Elara và Caelum tiếp tục hành trình qua những lối đi nhỏ hẹp trong rừng, nơi không khí tràn đầy sự tĩnh lặng nhưng cũng đầy căng thẳng. Họ đã nghe về lời nguyền của Thần Rừng, nhưng chưa ai nói rõ về nguồn gốc của nó. Cảm giác nặng nề trong lòng Elara khiến cô không thể không nghĩ về những gì đã xảy ra với Morgath.
“Cô có biết Morgath từng là một phần của rừng không?” Caelum bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Tôi nghe nói anh ta từng là một pháp sư tài năng, được Thần Rừng ban cho sức mạnh. Nhưng rồi… anh ta đã từ bỏ nó.”
“Đúng vậy,” Elara thở dài. “Sự tham lam và khao khát quyền lực đã khiến anh ta đánh mất tất cả. Nhưng làm sao để chúng ta có thể giúp anh ta nhận ra điều đó? Liệu anh ta có còn khả năng quay về không?”
“Chúng ta phải hiểu rõ hơn về lời nguyền,” Caelum đáp. “Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể tìm cách hóa giải nó.”
Họ đi vào một khoảng trống rộng lớn, nơi ánh sáng mặt trời xuyên qua những tán lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Ở giữa không gian ấy, một cây cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững, với những nhánh cây vươn ra như đang ôm lấy bầu trời. Dưới gốc cây, một hình ảnh mờ ảo dần hiện ra, một sinh vật với đôi mắt rực lửa như đang quan sát họ.
“Chào mừng các ngươi,” giọng nói vang lên, trầm ấm và mạnh mẽ. “Ta là Sylphira, người bảo vệ lời nguyền của Thần Rừng. Các ngươi đến đây để tìm kiếm sự thật, đúng không?”
Elara gật đầu, cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của Sylphira. “Chúng tôi cần biết về lời nguyền của Thần Rừng đối với Morgath. Chúng tôi muốn hiểu để có thể khôi phục hòa bình cho quê hương.”
“Lời nguyền này không chỉ là một hình phạt, mà còn là một bài học,” Sylphira giải thích. “Morgath đã lạm dụng sức mạnh mà Aelion ban cho anh ta, và trong cơn giận dữ, Thần đã tước đi tất cả. Nhưng không chỉ có mình anh ta, mà còn nhiều người khác đã quên đi sự tôn trọng với thiên nhiên.”
“Vậy thì, điều gì có thể giúp Morgath thấy được lỗi lầm của mình?” Caelum hỏi, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
“Chỉ khi nào anh ta đối diện với những hậu quả của hành động mình, khi nào anh ta thấy được nỗi đau mà mình đã gây ra cho rừng và những sinh vật nơi đây, anh ta mới có thể nhận ra,” Sylphira đáp. “Nhưng để làm được điều đó, các ngươi cần phải tìm thấy những ký ức đã mất, những ký ức còn lưu giữ trong rừng này.”
“Những ký ức đó ở đâu?” Elara hỏi, lòng đầy hy vọng.
“Trong lòng của những cây cổ thụ. Hãy lắng nghe, và các ngươi sẽ tìm thấy,” Sylphira nói, rồi từ từ biến mất vào không khí.
Elara và Caelum nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt họ ngày càng mạnh mẽ hơn. Họ bắt đầu đi vòng quanh gốc cây, lắng nghe những âm thanh kỳ lạ, những tiếng thì thầm của rừng. Đột nhiên, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo những hình ảnh và âm thanh từ quá khứ.
“Nghe này,” Elara thì thầm, cô nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận. Những hình ảnh hiện lên: những buổi lễ cúng bái Thần Rừng, những người dân cùng nhau bảo vệ rừng, những trận chiến chống lại kẻ xâm lấn. Nhưng rồi, những hình ảnh đó bị che phủ bởi những tàn phá, những tiếng kêu gào của sinh vật khi rừng bị chặt phá.“Chúng ta phải làm gì đó,” Caelum nói, giọng anh trầm xuống. “Nếu không, sẽ không còn ai để cứu rừng này.”
“Chúng ta phải tìm cách giúp Morgath hiểu,” Elara đáp, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Có thể anh ta vẫn còn những ký ức tốt đẹp, những kỷ niệm về việc bảo vệ rừng.”
Họ tiếp tục đi dọc theo những tán cây, tìm kiếm những dấu hiệu của quá khứ. Mỗi bước chân đều như đang đưa họ vào một hành trình hồi tưởng, nơi họ có thể cảm nhận được nỗi đau và sự giận dữ của Thần Rừng.
“Chúng ta cần phải quay về nơi Aelira đã chỉ cho,” Caelum đột ngột nói. “Có thể ở đó sẽ có thêm manh mối.”
Elara gật đầu, và họ nhanh chóng quay trở lại con đường nhỏ hẹp, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng. Họ biết rằng thời gian không còn nhiều, và Morgath đang đợi họ ở đâu đó trong bóng tối của rừng.
Khi đến nơi Aelira đã chỉ, họ thấy một không gian rộng lớn, nơi những sinh vật cổ xưa đang tụ tập. Những sinh vật này có vẻ như đang chờ đợi điều gì đó, ánh mắt họ chứa đựng sự thông thái và nỗi buồn.
“Chúng ta đã trở lại,” Elara nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Chúng tôi cần sự giúp đỡ của các bạn.”
Một trong những sinh vật, với đôi cánh lấp lánh như những giọt sương, tiến lại gần. “Các ngươi đã hiểu được phần nào về nỗi đau mà rừng đang phải chịu. Nhưng các ngươi phải đối diện với Morgath, phải cho anh ta thấy rằng những gì anh ta đã làm không thể chỉ đơn giản là được tha thứ.”
“Chúng tôi sẽ làm như vậy,” Caelum quyết tâm nói. “Chúng tôi sẽ tìm cách giúp anh ta nhận ra.”
“Nhưng hãy cẩn thận,” sinh vật cảnh báo. “Morgath không dễ dàng thay đổi. Sự giận dữ của Thần Rừng vẫn đang đè nặng lên anh ta.”
Elara cảm nhận được sự nặng nề trong lời nói của sinh vật. Họ đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu lớn, nơi không chỉ có Morgath mà còn cả sự giận dữ của Thần Rừng đang chực chờ.
“Chúng tôi sẽ không từ bỏ,” Elara nói, ánh mắt cô rực sáng. “Chúng tôi sẽ tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối này.”
Họ chuẩn bị cho cuộc hành trình tiếp theo, lòng đầy quyết tâm và hy vọng. Bởi vì trong sâu thẳm, Elara biết rằng một ngày nào đó, mọi thứ sẽ trở lại như xưa, khi con người và thiên nhiên sống hòa hợp bên nhau. Nhưng trước hết, họ cần phải tìm thấy Morgath, và đối diện với những cơn giận dữ đang chực chờ.


Bình luận chương