“Ba ngày sau ngân hàng sẽ đến tịch thu nhà cửa, may mắn ta còn có một bất động sản, là sinh tiền mẹ của Cinderella lưu lại cho nó, bởi vậy, chúng ta còn có thể tới đó sống.”
“A, thượng đế! A, thượng đế a……” Lidya che miệng mình, rốt cục vẫn nhịn không được òa khóc.
Nicole sờ sờ tóc Cinderella, đem cô ấy đẩy ra, đứng lên thấp giọng nói : “Hiện tại, các ngươi đều đi ra ngoài đi, để cho ta một người yên lặng một chút.”
Khuôn mặt ông mỏi mệt mà tang thương, hiển nhiên đã không thể chống đở nổi. Nắng sớm theo ngoài cửa sổ sát đất chiếu vào, bất quá chỉ là một người đàn ông vừa qua bốn mươi tuổi, mái tóc đã nhiễm phong sương.
Sriranda nâng mẹ rời khỏi thư phòng.
Nicole dưới sự chăm sóc của nữ bộc từ từ tỉnh dậy, vừa tỉnh liền nhào vào lòng Lidya ôm đầu khóc rống.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương