Elara mở mắt, cảm giác choáng váng khi ánh sáng từ vòng tròn phép thuật dần nhạt đi. Cô chầm chậm đứng dậy, nhìn quanh. Caelum đang ở bên cạnh, vẻ mặt lo lắng nhưng đầy quyết tâm. Rừng cây xung quanh họ vẫn rung chuyển, nhưng dấu hiệu của Druul đang lùi lại.
“Chúng ta đã làm gì đó,” Caelum nói, giọng anh vẫn còn rung lên bởi sự căng thẳng. “Nó không còn hung dữ như trước.”
Elara gật đầu, lòng tràn ngập hy vọng. “Nhưng chúng ta chưa thể ngừng lại. Chúng ta phải cứu lấy Druul hoàn toàn.” Cô cảm nhận được sự kết nối giữa mình và sinh vật cổ đại, như một sợi dây vô hình kéo họ lại gần nhau.
“Đúng vậy,” Caelum đồng ý, bước lên phía trước. “Nếu chúng ta có thể làm Druul cảm nhận được tình yêu và sự hòa hợp, có thể nó sẽ quay về.”
Họ cùng nhau đặt tay lên mặt đất, hòa quyện sức mạnh từ rừng vào phép thuật của mình. Elara nhắm mắt lại, lắng nghe âm thanh của thiên nhiên xung quanh. Mỗi tiếng lá rơi, mỗi tiếng chim hót đều như đang cổ vũ họ. Cô cảm nhận được sức mạnh của Aelion đang chảy trong huyết quản mình, như một dòng suối mát lành.
“Druul! Chúng ta ở đây vì ngươi,” Elara hô lên, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Hãy trở về với ánh sáng, hãy để chúng ta giúp ngươi!”
Một tiếng gầm nhẹ từ phía xa vọng lại, nhưng lần này không còn mang theo sự tàn bạo. Elara cảm thấy sự mâu thuẫn trong tâm hồn sinh vật cổ đại, như thể nó đang tìm kiếm một lối thoát.
“Chúng ta cần phải làm mạnh mẽ hơn,” Caelum khuyến khích, ánh mắt anh sáng lên. “Hãy để tình yêu dẫn lối cho nó!”
Với sự kết hợp của hai người, một luồng sáng rực rỡ bắt đầu lan tỏa từ tay họ, bao trùm lấy Druul. Elara cảm nhận được sự chuyển mình trong sinh vật, như thể nó đang cảm nhận được sức mạnh từ tình yêu thương và hy vọng.
“Chúng ta không bỏ rơi ngươi!” Elara kêu lên, trái tim cô tràn đầy niềm tin. “Hãy trở về với ánh sáng!”
Druul gầm lên, nhưng lần này âm thanh đó không còn gây sợ hãi. Nó như một tiếng kêu cứu, một tiếng gọi từ sâu thẳm trong tâm hồn. Elara thấy được hình ảnh của một sinh vật từng hiền hòa, trước khi bị cơn giận của Aelion làm biến chất.
“Chúng ta gần đến rồi!” Caelum hô lớn, sự phấn khích lộ rõ trên gương mặt. “Hãy giữ vững!”
Nhưng ngay khi mọi thứ tưởng chừng như đã ổn định, một tiếng nổ lớn vang lên, phá tan không khí yên tĩnh. Druul, với sức mạnh còn lại, vùng vẫy mạnh mẽ, tạo ra một cơn sóng chấn động khiến cả hai ngã lùi về phía sau.
“Mau đứng dậy!” Caelum kêu lên, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để nó thoát ra!”
Elara lại cảm thấy mình bị cuốn vào một không gian tối tăm, nhưng lần này, cô không cho phép bản thân gục ngã. “Chúng ta không thể bỏ cuộc! Chúng ta phải tiếp tục!”
Lần này, họ đứng dậy, thở hổn hển nhưng ánh mắt không rời khỏi Druul. Elara cảm nhận được sức mạnh từ rừng đang kêu gọi họ, một sức mạnh không thể bị ngăn cản. Cô và Caelum cùng nhau kết nối, tạo ra một dòng chảy phép thuật mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Druul, chúng ta ở đây vì ngươi!” Họ đồng thanh hô lên, và ánh sáng từ vòng tròn lại bao trùm lấy sinh vật.
Druul gầm lên, nhưng âm thanh không còn là tiếng gầm của một con quái vật, mà như một tiếng thở dài, một tiếng kêu gọi về quê hương. Elara cảm nhận được sự chuyển mình trong nó, như thể nó đang tìm kiếm ánh sáng, đang khao khát quay về.“Chúng ta có thể làm được!” Caelum kêu lên, lòng tràn đầy quyết tâm. “Hãy để nó cảm nhận được sự thật từ chúng ta!”
Elara gật đầu, trái tim cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ không bỏ rơi ngươi, Druul!”
Họ lại tiếp tục, và ánh sáng từ phép thuật dường như mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Elara cảm thấy mình như hòa vào thiên nhiên, như là một phần của rừng. Cô cầu nguyện cho Druul, cầu nguyện cho sự hòa bình được khôi phục.
“Chúng ta gần đến rồi!” Caelum kêu lên, nhưng ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn lần nữa vang lên, và Druul lại vùng vẫy mạnh mẽ.
Elara cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ quanh mình. Cô ngã xuống, nhưng một sức mạnh nào đó đã kéo cô đứng dậy lần nữa. “Chúng ta không thể bỏ cuộc!” Cô thét lên, lòng đầy kiên định.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một hình bóng quen thuộc xuất hiện trong tâm trí Elara. Morgath. Hình ảnh của anh ta như một bóng ma, nhưng không còn là kẻ thù mà là một phần của câu chuyện mà cô cần phải hoàn thành.
“Morgath!” Elara gọi lớn. “Ngươi có thể giúp chúng ta! Hãy quay về với ánh sáng!”
Khi những lời nói của cô vang vọng trong không gian, một sự im lặng lạ lùng bao trùm. Druul dừng lại, như thể đang lắng nghe. Caelum nhìn Elara, ánh mắt anh đầy hy vọng nhưng cũng đầy nghi ngờ.
“Có lẽ… có lẽ chúng ta cần Morgath,” anh nói. “Nhưng liệu hắn có muốn giúp chúng ta?”
“Chúng ta phải thử!” Elara đáp, quyết tâm không để cho cơ hội này vụt mất. “Hãy gọi anh ta!”
Cả hai cùng nhau hô lớn, cầu nguyện cho Morgath nghe thấy. Một khoảng thời gian im lặng trôi qua, trước khi một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo sự hiện diện của Morgath.
“Các ngươi thực sự nghĩ rằng ta sẽ giúp các ngươi?” Giọng Morgath vang lên, như một cơn gió lạnh lẽo.
“Ngươi đã từng là một phần của rừng, Morgath,” Elara nói, giọng cô mạnh mẽ. “Hãy quay về với ánh sáng. Hãy giúp chúng ta giải cứu Druul!”
Morgath im lặng, và trong khoảnh khắc ấy, Elara cảm nhận được sự do dự trong anh ta. Giữa ánh sáng và bóng tối, giữa cơn giận và tình yêu, có lẽ anh ta đang tìm kiếm một lối thoát cho chính mình.
“Thời gian không còn nhiều,” Caelum nói, giọng anh đầy lo lắng. “Hãy quyết định đi, Morgath!”
Cuối cùng, một tiếng thở dài vang lên từ Morgath. “Nếu ta giúp các ngươi, ta sẽ không còn là kẻ thù nữa, phải không?”
“Đúng vậy,” Elara khẳng định. “Hãy làm điều đúng đắn. Hãy giúp chúng ta mang lại hòa bình.”
Và khi Morgath bước vào vòng tròn ánh sáng, một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Elara. Họ sẽ cùng nhau, đối mặt với thử thách cuối cùng, và hy vọng rằng sự hòa bình sẽ trở lại với Eldoria.


Bình luận chương