Morgath đứng trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ, ánh mắt đắm chìm trong bức tranh bao la của rừng xanh phía dưới. Những tán cây dày đặc, um tùm, như đang che giấu những bí mật mà chỉ có ông mới biết. Ông mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, khi nhớ lại những ngày tháng mình bị đẩy ra khỏi nơi này. Rừng này đã từng là của ông, và giờ đây, ông sẽ lấy lại những gì thuộc về mình.
“Chúng ta sẽ làm cho Aelion phải trả giá,” Morgath thì thầm, bàn tay nắm chặt lại. Ông đã chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn hơn, một âm mưu không chỉ để chiếm lấy rừng mà còn để thu thập sức mạnh của Thần Rừng. Những con quái vật mà ông triệu hồi sẽ là quân cờ trong trò chơi đầy mạo hiểm này.
Trong khi đó, Elara và Caelum đang lén lút theo dõi những dấu vết của Morgath. Họ đã nghe được những lời đồn đại từ những sinh vật trong rừng về một cuộc tấn công sắp xảy ra. Cả hai biết rằng thời gian không còn nhiều. Elara ngồi xổm, cố gắng tìm kiếm manh mối giữa những chiếc lá rụng.
“Cô thấy gì không?” Caelum hỏi, giọng anh trầm xuống khi nhìn xung quanh.
“Có dấu chân,” Elara đáp, chỉ vào những vết hằn trên mặt đất. “Những dấu chân này không phải của thú rừng. Chúng quá lớn và có vẻ như đã đi theo hướng về phía đông.”
“Đó là hướng đến rừng cổ,” Caelum nói, vẻ lo lắng thoáng hiện trong mắt anh. “Nếu Morgath đang tập hợp lực lượng ở đó, chúng ta phải hành động ngay.”
Elara gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải đến đó trước khi hắn kịp hành động. Nếu không, rừng sẽ rơi vào tay hắn.”
Họ vội vàng di chuyển, trái tim đập nhanh trong lồng ngực khi nghĩ đến những gì có thể xảy ra. Đường đi không dễ dàng, nhưng cả hai đều hiểu rằng đây không chỉ là cuộc chiến cho rừng mà còn cho chính họ.
Khi họ đến gần rừng cổ, không khí trở nên nặng nề và căng thẳng. Một cảm giác không lành đến từ những âm thanh lạ lùng phát ra từ sâu trong bóng tối. Elara và Caelum dừng lại, lắng nghe.
“Có gì đó không ổn,” Caelum nói, nắm chặt thanh kiếm bên hông.
“Đúng vậy,” Elara đồng ý, ánh mắt cô quét qua khu rừng. “Chúng ta phải cẩn thận. Morgath có thể đã triệu hồi những sinh vật để bảo vệ kế hoạch của hắn.”
Vừa nói, họ thấy một bóng dáng lớn lướt qua giữa những cây cối. Một con quái vật khổng lồ, với làn da xám xịt và đôi mắt đỏ rực, đang di chuyển một cách lén lút. Elara cảm nhận được sức mạnh ma thuật đang tỏa ra từ nó, như một cơn sóng đen tối.
“Chúng ta không thể để nó phát hiện ra,” Caelum thì thầm. “Chúng ta phải tìm cách tiếp cận gần hơn.”
Elara gật đầu, tập trung vào việc sử dụng phép thuật của mình. Cô đưa tay lên, cảm nhận sức mạnh từ cây cối xung quanh. Những chiếc lá rung rinh, tạo thành một bức màn che chở cho họ. Họ tiến gần hơn, từng bước một, mắt không rời khỏi con quái vật.
“Cẩn thận,” Caelum cảnh báo, khi con quái vật dừng lại, gầm gừ như thể nó đã phát hiện ra điều gì đó không ổn.Elara và Caelum kịp thời lùi lại, núp sau một thân cây lớn. Họ thở phào, nhưng cũng biết rằng cuộc chiến không thể tránh khỏi. Morgath đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn hơn, và họ cần phải ngăn chặn hắn trước khi quá muộn.
“Tôi cảm nhận được sự hiện diện của Morgath gần đây,” Elara nói nhỏ. “Hắn đang ở đâu đó quanh đây.”
“Tôi cũng có cảm giác đó,” Caelum đồng tình. “Chúng ta cần phải tìm ra kế hoạch của hắn trước khi hắn hành động.”
Họ tiếp tục di chuyển, lòng tràn đầy lo lắng và quyết tâm. Mỗi bước đi đều là một quyết định, mỗi quyết định đều có thể định đoạt số phận của rừng.
Khi đến một bãi đất trống, họ thấy một nhóm quái vật đang tụ tập quanh một vòng tròn ánh sáng mờ ảo. Chính giữa là Morgath, tay hắn vung vẩy, tạo ra những phép thuật hắc ám. Ánh mắt hắn lấp lánh đầy tham vọng, như thể ông ta đang lên kế hoạch cho một điều gì đó tồi tệ.
“Chúng ta phải ngăn hắn lại,” Elara nói, ánh mắt cô kiên quyết.
“Tôi sẽ dẫn đầu,” Caelum khẳng định, sự dũng cảm trong giọng nói của anh. “Cô hãy chuẩn bị phép thuật của mình.”
Elara gật đầu, cảm nhận sức mạnh từ thiên nhiên quanh mình. Cô hít một hơi sâu, chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Họ không chỉ chiến đấu cho rừng mà còn vì những gì họ tin tưởng.
“Morgath!” Caelum gọi lớn, làm cho Morgath quay lại. “Ngươi không thể tiếp tục âm mưu này!”
Morgath nhìn họ, nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi. “Ah, hai kẻ ngốc nghếch. Các ngươi đã đến đúng lúc để chứng kiến sự trỗi dậy của ta.”
“Ngươi không thể chiếm lấy sức mạnh của Thần Rừng,” Elara lên tiếng, giọng cô mạnh mẽ và tự tin. “Chúng ta sẽ ngăn chặn ngươi.”
Morgath cười khẩy. “Các ngươi nghĩ rằng mình có thể ngăn cản ta? Hãy xem sức mạnh của những gì ta đã triệu hồi!”
Ngay lập tức, những con quái vật lao về phía họ. Caelum rút kiếm, sẵn sàng chiến đấu, trong khi Elara tập trung năng lượng để tạo ra một bức chắn bảo vệ. Cuộc chiến đã bắt đầu, và họ biết rằng không có đường lui.
Ánh sáng và bóng tối va chạm, trong khi những tiếng gầm rú của quái vật và tiếng va chạm của kiếm vang lên giữa rừng sâu. Elara và Caelum chiến đấu bên nhau, từng bước một, quyết tâm không để Morgath đạt được mục tiêu của hắn.
“Morgath sẽ không thắng,” Elara thầm nghĩ, lòng dũng cảm trỗi dậy trong cô. “Chúng ta sẽ bảo vệ rừng này bằng mọi giá.”


Bình luận chương