Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Chương 79: Trí tuệ tập thể (3)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 79 miễn phí!

Dù sao trên đời này cũng đâu phải chỉ có mình hắn là "cầm thú".

Hạ Chi Dã bị bắt quả tang kiểu gì Giang Tự cũng không rõ.

Cậu chỉ biết mình hớt ha hớt hải chạy tới, xót xa nói cả đống lời, cuối cùng Lục Trạc lại đang diễn trò với cậu.

Đúng là chưa từng gặp ai mặt dày vô sỉ đến mức này!

"Lục Trạc! Anh cứ thế mà thông đồng làm bậy với cái đám anh em tốt của anh à?! Em bảo anh kết bạn nhiều lên chứ có bảo anh chơi với cái kiểu bạn bè này đâu! Nếu anh muốn theo bọn họ quỳ bàn phím thì nói sớm đi! Ở nhà có đủ loại switch nâu, switch đỏ, switch xanh, anh cứ chọn thoải mái!"

Giang Tự vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi dúi thẳng tấm ảnh Hạ Chi Dã đang quỳ trên bàn phím vào trước mặt Lục Trạc.

Lục Trạc chỉ nhìn một cái đã hiểu ngay chuyện gì đang diễn ra, vội hạ giọng giải thích: "Đó toàn là mấy cái ý tưởng tồi của Hạ Chi Dã, anh chưa từng đồng ý. Anh nói rồi, anh sẽ không lừa em, anh nói được làm được."

Không nhắc còn đỡ, vừa nhắc tới Giang Tự lại càng tức: "Không đồng ý mà còn phối hợp diễn kịch với cậu ta à?!"

"Anh không phối hợp, do cậu ta đột nhiên mở cửa sổ nên anh mới liên tục bị ho. Anh định giải thích rồi, nhưng em không cho anh cơ hội." Từng câu từng chữ Lục Trạc nói đều là thật.

Nhưng lú này Giang Tự chẳng nghe lọt: "Ý anh là còn trách tôi?!"

"Không phải......"

"Hay lắm Lục Trạc! Anh cho em leo cây, diễn kịch với người khác để lừa em, giờ còn trách em nữa?! Anh đúng là quá đáng thật đấy!"

Lần này Giang Tự thật sự nổi giận rồi.

Cậu không hiểu vì sao Lục Trạc lại làm việc liều mạng như vậy, càng không hiểu tại sao đến lúc này rồi mà Lục Trạc còn giả bệnh để lừa cậu.

Rõ ràng trước đây Lục Trạc từng nói sẽ luôn đặt cậu lên hàng đầu, vậy mà mới bảy năm trôi qua đã biến thành công việc đứng số một, chọc cậu giận rồi chẳng những không xin lỗi, thậm chí còn cấu kết với đám bạn bè kia cùng nhau giả bệnh lừa cậu.

Đúng là đàn ông có tiền là hư, cái gì mà cả đời đối tốt với cậu, dịu dàng với cậu, quan tâm đến cậu, đều là giả hết!

Bao nhiêu tủi thân, xót xa và buồn bã tích tụ suốt thời gian qua của Giang Tự cuối cùng cũng bùng nổ, cậu không nhịn được nữa, đẩy mạnh Lục Trạc ra: "Nếu anh ngày nào cũng chỉ thích công việc, không thích em nữa thì đi mà sống với đống code rách của anh cả đời đi! Ai còn thèm cưới anh thì người đó là chó!"

Nói rồi đỏ hoa mắt tức giận chạy ra ngoài.

Lục Trạc vội kéo cậu lại, ôm chặt vào lòng, giọng cũng vội vã: "Giang Tự! Ai nói anh chỉ thích công việc, không thích em?"

"Thích em mà suốt ngày muốn ở lì trong công ty hai mươi bốn tiếng không về nhà à?!" Giang Tự được Lục Trạc chiều hư bao năm, tính tình càng lúc càng ương bướng, nghe thấy giọng hắn gấp lên, mắt cậu càng đỏ hơn, "Còn mắng em nữa! Anh còn dám mắng em!"

"Không phải, Tự Tự... á..."

Lục Trạc còn chưa kịp nói xong, chỗ yếu ớt g*** h** ch*n đã bị Giang Tự đạp mạnh.

"Đồ đáng ghét! Anh thích sống với ai thì sống đi! Em sẽ rời nhà! Trong vòng 24 tiếng mà anh dám nói với em thêm một câu nào, em sẽ không bao giờ về nữa!"

Nói xong, Giang Tự giằng ra chạy vèo ra ngoài.

Chỉ còn lại Lục Trạc nắm chặt cây bút, hít sâu vì đau, nghĩ thầm: Bao nhiêu năm rồi, Giang Tự cũng sắp ba mươi đến nơi, sao tính khí vẫn y như trẻ con thế này.

Ra tay hiểm thế thì thôi đi, còn cấm hắn đi tìm cậu.

Nhưng "tổ tông" do chính mình chiều, ngoài chiều theo dỗ dành thì còn biết làm sao, thậm chí hắn còn mong đến lúc Giang Tự biến thành ông lão rồi vẫn có thể giữ được cái tính này.

Dẫu vậy, giận thì giận, hắn cũng không nỡ để cậu giận lâu.

Nghĩ xong Lục Trạc nhịn đau gọi cho thư ký: "Đem toàn bộ tài liệu cần xử lý gần đây qua đây, tôi tăng ca xuyên đêm hai ngày."

"Vâng." Đầu dây bên kia, Trần Vi đáp, "Tôi còn tưởng tối nay sếp về sớm với vùng đất dịu dàng chứ. Xem ra chiến lược ngọt ngào của sếp Tiểu Giang cũng không dụ được sếp rồi."

Trước đây khi Giang Tự tới thăm công ty từng bị gọi là "bà chủ", lúc đó cậu xấu hổ đến mức không chịu nổi, thế là năm sau, Lục Trạc nhân dịp sinh nhật chuyển một phần cổ phần dưới tên mình cho cậu. Cộng thêm ai cũng quý Giang Tự nên dù cậu không giữ chức vụ gì, mọi người vẫn hay trêu đùa gọi cậu một tiếng "sếp Tiểu Giang".

Nhưng "chiến lược ngọt ngào" là cái gì cơ?

Lục Trạc khẽ nhướng mày.

Dường như cảm nhận được sự khó hiểu của Lục Trạc, Trần Vi ở đầu dây bên kia hỏi: "Sếp Tiểu Giang không nói với anh à? Anh ấy bảo phải đi xa mấy ngày, dạo này anh bận quá nên nhờ tụi em chăm sóc anh một chút, còn nói mọi người gần đây tăng ca vất vả rồi nên đặt cho cả công ty ba ngày trà sữa với bánh ngọt, lại chuẩn bị thêm hộp bánh nhỏ cho mọi người mang về dỗ người nhà kèm thiệp nữa. Giờ cả công ty đang ở ngoài cảm ơn rối rít luôn."

Hóa ra Giang Tiểu Tự chỉ ngang bướng trước mặt hắn, còn trước người khác lại trưởng thành chu đáo như thế.

Rõ ràng đang giận như vậy, thế mà trước khi bỏ nhà đi vẫn lo trấn an nhân viên giúp hắn.

Nghĩ đến cảnh Giang Tự vừa đỏ mắt tủi thân vừa ngoan ngoãn đặt trà sữa bánh ngọt, lại còn chu đáo nghĩ đến việc chuẩn bị quà cho gia đình của nhân viên, lòng Lục Trạc mềm nhũn.

Xem ra phải cố gắng làm việc hơn nữa rồi.

Không thì làm sao dỗ được "cún nhỏ" vừa kiêu căng vừa đáng yêu nhà hắn.

Lục Trạc mở tài liệu, chuẩn bị tinh thần lại thức trắng một đêm nữa.

·

Còn "cún nhỏ" kiêu căng đáng yêu kia lại đang tin chắc rằng lần này tuyệt đối, chắc chắn 100% không thể dỗ nổi nữa rồi.

"Trên đời sao lại có người quá đáng như vậy chứ!"

Giang Tự nói là bỏ nhà đi, nhưng đi vội quá, trong nhà lại còn "đứa con chó" nên cũng chẳng đi được xa, cuối cùng đành dứt khoát "bỏ nhà" sang khu bên cạnh, chạy qua nhà Tống Yếm.

Dù sao Hạ Chi Dã sau khi quỳ bàn phím xong cũng đã bị đóng gói ném về công ty rồi.

Lúc này trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại hai người, một mèo và hai chó.

Giang Tự ôm Giang Tiểu Trạc, ngồi xếp bằng trên sofa nhà Tống Yến, hùng hồn tố cáo.

Tống Yếm ngồi bên cạnh, laptop đặt trên đầu gối, vừa gõ email vừa thản nhiên đáp: "Mấy đứa top trên đời này chẳng có đứa nào ra hồn, đứa nào cũng đáng bị một búa đập chết hết. Nếu anh cần, em cho mượn một cái."

Nói xong còn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Giang Tự vừa lạnh vừa nghiêm túc.

Giang Tự: "."

Hình như cũng không cần đến mức đó.

"Anh vẫn còn mềm lòng quá." Tống Yếm cụp mắt xuống, giọng nhàn nhạt, "Mềm lòng với cái đám đó tụi nó chỉ được nước lấn tới. Nên lúc cần đánh thì phải đánh, không thì ba ngày không đánh là leo lên nóc nhà luôn."

Nếu không phải cậu từng nghe chuyện năm đó Hạ Chi Dã và Tống Yếm kiên trì suốt một năm trước phản đối kịch liệt của phụ huynh mới ở bên nhau, tình cảm tốt đến mức trời sập cũng không chia nổi thì chắc cậu đã thật sự lo sau này Tống Yếm sẽ dính vào vụ án hình sự nào đó trong tay Thịnh Diễn rồi.

Nhưng nghĩ đến mỗi lần Hạ Chi Dã bị đuổi ra phòng làm việc ngủ mà vẫn lo Tống Yếm ở nhà không ai đắp chăn, bị đánh xong còn hỏi Tống Yếm có đau tay không, quỳ xong bàn phím lại đi sửa máy tính cho cậu ấy thì Giang Tự bỗng thấy chắc mỗi cặp đôi đều có tình thú riêng của mình.

Xem ra mình vẫn quá dịu dàng với Lục Trạc.

"Lần này anh nhất định không về nhà ít nhất ba ngày!"

Giang Tự siết chặt nắm tay, nói ra câu "ác" nhất mà mình có thể nghĩ được.

Tống Yếm không ngẩng đầu: "Cũng có chí khí đấy."

Nghe ra trong giọng cậu ta có chút mỉa mai nhàn nhạt, Giang Tự không nhịn được hỏi: "Thế em nói xem phải làm sao? Lục Trạc ngày nào cũng làm việc vất vả như vậy, anh cũng đâu thể thật sự đi phá anh ấy được."

Không thì cậu cũng sẽ không nói ra câu "trong vòng 24 tiếng không được đến tìm em".

Cậu nói vậy là vì sợ Lục Trạc mải dỗ mình mà làm chậm tiến độ công việc.

Nhưng việc cậu không cho Lục Trạc đến tìm mình là một chuyện, còn việc Lục Trạc thật sự không đến tìm lại là chuyện khác.

Nguyên một buổi tối cộng thêm nửa ngày hôm sau, đã 18 tiếng trôi qua rồi, ngoài vài câu xin lỗi dỗ dành, Lục Trạc chẳng nói thêm gì nữa. Đúng là đồ đáng ghét! Chẳng lẽ không sợ cậu thật sự bỏ nhà đi theo người khác sao?!

Nghĩ đến đây Giang Tự lại tức, phồng má mở WeChat, đang định mắng cho Lục Trạc một trận thì lại nhận được một tin nhắn trước.

[Cố Ký Thanh]: Anh Giang Tự, anh có thể đi xem nhà với em được không?

[Preface]: ?

[Cố Ký Thanh]: Đây là nhà bọn em định dùng làm nhà tân hôn, cơ bản đã sửa sang xong, có thể dọn vào ở rồi, chủ yếu là muốn nhờ anh xem thử còn thiếu mấy món đồ nghệ thuật nào cần bổ sung không thôi, anh có tiện không?

Trong khoản chọn đồ nghệ thuật cho biệt thự, ở Nam Vụ này nếu cậu nhận hạng hai thì chẳng ai dám nhận hạng nhất, nên việc Cố Ký Thanh nhờ cậu giúp tham khảo cũng là chuyện quá bình thường.

Nhưng họ đã mua nhà tân hôn rồi á?!

Mới tốt nghiệp được mấy năm thôi mà!

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, hai người này quen nhau từ năm hai đại học, tính đến giờ cũng đâu kém cậu với Lục Trạc bao lâu, kết hôn cũng là hợp lý.

Nghĩ đến việc lại có thêm một cặp đôi tu thành chính quả, Giang Tự lập tức vui vẻ trả lời: [Chúc mừng chúc mừng! Đương nhiên là tiện rồi! Em muốn đi xem lúc nào thì cứ gọi anh là được~ ]

[Cố Ký Thanh]: Vậy giờ em lái xe qua đón anh luôn nhé?

[Preface]: Được! Không thành vấn đề!

Trả lời xong, Giang Tự quay sang nói với Tống Yếm: "Yếm Yếm, em trông Giang Tiểu Trạc giúp anh một lúc được không? Anh đi xem nhà tân hôn với Tiểu Cố."

Tống Yếm có vẻ không hề bất ngờ chuyện Cố Ký Thanh mua nhà tân hôn, chỉ gật đầu: "Ừ, yên tâm đi. Tối em gọi Hạ Chi Dã về dắt chó, dọn phân luôn, con Maltese nhà anh cứ để chỗ em, cậu ta nuôi chó mèo thuần thục rồi."

Giang Tự nhìn con mèo cam tròn vo trên sofa rồi đến con Golden to đùng, sau đó lại nhìn Tống Yếm trắng trẻo mềm mại, cảm thấy câu đó quá hợp lý, liền cười nói: "Vậy nhờ em nhé!"

Nói xong rồi đặt con Maltese xuống cạnh con Golden rồi xỏ dép lê chạy về phòng khách thay đồ.

Nhà mấy người họ đều ở khu đẹp ngang ngang nhau trong Bắc Kinh nên vừa thay xong đồ xe của Cố Ký Thanh cũng đã tới.

"Nhà tân hôn của em ở đâu vậy?"

Giang Tự ngồi ghế phụ, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi.

Cố Ký Thanh cười nhẹ, giọng dịu dàng: "Ngay gần đây thôi."

"Hả?" Giang Tự ngẩng đầu, "Gần đây á?"

"Ừ." Cố Ký Thanh nói chậm rãi, "Khu này tiện ích đầy đủ, giao thông thuận tiện, xung quanh toàn biệt thự cao cấp, cư dân cũng khá đồng đều, thiết kế nhà với quản lý đều tốt. Quan trọng là gần nhà cũ, lỡ có chuyện gì cũng tiện về nhà."

Nhà bố mẹ Chu Từ Bạch ở Bắc Kinh Nhất Hào Viện cũng gần đây, có chuyện gì thì đúng là tiện qua lại chăm sóc nhau.

*Bắc Kinh Nhất Hào Viện: 北京壹号院 là một dự án bất động sản cao cấp nằm tại số 8 đường Nông Triển Quán Bắc, quận Triều Dương, Bắc Kinh, Trung Quốc. Chỗ này tui lục tung google rồi mà không thấy tên thuần Việt của nó, ai biết cách dịch nào hay thì cứu tui với.

Nghĩ vậy thì khu này đúng là cái gì cũng tốt, ngoại trừ đắt đỏ thì gần như chẳng có khuyết điểm nào.

Đến khi Giang Tự tận mắt nhìn thấy căn nhà, cậu càng chắc chắn về điều đó.

Đây gần như là căn biệt thự đơn lập cuối cùng còn lại trong khu tam hoàn, bước ra khỏi cửa là muốn gì có nấy, đặc biệt hợp với kiểu người không chịu ngồi yên lại thích náo nhiệt như cậu. Trước sau đều có vườn lớn, trong vườn trồng cây ngân hạnh và cây hồng.

Bây giờ đang là cuối thu, chỉ cần cúi đầu liền thấy lá ngân hạnh vàng rực phủ kín mặt đất, ngẩng đầu lại thấy những quả hồng vàng óng treo lơ lửng giữa nền trời xám nhạt. Trong sân còn có một chiếc xích đu trắng giống hệt cái ở nhà cậu bên Pháp, nội thất bên trong cũng cùng một phong cách, nhẹ nhàng, giản dị, ấm áp, ngay cả lò sưởi cũng từa tựa như vậy.

Ngoại trừ còn thiếu một vài món đồ trang trí mềm và tranh nghệ thuật thì tất cả mọi thứ đều khiến cậu có cảm giác như vừa đi ngang con đường ngân hạnh trước cổng trường Thực Ngoại rồi quay về lại ngôi nhà ở Pháp của mình.

Đó là những ký ức đẹp nhất thời thiếu niên và tuổi thơ của cậu, cũng là kiểu căn nhà cậu từng mơ thấy.

Đi dọc cầu thang lên trên, tầng ba còn có một căn gác mái không lớn không nhỏ.

Mái nhọn, cửa sổ hướng ra phố, trước cửa sổ đặt một chiếc lều nhỏ, chỉ cần đẩy cửa bên kia ra là có ngay một khoảng sân thượng vừa phải, ở đó đã đặt sẵn một bộ bếp nướng mới tinh, đủ loại cây xanh lạ mắt cùng những dây đèn vàng ấm treo khắp nơi.

"Đây là nhà tân hôn của hai cậu thật à?"

Giang Tự vuốt lan can cầu thang, không nhịn được quay đầu hỏi.

Cố Ký Thanh cười cười, không phủ nhận, chỉ hỏi: "Sao vậy? Có chỗ nào không ổn à?"

"Không."

Giang Tự thu ánh mắt lại.

Cố Ký Thanh gần như không biết nói dối, vậy nên cậu cũng không nghĩ nhiều.

Chỉ là căn nhà này quá đẹp, đẹp đến mức khiến cậu muốn chiếm làm của riêng.

Không phải cậu chưa từng thấy căn nhà sang hơn, có căn rộng gấp hai ba lần, xa hoa hơn, đắt đỏ hơn, thậm chí chiếm cả một ngọn đồi, trước có hồ sau có núi, tất cả cậu đều đã từng nhìn thấy, nhưng chưa từng có căn nào hợp ý cậu đến vậy.

Căn nhà này hợp với cậu đến mức cậu gần như có thể tưởng tượng được từng góc sẽ đặt tượng gì, hành lang treo tranh nào, bức tường nào thì hợp với kiểu ảnh nghệ thuật ra sao.

Mỗi chi tiết trong nhà dường như đều mang theo ký ức của cậu ngày trước, rồi lại âm thầm nối dài vào cuộc sống sau này.

Cậu thậm chí còn có chút luyến tiếc không nỡ rời đi, trong lòng còn nảy sinh một ý nghĩ hơi bất lịch sự, muốn hỏi xem liệu Cố Ký Thanh có thể sang nhượng căn nhà này cho mình không.

Dường như Cố Ký Thanh đã nhìn thấu suy nghĩ của cậu, đôi mắt cong cong, mỉm cười dịu dàng hỏi: "Anh thích căn nhà này lắm à?"

"Hả?" Giang Tự ngẩng đầu lên rồi mới kịp phản ứng, có chút ngại ngùng "à" một tiếng, "Cũng khá thích, nhiều chỗ giống nhà anh ở Pháp, còn vài chỗ thì lại giống những nơi anh hay đến lúc còn ở Nam Vụ."

Hàng mi Giang Tự khẽ rũ xuống, trong mắt tràn đầy nỗi nhớ và sự hoài niệm về quá khứ.

Cố Ký Thanh gần như có thể tưởng tượng được dáng vẻ rực rỡ và vui vẻ của Giang Tự nếu sống trong căn nhà này.

Anh ấy thích nơi này, là kiểu rất rất thích.

Vậy thì mọi nỗ lực và vất vả suốt hai năm qua của Lục Trạc đều không hề uổng phí.

Thế là cậu ta lại hỏi: "Vậy Tiểu Tự, anh biết căn nhà này có giá bao nhiêu không?"

"Hả?"

Giang Tự lại sững người.

Trong ấn tượng của cậu, Cố Ký Thanh là người cực kỳ khiêm tốn, dù có tiền, có thế, có chồng, nhưng chưa bao giờ khoe khoang.

Vậy nên cậu nhất thời không hiểu vì sao Cố Ký Thanh lại hỏi vậy.

Cố Ký Thanh cũng không chờ cậu trả lời, chỉ tiếp tục mỉm cười nói: "Hiện tại khoảng 250 nghìn một mét vuông, tổng diện tích ba bốn trăm mét, khoảng một trăm triệu tệ."

Giang Tự: "?"

Rồi sao?

Cậu vẫn chưa hiểu, bất động sản giá trị hơn một trăm triệu mà nhà họ sở hữu đâu phải chỉ có một hai căn, chỉ riêng xuất thân của Chu Từ Bạch và Cố Ký Thanh, bỏ ra một khoản như vậy mua nhà tân hôn cũng chẳng có gì quá đáng.

Sao tự nhiên Cố Ký Thanh lại nhấn mạnh chuyện này làm gì?

Cố Ký Thanh nói tiếp: "Đây là toàn bộ số tiền tích lũy trong bảy năm khởi nghiệp của Lục Trạc."

Giang Tự: "??"

Khóe môi Cố Ký Thanh cong lên, nụ cười càng dịu dàng: "Mặc dù công ty của anh ấy mấy năm nay đúng là kỳ lân nổi tiếng nhất trong ngành, được đầu tư rất nhiều, nhưng đó đều là tiền rót vào công ty, không phải tiền cá nhân. Mà startup thì đốt tiền ghê lắm, nên hiện tại ngoài cổ phần công ty ra, chắc anh ấy coi như trắng tay rồi, hơn nữa căn nhà này cũng không đứng tên anh ấy. Vậy anh còn muốn kết hôn với anh ấy nữa không?"

Giang Tự: "???"

Ý gì vậy?

Cái gì mà nhà không đứng tên Lục Trạc, lại còn tiêu sạch tiền tiết kiệm của hắn?

"Đây không phải là nhà tân hôn của cậu với Chu Từ Bạch sao?"

Giang Tự buột miệng hỏi.

Cố Ký Thanh cong mắt cười: "Em chỉ nói là nhà tân hôn thôi, chứ đâu nói là của ai với ai."

Giang Tự: "????"

Cậu còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc, Cố Ký Thanh đã thong thả giải thích:

"Năm ngoái lúc anh ấy cầu hôn anh đã ưng căn này rồi, chỉ là khi đó chưa đủ tiền nên phải vay mua, từ thiết kế nội thất đến cảnh quan sân vườn đều do chính tay anh ấy giám sát. Đến năm nay dự án hoàn thành, tiền chia lợi nhuận về, một tiếng trước vừa mới trả xong nợ. Sổ đỏ cũng đứng tên anh, trong người anh ấy giờ chắc còn chưa tới một trăm nghìn tiền mặt, cho nên nếu anh giận vì anh ấy bận công việc mà lạnh nhạt với anh rồi đá anh ấy thì chắc anh ấy sẽ thảm lắm."

Cố Ký Thanh vốn có vẻ ngoài khiến người ta dễ buông lỏng cảnh giác, lúc này lại chớp mắt nói nghiêm túc như vậy, trông chẳng khác gì đang thật lòng đưa ra lời khuyên.

Giang Tự đã giận Lục Trạc suốt một ngày một đêm, bây giờ bất ngờ bị lượng thông tin khổng lồ này làm đứng đơ tại chỗ.

Vậy ra không phải Cố Ký Thanh dẫn cậu đi xem nhà tân hôn của cậu ta và Chu Từ Bạch mà là dẫn cậu đến xem nhà tân hôn của chính cậu và Lục Trạc.

Căn nhà này còn do Lục Trạc tự tay thiết kế, đích thân giám sát hoàn thiện. Tất cả đều dựa theo sở thích của cậu, những nơi cậu thích nhất, những ký ức cậu trân trọng nhất đều được tỉ mỉ sắp đặt từng chút một.

Lại còn nằm ở vị trí đẹp nhất, cách căn biệt thự họ đang ở ở Bắc Kinh không xa. Mấy năm nay Giang Tự Lâm cũng được thăng chức, chẳng bao lâu nữa sẽ đưa bà Sophie về định cư lại ở Bắc Kinh, đến lúc đó cậu về thăm bố mẹ cũng sẽ rất tiện.

Từng chi tiết đều là vì cậu mà tính toán, sổ đỏ cũng chỉ ghi duy nhất tên cậu, mà cái giá phải trả là gần một trăm triệu.

Một trăm triệu.

Lục Trạc điên rồi sao?!

Hai người họ đâu phải không có chỗ ở, mắc gì phải bỏ ra hẳn một trăm triệu để mua nhà trả hết một lần như vậy!

Trước đó Giang Tự còn chưa thấy căn nhà một trăm triệu có gì ghê gớm, nhưng đến khoảnh khắc này cậu không nhịn được mà đỏ mắt, sốt ruột hỏi: "Lục Trạc điên à?! Sao lại nghĩ quẩn thế, tiêu nhiều tiền vào nhà như thế làm gì? Anh có cần đâu!"

"Nhưng anh ấy cần." Cố Ký Thanh nhìn thấy trong mắt Giang Tự là sự lo lắng xen lẫn xót xa, bèn mỉm cười dịu dàng, nói, "Anh ấy cần cho anh một mái nhà, một mái nhà trọn vẹn, hoàn toàn không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai, chỉ thuộc về hai người, có như vậy anh ấy mới chứng minh được rằng từ nay về sau mình thật sự có đủ khả năng cho anh một cuộc sống tốt đẹp như trước, mới dám đường đường chính chính tổ chức hôn lễ với anh. Anh ấy là người mất gia đình từ rất sớm, nên Tiểu Tự à, có thể anh không cần, nhưng anh ấy cần, đó là chấp niệm được kết tinh từ tình yêu và sự trân trọng dành cho anh."

Từng câu từng chữ của Cố Ký Thanh, Giang Tự đều hiểu.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc tất cả tình yêu và chấp niệm đó đều phải đánh đổi bằng những ngày làm việc quần quật không nghỉ của Lục Trạc, trong lòng cậu chỉ còn lại cảm giác đau xót.

Thì ra Lục Trạc liều mạng tăng ca như vậy không phải vì thích công việc hơn mà là vì muốn dùng nỗ lực của mình để đổi lấy một tương lai tốt hơn cho cậu.

Cũng không phải hắn không muốn đi chụp ảnh cưới cùng cậu, chỉ là trước khi chụp ảnh cưới, trong lòng hắn còn có một chuyện mang ý nghĩa nghi thức hơn cần phải làm.

Lục Trạc càng không phải muốn lừa cậu, hắn chỉ muốn chờ đến khi mọi thứ ổn thỏa rồi mới cho cậu một bất ngờ.

Thế mà cậu lại vì xót hắn mà to tiếng, vì hiểu lầm mà cãi nhau, thậm chí còn bỏ nhà đi, không cho hắn tìm mình, làm hắn phải nhờ Cố Ký Thanh đến dỗ dành.

Bao nhiêu năm nay, cậu thật sự bị Lục Trạc chiều hư rồi.

Sao cậu có thể vô lý như thế.

Giang Tự cúi đầu, cắn chặt môi, cố gắng không để nước mắt rơi xuống.

Cố Ký Thanh nhìn ra sự áy náy và tự trách của cậu, xoa đầu cậu, nói: "Nhưng thật ra anh cũng đã rất hiểu chuyện rồi. Lục Trạc hết lần này đến lần khác dời lịch chụp ảnh cưới, tuy anh có thất vọng nhưng chưa từng thật sự làm ầm lên, chỉ lặng lẽ trao đổi với tiệm áo cưới, còn thường xuyên mang trà sữa, đồ ăn vặt đến công ty khi họ tăng ca để an ủi nhân viên. Lục Trạc chưa chốt được lịch đi tuần trăng mật, anh cũng không giận, chỉ tự mình nghiêm túc lên kế hoạch. Mỗi tối trước khi ngủ còn để sẵn bữa ăn dinh dưỡng trên bàn cho anh ấy, đúng không?"

"Nhưng..."

"Nhưng lần này anh nổi nóng với Lục Trạc cũng là vì anh ấy làm việc liên tục không nghỉ, anh lo cho sức khỏe của anh ấy nên mới cáu thôi. Đến cả chuyện 'bỏ nhà đi' cũng chỉ là đi quanh khu, còn cố tình để lộ hành tung để Hạ Chi Dã báo tin cho Lục Trạc, tránh để anh ấy thật sự lo lắng. Vậy nên anh đối với Lục Trạc cũng tốt lắm, rất rất tốt, hai người đều rất yêu nhau, chỉ là tính cách khác nhau, cách sống khác nhau nên cách thể hiện tình yêu cũng khác. Nhưng sau này chắc chắn sẽ bù trừ cho nhau, trở thành một cặp đôi hạnh phúc hoàn hảo, đến lúc làm đám cưới nhớ mời em đấy nhé, Chu Từ Bạch còn đang đợi giành hoa cưới của hai người đó."

Giọng nói dịu dàng pha chút trêu đùa của Cố Ký Thanh khiến nước mắt Giang Tự suýt nữa đã không kìm được.

May mà đã rất lâu rồi cậu không khóc trước mặt ai ngoài Lục Trạc.

Cậu hạ giọng, cố giữ bình tĩnh: "Nhưng lần này anh đã mắng anh ấy, còn nói sẽ bỏ nhà đi, không cho anh ấy tìm, mấy tiếng rồi anh ấy không nhắn tin cho anh, có khi đang giận rồi."

Cậu cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng sự tủi thân vẫn rõ mồn một.

"Ồ, ra là vậy à." Cố Ký Thanh gật đầu như đang suy nghĩ, "Nhưng nếu một người vừa tăng ca thâu đêm để hoàn thành bàn giao công việc, chuyển khoản xong xuôi, chạy ra ngân hàng giải quyết thủ tục xong rồi mới tranh thủ nghỉ ngơi, sau đó chỉnh trang lại, chạy đến tiệm áo cưới vừa thử lễ phục vừa chờ vị hôn phu của mình thì không có thời gian nhắn tin cũng là chuyện hợp lý mà?"

Nói rồi anh lại làm ra vẻ suy tư rất nghiêm túc.

Giang Tự sững người rồi nhanh chóng phản ứng lại: "Lục Trạc đến tiệm áo cưới rồi?!"

"Ừ, anh ấy nói không thể để bạn trai mình giận quá lâu nên đặc biệt bỏ thêm tiền nhờ đội stylist tăng ca, nếu anh chạy qua đủ nhanh thì..."

"Cố Chỉ Chỉ, cho anh mượn xe! Lúc nào quay lại anh sẽ cho em tùy ý chọn một bức tranh trong gallery của anh!"

Không đợi Cố Ký Thanh nói hết, Giang Tự đã chộp lấy chìa khóa xe ở cửa, lao vội ra ngoài.

Chiếc xe lập tức nổ máy, phóng như bay về phía studio áo cưới.

Không biết có phải ông trời hôm đó rủ lòng thương xót hay không mà con đường vành đai vốn luôn tắc nghẽn lại thông thoáng lạ thường.

Lúc cậu đến được phòng thay đồ, Lục Trạc đã thay xong bộ vest trắng ôm dáng được cắt may hoàn hảo, tay cầm một bó hoa hồng, đứng trong ánh chiều ấm áp cuối ngày nhìn cậu, mỉm cười dịu dàng: "Tiểu Tự, cuối cùng chúng ta cũng có thể có một mái nhà thật sự chỉ thuộc về hai đứa mình rồi."

Khoảnh khắc ấy, Lục Trạc giống hệt như chàng bạch mã hoàng tử mà hồi nhỏ Giang Tự từng mơ thấy vô số lần.

Cậu chạy tới ôm chầm lấy Lục Trạc, cuối cùng cũng bật khóc nức nở, giọt nước mắt mà cậu cố nhịn bấy lâu nay rốt cuộc cũng rơi xuống. Cậu nghẹn ngào hét lên: "Lục Trạc! Sau này anh không được giấu em làm mấy chuyện bất ngờ kiểu này nữa! Em cũng sẽ lo lắng, sẽ tức giận, sẽ xót xa, sẽ nóng lòng đấy, anh có biết không! Cái nhà này đâu phải của riêng mình anh, em cũng cần phải góp sức, cũng cần phải cố gắng! Cho nên sau này anh không được một mình âm thầm chịu khổ nữa! Nếu không em sẽ không cần anh nữa đâu nghe rõ chưa!"

"Ừ, nghe rồi." Lục Trạc lau nước mắt nơi khóe mắt cậu, mỉm cười đáp, "Nếu em thật sự không cần anh nữa thì anh sẽ trắng tay luôn đấy. Nên sau này anh sẽ không lén lút một mình chịu khổ nữa, với lại anh cũng chẳng thích đi làm đâu, anh chỉ thích em thôi. Đi làm cũng chẳng có ước mơ gì, chỉ là để có thể nuôi nổi em, cho nên Giang thiếu gia của chúng ta sau này bớt lén ăn vặt trước khi ngủ lại một chút, như vậy anh cũng có thể đỡ vất vả hơn, được không?"

"Ai lén ăn vặt chứ! Em ăn có bao nhiêu đâu!" Giang Tự tức tối phản bác, "Em còn ăn ít hơn cả Giang Tiểu Trạc nữa!"

"Ừ, vậy thì sau này ăn thêm chút nữa đi." Lục Trạc cũng không phủ nhận, "Nhìn em gầy thế kia, stylist còn nói bộ lễ phục chuẩn bị cho em phần eo tự nhiên lại rộng ra. Có phải dạo này anh tăng ca không ai canh nên em lại không chịu ăn uống tử tế không?"

Giang Tự bị bắt trúng tim đen, chột dạ cãi: "Không có! Em đã 28 29 rồi, chẳng lẽ đến ăn uống đàng hoàng cũng không biết sao? Đừng có nghe họ nói linh tinh!"

"Thế à." Lục Trạc tỏ vẻ nghiêm túc, "Vậy thì chỉ còn cách để anh tự kiểm tra xem họ có nói linh tinh không thôi."

"?"

"......"

"Lục Trạc! Đây là phòng thử đồ đấy!"

"Không sao, trong tiệm không có ai khác, mà đây còn là phòng VIP riêng, anh trả tiền riêng rồi."

"Thế cũng không được! Lục Trạc anh......"

"Để anh giúp em thử kẹp áo sơ mi."

"Thử cái gì mà thử! Lục Trạc! Anh......"

Bộ đồ mặc ở nhà rộng rãi thoáng chốc rơi tán loạn dưới đất, bộ vest đuôi tôm trắng vốn may hơi rộng giờ bị vò thành một đống nhăn nhúm, chiếc kẹp áo siết quanh đùi để lại những vệt đỏ sâu trên làn da trắng của chàng trai.

Ngày hôm đó, Giang Tự cắn răng nghĩ: Thất niên chi dương cái chó gì chứ!

Đàn ông có tiền chưa chắc sẽ hư, nhưng chắc chắn sẽ biến thành chó trong các loài chó!

Còn ngày hôm đó Lục Trạc lại nghĩ: Thật tốt, tất cả những gì hắn muốn dành cho Giang Tự, hắn đều đã làm được.

Thiếu niên của hắn có thể mãi mãi vô ưu vô lo, làm cậu thiếu niên ngây thơ của tuổi mười tám, không cần trưởng thành, cũng sẽ không bao giờ thiếu đi dù chỉ một chút yêu thương.

"Tự Tự."

Giọng Lục Trạc hơi khàn, khẽ gọi tên người trong lòng.

Giang Tự nằm trong ngực hắn, bực bội đáp lại một tiếng yếu ớt: "Gì?"

Lục Trạc nghiêm túc hỏi: "Giường trong phòng cưới em thích loại nào?"

Giang Tự: "?"

Lục Trạc: "Anh muốn mua một cái giường tròn đường kính hai mét, bên cạnh đặt thêm một chiếc gương đứng có thể điều khiển từ xa."

Giang Tự: "??"

Lục Trạc: "Để em thấy mỗi lúc em ngượng ngùng trông đáng yêu thế nào. Dù sao bên cạnh bồn tắm đôi anh cũng lắp rồi."

Giang Tự: "......"

Hóa ra đây mới là mục đích thật sự của việc Lục Trạc lén lút tự mình trang trí nhà?!

"Lục Trạc!" Giang Tự cuối cùng cũng phản ứng lại, không nhịn được nữa mà hét lên, "Đ* c*m th*, đồ súc sinh...... ưm ưm ưm!"

Nghe Giang Tự mắng mình, Lục Trạc chỉ khẽ cười: "Chuyện anh là cầm thú, em đâu phải mới biết."

Dù sao trên đời này cũng đâu phải chỉ có mình hắn là "cầm thú", sau này dỗ vợ vẫn phải dựa vào mấy chiêu lùi một bước để tiến ba bước mà anh em trong group truyền lại thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.