Đêm Thứ 13

Chương 16: Nghi Lễ Máu




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 16 miễn phí!

Không khí trong trung tâm Thành Lặng dày đặc đến mức nghẹt thở. Trăng máu chưa l*n đ*nh, nhưng ánh đỏ đã rỉ qua từng khe cửa, len lỏi vào từng mạch máu, từng hơi thở. Linh đứng giữa quảng trường, đôi chân tê dại, mắt dán vào vết nứt đỏ đang rực cháy giữa mặt đất. Bên cạnh, Lão Tư cầm chặt chiếc hộp gỗ, ngón tay run run nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm, dò xét mọi chuyển động quanh mình.

Không một tiếng người. Chỉ có tiếng gió gào, tiếng dây xích rỉ rét va vào nhau trong bóng tối. Lão Tư khẽ nghiêng đầu, thì thào:

– Chuẩn bị đi, cô bé. Đêm nay, chỉ còn một đường sống.

Linh nuốt khan. Cô siết chặt sợi dây chuyền bạc, cắn môi tới bật máu. Lời mẹ năm xưa lại vọng về: “Nếu con nghe thấy tiếng gọi, đừng đáp lại. Nếu con thấy bóng đỏ, đừng nhìn thẳng vào mắt nó.” Nhưng lúc này, chẳng còn đường lui.

Một tiếng rạn vỡ vang lên. Vết nứt trên mặt đất tỏa ra ánh sáng đỏ quạch, rồi như một miệng hố khổng lồ, nó há ra, phun lên từng làn khói đen đặc quánh. Không khí lạnh buốt, dường như mọi hơi thở đều đông lại.

Từ giữa làn khói, Bạch Dương xuất hiện. Dáng người vạm vỡ, áo choàng đen lướt sát mặt đất. Đôi mắt lạnh lùng dõi thẳng vào Linh, khóe môi cong lên thành nụ cười khinh bạc. Theo sau anh ta, bóng Mẹ Đỏ lấp ló giữa những làn khói, tóc dài phủ kín khuôn mặt, đôi mắt đỏ rực xuyên qua mọi vật.

Bạch Dương cất tiếng, trầm thấp:

– Chào mừng đến nghi lễ cuối cùng, em trai.

Linh ngỡ ngàng, quay sang. Vũ từ trong bóng tối lặng lẽ bước ra, dáng người gầy cao, mái tóc rối che nửa mặt. Ánh mắt anh bình thản, nhưng dưới lớp bình thản ấy, Linh nhận ra một vực sâu đang gợn sóng. Anh nhìn Bạch Dương, không chớp mắt.

– Anh vẫn vậy, Dương. Chỉ khác là giờ anh không còn đường lùi.

Bạch Dương bật cười, giọng vang vọng giữa quảng trường trống rỗng:

– Đường lùi à? Em nhầm rồi. Đêm nay, chỉ có kẻ chiến thắng mới tồn tại. Còn lại đều là vật tế.

Lão Tư lùi lại, rút từ hộp gỗ ra một lá bùa xám bạc, ném về phía vết nứt. Lá bùa cháy lên, tạo thành một vòng sáng bạc bao quanh ba người. Mẹ Đỏ gào lên, âm thanh như móng tay cào vào tường đá, khiến Linh hoa mắt, máu rỉ ra ở tai.

Linh vội bấm ngón tay, đọc chú. Một màn sương xanh nhạt bao lấy cô, chặn lại tiếng gào, nhưng trong đầu, những lời thì thầm bắt đầu vang lên: “Đến đây… Con dấu… Máu của ngươi… Cho ta…”

Vũ không rời mắt khỏi Bạch Dương. Không khí giữa hai người đặc quánh thù hận và bi kịch. Linh cảm thấy rõ, dường như mọi thứ quanh cô đều mờ đi, chỉ còn hai anh em đối diện nhau, giữa một nghi lễ không lối thoát.

Bạch Dương giơ tay. Từ lòng bàn tay, những sợi khói đen cuộn lại, xoắn thành hình ngọn giáo. Anh ta cười, lặng lẽ đẩy cây giáo về phía Vũ. Mũi giáo chỉ vừa chạm rìa kết giới, màn bạc rung lên, tia lửa b*n r*. Vũ không tránh. Anh nhắm mắt, hít sâu, để dòng năng lượng đen đặc tràn qua kết giới, lao thẳng vào ngực mình.

Linh hoảng hốt, lao tới, nhưng bị một lực vô hình chặn lại. Cô chỉ kịp nhìn thấy mắt Vũ lóe lên ánh bạc, những đường vân ma pháp trên cánh tay sáng rực. Anh hấp thụ toàn bộ đòn đánh, cơ thể co giật một nhịp rồi bình tĩnh đứng dậy, không một vết thương.

Bạch Dương cau mày, lùi lại nửa bước. Anh ta nghiến răng, gằn từng tiếng:

– Ẩn Lưu. Em vẫn còn giữ được nó. Nhưng nghĩ rằng chỉ thế là đủ sao?

Vũ lặng thinh, tay nắm chặt. Từ lòng bàn tay, những vệt sáng xanh xám lan ra, hòa lẫn vào không khí. Đất dưới chân anh rạn nứt, từng mảng tối kéo lên như sóng biển. Lão Tư liếc nhanh, mắt ánh lên vẻ kinh ngạc pha lo lắng.

– Thằng nhóc này… – Lão thì thào – Nó dám dùng cả gốc rễ.

Mẹ Đỏ lao tới, tóc dài cuốn lấy không khí, thân hình như tan vào màn đêm. Linh cảm nhận rõ luồng oán khí kéo đến. Cô siết dây chuyền, hét lớn:

– Đừng để nó nhập xác! Đừng để nó chạm vào bất cứ ai!

Lão Tư rít lên, vung tay ném liên tiếp những lá bùa. Từng vòng lửa xanh bốc lên, chặn đường Mẹ Đỏ. Nhưng bà ta chỉ cười, tiếng cười lẫn trong hơi lạnh, khiến mọi người rùng mình. Những linh hồn oan khuất bắt đầu tụ lại quanh vết nứt, hình hài mờ nhạt, gương mặt méo mó đau đớn. Họ gào khóc, đập đầu vào mặt đất, hai tay bám chặt lấy nhau như lũ trẻ lạc mẹ.

Bạch Dương dang hai tay, gọi lên một cơn lốc bóng tối. Những sợi khói đen cuộn quanh anh ta, hút lấy từng linh hồn, biến chúng thành những bóng hình dị dạng. Chúng bò trên mặt đất, r*n r*, mắt trợn ngược, miệng há rộng tới tận mang tai.

Linh quỳ sụp, hai tay bưng tai, tiếng khóc than chọc thẳng vào óc. Lão Tư chặn trước mặt cô, rạch một đường lên lòng bàn tay, máu nhỏ xuống đất, đọc chú liên hồi. Một kết giới máu mờ nhạt nổi lên, nhưng chỉ đủ giữ được một góc nhỏ. Vũ tiến lên, đứng đối diện Bạch Dương, ánh mắt không còn chút do dự.

– Anh từng là người trong gia tộc. Anh hiểu nghi lễ này là gì. – Vũ nói, giọng khàn đặc. – Anh biết cái giá của nó.

Bạch Dương cười, tiếng cười lạnh buốt:

– Cái giá? Đó là thứ những kẻ yếu mới sợ. Ta không cần quá khứ, không cần gia tộc. Ta chỉ cần quyền năng. Đêm nay, máu sẽ chảy, cổng sẽ mở, và ta sẽ trở thành kẻ bất tử.

Mẹ Đỏ lướt tới, tóc dài cuốn lấy một linh hồn trẻ con, kéo nó lại gần miệng. Bà ta há miệng, hút lấy linh khí, đôi mắt đỏ rực càng thêm điên loạn. Tiếng khóc của đứa trẻ lịm dần, thân thể nó tan vào màn đêm.

Linh gào lên, nước mắt trào ra. Cô vùng dậy, ném sợi dây chuyền về phía Mẹ Đỏ. Dây chuyền xoay tròn, ánh bạc lóe lên, cắm thẳng vào ngực vong linh. Một tiếng thét rền vang, Mẹ Đỏ lùi lại, quằn quại trên mặt đất, tóc bốc cháy từng đốm lửa xanh. Nhưng chỉ trong chốc lát, bà ta lại vùng dậy, càng dữ tợn hơn.

Bạch Dương nghiến răng, quay sang Vũ:

– Em chọn phe nào, Vũ? Họ, hay ta? Nếu em đứng về phía ta, ta sẽ tha cho con bé kia. Nếu không, nó sẽ là vật tế đầu tiên.

Vũ im lặng. Ánh mắt anh thoáng dao động. Trong khoảnh khắc, mọi ký ức về đêm mười ba năm trước ùa về: máu, lửa, tiếng gào thét, khuôn mặt Bạch Dương lạc lõng giữa vòng tròn nghi lễ, đôi mắt lạnh như băng nhìn về phía Vũ khi ấy chỉ là một đứa trẻ run rẩy. Anh nhớ lại cái ôm duy nhất của mẹ, cái chạm tay run rẩy của cha trước khi ngã xuống, lời hứa bảo vệ tất cả – lời hứa bị phản bội bởi chính người anh trai này.

Vũ hít sâu, nhắm mắt, bàn tay siết chặt tới bật máu. Anh mở mắt, ánh bạc trong đồng tử bùng lên dữ dội. Cơ thể anh run lên, một luồng khí lạnh tỏa ra, khiến không gian quanh anh méo mó. Tất cả năng lượng tà ác trong không khí bị hút về phía anh, nhập vào làn da, cuộn trào như sóng ngầm. Đường vân “Ẩn Lưu” trên cổ tay bùng sáng, lan dần lên cánh tay, lên cổ, rồi nhuộm cả gương mặt anh một thứ ánh sáng vừa u ám vừa rực rỡ.

Lão Tư há miệng định ngăn, nhưng kịp ngậm lại. Ánh mắt ông chuyển từ lo lắng sang thán phục và sợ hãi.– Nó… mở toàn bộ Ẩn Lưu… Nó không sợ bị nuốt à?

Linh đứng lặng, nước mắt trào ra, nỗi sợ biến thành thứ gì đó như tuyệt vọng. Cô biết, nếu Vũ dùng hết sức mạnh, anh sẽ không còn đường quay lại.

Bạch Dương không chờ đợi. Anh ta vung tay, cả không gian rung chuyển. Những linh hồn bị trói chặt thành một cơn lốc, lao thẳng về phía Vũ. Mẹ Đỏ gào lên, thân hình hóa thành làn khói đỏ, nhập vào cơn lốc, khiến nó chuyển thành màu máu, mùi tanh tưởi lan ngập quảng trường.

Vũ không lùi lại. Anh mở lòng bàn tay, vẽ một đường ma pháp trong không khí. Từ tay anh, một xoáy nước đen ánh bạc cuộn trào, nuốt lấy cả cơn lốc linh hồn. Tiếng khóc, tiếng gào, tiếng rên xiết hòa lẫn vào nhau, rồi chìm dần trong xoáy nước. Mẹ Đỏ vùng vẫy, nhưng càng vùng, càng bị hút sâu hơn.

Bạch Dương lao tới, hai tay tạo thành lưỡi dao bóng tối, chém thẳng vào Vũ. Tia sáng bạc lóe lên, hai lưỡi dao vỡ tan, Bạch Dương lùi lại, máu rỉ ra từ khóe miệng. Anh ta trợn mắt, không tin vào những gì đang xảy ra.

– Mày… mày dám…?

Vũ vẫn không nói gì. Anh chỉ nhìn anh trai, đôi mắt sâu thẳm, không còn giận dữ, chỉ còn sự lạnh lẽo tuyệt đối. Anh lao tới, di chuyển nhanh đến mức chỉ còn lại vệt sáng bạc. Tay anh chạm vào ngực Bạch Dương, một ấn ký hiện ra, sáng rực, rồi tắt lịm.

Bạch Dương gào lên, quằn quại trên mặt đất. Từ ngực anh ta, một làn khói đen bị kéo ra, xoắn lại thành hình một con rắn, rồi tan biến vào hư không. Anh ta co giật, mắt lạc thần, môi mấp máy không thành tiếng.

Mẹ Đỏ thoát khỏi xoáy nước, lao về phía Linh. Cô lùi lại, nhưng bị tóc bà ta quấn chặt, kéo lên không trung. Mắt Linh mở to, hơi thở đứt quãng. Những lời thì thầm lại vang lên trong óc: “Đưa ta máu của ngươi… Đưa ta ký ức…”

Vũ quay lại, ánh mắt lóe lên sự đau đớn. Anh bước tới, giơ tay về phía Linh. Một luồng sáng bạc b*n r*, cắt đứt tóc Mẹ Đỏ, kéo Linh trở lại mặt đất. Cô ngã xuống, lăn lộn giữa đất đá, hơi thở yếu dần.

Lão Tư lao tới, dùng máu vẽ một vòng tròn quanh Linh, đọc chú không ngừng. Kết giới máu nổi lên, chặn lại Mẹ Đỏ. Nhưng bà ta không dừng lại. Bóng đỏ len qua từng khe nứt, từng kẽ hở, vươn tới Linh như những bàn tay ma quái.

Vũ biết, chỉ còn một cách. Anh tiến về phía vết nứt, giơ hai tay, vẽ một vòng tròn ma pháp khổng lồ trên mặt đất. Đất đá rung chuyển, gió rít lên từng hồi. Những linh hồn oan khuất bị kéo lại, tụ thành một vòng tròn quanh anh. Mẹ Đỏ gào thét, lao vào vòng tròn, nhưng bị chặn lại bởi ánh sáng bạc.

Bạch d**ng v*t vã đứng dậy, ánh mắt điên dại. Anh ta lao tới, cố phá vỡ vòng tròn, nhưng mỗi lần chạm vào, lại bị đẩy lùi, máu b*n r* từ miệng. Anh ta gào lên, mắt đỏ ngầu:

– Mày nghĩ mày có thể phong ấn được ả sao? Mày sẽ chết cùng ả!

Vũ không trả lời. Anh nhắm mắt, toàn bộ cơ thể tỏa ra ánh bạc chói lòa. Từng sợi năng lượng tà ác bị hút vào người anh, hòa vào vòng tròn ma pháp. Những linh hồn gào khóc, rồi lần lượt chìm vào ánh sáng, thanh thản tan biến.

Mẹ Đỏ vùng vẫy, thân hình tan ra thành từng mảng khói, rồi tụ lại, cố thoát ra khỏi vòng tròn. Nhưng ánh bạc càng lúc càng sáng, nuốt dần lấy bà ta. Tiếng gào thét cuối cùng vang lên, xé nát màn đêm, rồi im bặt.

Bạch Dương gục xuống, ánh mắt trống rỗng. Anh ta nhìn Vũ, môi mấp máy:

– Mày… vì cái gì… mà chịu hi sinh như thế?

Vũ mở mắt, nhìn thẳng vào anh trai. Giọng anh bình thản, không còn oán hận:

– Vì em vẫn còn nhớ. Nhớ những gì anh từng là. Nhớ lời hứa với cha mẹ. Và vì có người cần được bảo vệ.

Bạch Dương bật cười, tiếng cười nghẹn lại thành máu. Anh ta ngã vật xuống, cơ thể run lên từng hồi, rồi bất động.

Vòng tròn bạc thu nhỏ lại, chỉ còn là một vết sáng mờ nhạt trên mặt đất. Vũ quỳ xuống, mồ hôi rịn ướt trán, ánh mắt mờ dần. Linh gượng dậy, lao tới ôm lấy anh, nước mắt rơi lã chã.

– Đừng… Đừng đi… – Cô thì thầm, tiếng nói lạc đi trong cổ họng.

Vũ đưa tay vuốt tóc cô, ánh mắt trìu mến nhưng xa xăm. Anh thì thầm:

– Đêm nay, mọi thứ kết thúc. Nhưng em phải sống, Linh. Em phải sống để nhớ thay anh…

Anh gục xuống, hơi thở yếu dần. Lão Tư đứng lặng, nhìn hai người, đôi mắt già nua ánh lên nét buồn không thể giấu. Ông cúi đầu, lặng lẽ đốt một lá bùa cuối cùng, để tro tàn rơi xuống gió, cuốn theo những linh hồn vừa được giải thoát.

Xa xa, tiếng chuông nhà thờ vang lên, âm thanh tan vỡ trong màn đêm đặc quánh. Thành Lặng im lìm, chỉ còn lại ba bóng người lặng lẽ giữa trung tâm nghi lễ máu.

Trên bầu trời, trăng máu từ từ lặn xuống, nhường chỗ cho một vệt sáng bạc mỏng manh. Nhưng ở rìa thành phố, bóng tối vẫn lặng lẽ chuyển động. Một hơi thở lạnh lẽo luồn qua từng con ngõ, từng mái nhà, thì thầm những lời chưa dứt. Đâu đó trong lòng đất, một khe nứt nhỏ chưa hoàn toàn khép lại, đỏ rực như mắt quỷ.

Linh ôm lấy Vũ, cảm nhận hơi ấm cuối cùng tan vào lòng bàn tay. Cô thì thầm trong nước mắt:

– Em sẽ không để anh bị lãng quên…

Lão Tư lặng lẽ nhìn lên trời, ánh mắt xa xăm. Ông biết, nghi lễ máu đã khép lại, nhưng bóng tối chưa thực sự rút đi. Đêm thứ mười ba chỉ mới bắt đầu. Và trong sâu thẳm Thành Lặng, những bóng hình khác đang chờ đợi, lặng lẽ quan sát, chuẩn bị cho một vòng lặp mới của bi kịch chưa từng kết thúc.

Một tiếng động khẽ vang lên phía sau. Linh giật mình, quay lại. Trong bóng tối, một bóng người cao gầy lặng lẽ bước ra, mái tóc rối bù che nửa khuôn mặt. Ánh mắt người đó trống rỗng, như chưa từng biết đến sự sống hay cái chết. Anh dừng lại trước ba người, không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.

Không khí lạnh buốt lại, gió mang theo mùi máu và tro tàn quẩn quanh. Linh nắm chặt tay Vũ, ngẩng đầu đối diện với bóng tối đang lặng lẽ kéo về phía họ. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết: một nghi lễ đã kết thúc, nhưng một bóng hình mới vừa xuất hiện – báo hiệu cho một đêm dài chưa biết điểm dừng.

Tiếng chuông nhà thờ lại vang lên, hòa cùng tiếng gió rít qua những ngôi nhà bỏ hoang. Thành Lặng vẫn bất động, như đang nín thở chờ đợi. Ở đâu đó, trong lòng đất, những linh hồn chưa siêu thoát vẫn còn gào khóc, gọi tên những người đã khuất, chờ một ánh sáng nhỏ nhoi sẽ không bao giờ đến.

Linh không quay đầu lại. Cô chỉ siết chặt bàn tay, mắt nhắm lại, để mặc cho bóng tối bao trùm, giữ lấy chút ký ức cuối cùng còn sót lại, hy vọng vào một ngày nào đó, sẽ có ai đó đủ dũng cảm bước ra khỏi bóng tối, đối diện với nghi lễ máu tiếp theo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.