“Đoàng—!” Một tiếng súng vang lên xé toang bầu trời.
Tần Hách bậy dậy ở phía sau ghế sôpha, xấu hổ cười cười: “Sesesesếp… Không phải em cố ý đâu! Em cứ nghĩ lén mở chốt an toàn lên thôi, ai ngờ cậu ấy cướp cò ╮(╯▽╰)╭…”
Nghiêm Lãng hỏi: “Ồ, thế sao?”
Tần Hách: “ >O
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương