cờ không khoan nhượng này.”
Tố Như nhắm mắt, thả lỏng toàn thân. Tâm trí nàng xoay vần giữa những ký ức vỡ vụn và những nước đi chưa biết trước. Trận đầu đã mở, mọi người đều đã chọn phe, xây dựng kỹ năng, giấu kín Tâm Ấn. Ván cờ chưa phân thắng bại, nhưng đã có những quân cờ đầu tiên ngã xuống.
Đêm đầu nhập cung, Sảnh Đợi chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp, nhịp tim dồn dập và những ánh mắt rình rập. Tố Như biết, mọi thứ mới chỉ là khởi đầu.
Bên ngoài, gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của một trận chiến không có hồi kết. Trong bóng tối, đôi mắt phượng của nàng mở ra, sắc lạnh như lưỡi dao, sẵn sàng cho trận combat tiếp theo – nơi không ai biết ai là sói, ai là con mồi, chỉ biết kẻ sống sót cuối cùng mới là người được quyền viết lại luật chơi.


Bình luận chương