Cơn Giận Của Thần Rừng

Chương 6: Cao trào và giải quyết




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Elara và Caelum thức dậy giữa ánh sáng le lói của bình minh, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua các tán cây, đánh thức cả khu rừng. Họ đã quyết định, không còn thời gian để chần chừ. Hành trình tìm đến nơi linh thiêng nhất của rừng bắt đầu ngay lúc này.

“Chúng ta đi thôi,” Caelum nói, nét mặt anh tràn đầy quyết tâm. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào có thể đến.

Elara gật đầu, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng. Cô biết rằng họ đang tiến vào trái tim của rừng, nơi mà sức mạnh của Aelion sẽ hiện hữu. Họ băng qua những con đường mòn hẹp, mỗi bước đi như một nhắc nhở về những gì đang chờ đợi.

Khi họ tiến sâu hơn vào rừng, không khí trở nên ngột ngạt. Những âm thanh của động vật và tiếng gió hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ. Đột nhiên, một tiếng rống vang lên từ xa, khiến cả hai dừng lại.

“Morgath lại có hành động,” Caelum nói, ánh mắt anh sắc bén.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Elara nhấn mạnh, lòng cô nặng trĩu lo lắng. “Hắn không đơn độc.”

Họ tiếp tục di chuyển, ánh mắt luôn hướng về phía trước. Cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ, khiến Elara rùng mình. Bất chợt, một bóng đen xuất hiện từ phía sau những gốc cây, nhanh chóng lao về phía họ.

“Đứng lại!” Caelum hét lên, rút kiếm ra, chuẩn bị đối phó.

Khi bóng đen tiến lại gần, Elara nhận ra đó là một trong những sinh vật mà Morgath đã triệu hồi. Nó có hình dáng giống như một con quái thú, với những chiếc răng sắc nhọn và đôi mắt đỏ rực.

“Để ta xử lý nó!” Caelum quát, lao về phía con quái vật. Những nhát chém của anh mạnh mẽ và dứt khoát, nhưng con quái vật không dễ dàng gục ngã. Nó gầm lên, tấn công lại với sức mạnh đáng sợ.

Elara không thể đứng nhìn. Cô giơ tay lên, cảm nhận nguồn sức mạnh từ thiên nhiên xung quanh. Những cành cây bắt đầu vươn ra, quấn chặt lấy chân con quái vật, làm nó chao đảo. “Caelum, hãy tấn công nó ngay lúc này!” cô hô to.

Caelum không chần chừ, anh vung kiếm chém mạnh vào vị trí yếu nhất của con quái vật. Một tiếng gào thét vang lên, con quái vật gục xuống đất, nhưng không trước khi nó cào vào vai Caelum, để lại một vết thương lớn.

“Caelum!” Elara hoảng hốt chạy lại bên anh, bàn tay cô phát sáng khi cô dùng phép chữa lành vết thương. “Cố gắng lên, đừng để mất sức.”

“Ta ổn,” Caelum đáp, nhưng giọng anh có phần yếu ớt. “Chúng ta không thể dừng lại.”

Elara gật đầu, cô cảm thấy sức mạnh của rừng đang chảy vào mình, truyền cho cô sự quyết tâm. “Chúng ta cần phải nhanh chóng tới nơi linh thiêng,” cô nói. “Aelion sẽ giúp chúng ta.”Họ tiếp tục hành trình, nhưng lòng không khỏi lo lắng. Những sinh vật mà Morgath triệu hồi đang ngày càng nhiều, và thời gian không đứng yên. Họ phải tìm cách giải quyết vấn đề này trước khi rừng trở thành một chiến trường.

Sau một hồi đi bộ, họ cuối cùng cũng đến được một khoảng trống lớn, nơi mà ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống tạo nên một không gian linh thiêng. Giữa khoảng trống, một cây cổ thụ lớn đứng sừng sững, tỏa ra sức mạnh và sự uy nghiêm.

“Đây chính là nơi mà Aelion hiện diện,” Elara thì thầm, ánh mắt cô rực sáng.

Caelum nhìn xung quanh, “Chúng ta cần phải tìm cách giao tiếp với Thần Rừng.”

Elara bước lên phía cây cổ thụ, đặt tay lên thân cây. Cô nhắm mắt, cảm nhận sức mạnh của thiên nhiên đang chảy qua từng thớ gỗ. “Aelion, xin hãy lắng nghe con. Chúng con đang cần ngài.”

Một cơn gió mạnh đột ngột thổi qua, làm lá cây xào xạc. Elara cảm nhận được sự hiện diện của Aelion, và một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong tâm trí cô. “Ta đã thấy sự tàn phá mà con người gây ra. Tại sao ta phải giúp đỡ?”

“Chúng con không muốn chiến tranh,” Elara đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng con chỉ muốn bảo vệ rừng và khôi phục hòa bình.”

“Aelion, hãy cho chúng ta sức mạnh để ngăn chặn Morgath,” Caelum nói, đứng bên cạnh Elara. “Chúng ta sẽ bảo vệ thiên nhiên.”

Một ánh sáng rực rỡ phát ra từ cây cổ thụ, bao quanh họ. Elara cảm nhận được sức mạnh lan tỏa, và cô hiểu rằng Aelion đã chấp thuận. “Hãy chuẩn bị, cuộc chiến sẽ còn khốc liệt hơn những gì các con nghĩ,” giọng nói của Thần Rừng vang vọng.

“Chúng con sẽ không lùi bước,” Elara tuyên bố, lòng đầy quyết tâm.

“Thời gian không còn nhiều,” Aelion nói thêm. “Hãy hành động ngay.”

Với sức mạnh mới trong tay, Elara và Caelum nhanh chóng rời khỏi khoảng trống, lòng họ tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Họ biết rằng Morgath sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng giờ đây, họ đã có vũ khí mạnh mẽ để chiến đấu.

Khi họ quay lại con đường cũ, một cảm giác hồi hộp dâng lên. Mọi thứ đều đang chờ đợi họ phía trước, và Elara thầm nghĩ đến những gì sẽ xảy ra. Họ đã chuẩn bị cho cuộc chiến lớn nhất, nhưng không ai biết được kết quả sẽ ra sao. Sự giận dữ của Thần Rừng vẫn còn đó, và họ cần phải đối mặt với Morgath trước khi quá muộn.

“Đi thôi, chúng ta không thể để hắn chờ lâu,” Caelum nói, ánh mắt anh rực sáng như lửa.

“Đúng vậy,” Elara khẳng định, lòng tràn đầy sức mạnh. Họ tiến về phía trước, với niềm tin rằng tình bạn và lòng dũng cảm sẽ giúp họ vượt qua mọi thử thách. Hành trình chưa kết thúc, nhưng hy vọng đã trở lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.