Mặt trời lên cao khỏi đỉnh đầu, Tô Vãn yếu ớt từ trong mộng đẹp mở hai mắt ra, duỗi thẳng cái lưng mệt mỗi, nhảy xuống đất, bước chân tới phần mộ tổ tiên, nhìn quan tài đã bị đào lên, vuốt cằm thỏa mãn: "Đem toàn bộ quan tài mở ra đi."
"Cái gì?" Tương Tư cùng Hòa Tiếu Bạch đồng loạt một lời kinh hô. Vị Vương phi này rốt cuộc muốn làm xiếc sao, đào phần mộ cổ tiên của người ta đã là thất đức, bây giờ còn muốn mở quan tài , xương cốt tùm lum có gì hay để xem.( Ari: Hình như tặng chap hôm nay không dúng rồi >.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương