Cô vốn dĩ chưa từng có khái niệm sinh nhật hay tặng quà vì nó chẳng bao giờ xuất hiện trong cái quá khứ đầy đau thương của cô. Chậm rãi trở về KTX, mở cửa ra thì chẳng có ai ở trong cả, thẩm nghĩ chắc họ có tiết nên cô đi thay đồ rồi tới bàn học đọc nốt cuốn sách
8h tối
Nhẹ nhàng đóng cuốn sách laị, cô đang suy nghĩ về các nhân vật trong câu chuyện thì cánh cửa mở "Rầm". Thùy Chi hùng hổ bước vào, mang theo vẻ mặt cực kì hạnh phúc mà múa may quay cuồng trong KTX, theo sau là Hạ Xuân và Tiểu Phù
- Trời ơi, tui thiệt là may mắn, cuộc đời sao lại đối tốt với tui quá vậy? - Thùy Chi vừa múa vừa nói
Hạ Xuân để ý thấy cô đã về rồi thì nói
- Lệ Băng, cậu về rồi à?
- Ừ
Thùy Chi bây giờ mới để ý đến sự hiện diện của cô, chạy đến vui mừng nói
- Băng ơi, tớ hạnh phúc quá.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương