Cô Cơ thở dài, cô ấy biết rằng mình không thể thay đổi ý định của Đường Tuấn, bèn nói: “Theo lý mà nói, tôi nợ anh một ân huệ lớn. Tôi không nên để anh tìm đến cái chết, nhưng mặc dù Thần Châm Môn của tôi có một bộ sưu tập lớn, nhưng thật tiếc tôi lại không có loại cỏ Băng Phách. Loại cỏ Băng Phách này có lẽ chỉ có ở Dược Y Cốc.”
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương