Có đôi lữ khách xuyên không, ngang dọc vạn năm, chẳng hay bạn có gặp họ?
HOÀN
[1] Trích từ bài thơ “Thương tiến tửu” của Lý Bạch.
Thương tiến tửu – bản dịch Nguyễn Phước Hậu
Anh chẳng thấy sao?
Hoàng Hà sóng nước tự trời tuôn
Cuồn cuộn ra khơi ở lại luôn.
Sáng tóc tơ xanh, chiều tuyết bạc,
Mẹ Cha tóc trắng ngắm gương buồn!
Đời người còn dịp nên vui hưởng,
Chớ để chén vàng thẹn nguyệt suông.
Tài giỏi trời cho dùng đúng chỗ
Nghìn vàng tiêu hết có tiền muôn.
Mỗi lần uống đủ ba trăm chén,
Giết mổ dê trâu yến ẩm thường.
Này ông Sầm, bác Đan Khâu
Cùng mời uống rượu, dừng đâu chén mời.
Có anh ta hát một bài
Xin bạn vì ta hãy lắng tai,
Món quý nhạc hầu là thứ yếu
Không mong tỉnh rượu chỉ mong say.
Xưa nay hiền thánh đều im bặt
Chỉ có kẻ say để tiếng đời
Xưa tiệc Trần Vương cung Bích Lạc
Nghìn đồng một đấu uống vui cười..
Đố ai dám bảo nghèo tiền bạc,
Mua rượu về mau chuốc chén mời!
Ngựa năm sắc, áo vàng thoi
Con ơi đổi lấy một vò rượu ngon.
Để ta cùng bạn diệt muôn thuở sầu!
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương