Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 16: Linh Hồn Đổi Chác




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 16 miễn phí!

Dưới lòng hang tối đặc quánh, hơi lạnh như thể rỉ ra từ máu đông, từng giọt một rơi xuống đá, vang vọng giữa bóng tối không cùng. Linh ngồi bệt bên mép suối, lưng tựa vào phiến đá sần sùi, máu từ ngực cô nhỏ xuống nước, lan ra những vệt đỏ thẫm. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, đôi môi mím chặt, nhưng ánh mắt vẫn giữ tia kiên định cuối cùng—không phải của kẻ đầu hàng, mà của một linh hồn đã chạm tới tận cùng đau đớn và lựa chọn.

Một làn nước ấm bất thường quấn quanh mắt cá chân Linh, sủi lên những bọt máu nhỏ, đỏ thẫm như vết sẹo cháy xém trên cổ tay phải. Vệt sáng đỏ ấy từ từ lan rộng, chạm đến bàn tay cô, lạnh lẽo và ngứa rát. Linh không rụt lại, chỉ nhắm mắt một khoảnh khắc ngắn, rồi mở ra, ánh nhìn sâu hoắm như vực thẳm, phản chiếu hai bóng người—Duy và Lam—gục ngã giữa tàn tích của máu và ký ức.

Duy vẫn nắm chặt tay Lam, dù máu đã thấm ướt các ngón, bùn đất bám đầy kẽ móng. Bàn tay anh lạnh ngắt, da thịt rã rời, nhưng lực nắm không buông lơi. Ánh mắt anh quét qua gương mặt Lam, tuyệt vọng tìm kiếm một chút thân thuộc giữa làn sương mờ ký ức. Đôi mắt xám tro của cô giờ đục ngầu, trống rỗng, chỉ còn thấp thoáng nỗi sợ hãi nguyên sơ không gọi thành tên. Lam chớp mắt, hàng mi rung lên, nước mắt dâng đầy nhưng không thể rơi—dường như cô đã quên cả cách khóc.

Mùi máu tanh nồng quyện cùng mùi bùn mục, đặc quánh thành một lớp màng vô hình bủa vây mọi giác quan. Từ bóng tối, những tiếng r*n r* xa xăm vang lên, rền rĩ như tiếng vọng của linh hồn bị giam cầm hàng thế kỷ. Không gian xung quanh họ co lại, lạnh buốt đến tận xương tủy.

Linh đặt bàn tay rớm máu lên cổ tay trái, nơi vết sẹo cháy xém rực lên trong bóng tối như lò than hồng sắp tàn. Cô bật cười khản đặc, tiếng cười lạc lõng vang vọng trong hang động:

– Đến lúc rồi… Ngươi nghĩ ta chỉ là con cờ thôi sao, Hắc Quỷ?

Một bóng đen khổng lồ trồi lên giữa dòng suối, hình hài vặn vẹo, dây leo và rễ cây xiết chặt thân thể sũng nước, mắt đỏ rực như hai hòn than sống. Hắc Quỷ chưa kịp hoàn nguyên, thân thể đã nứt toác, từng mảng bùn rơi xuống, lộ ra lớp thịt mục rữa bên trong. Nó gầm lên, tiếng gầm đứt đoạn, vang vọng như ngàn bóng ma đang vật vã trong nước:

– Ngươi phản bội ta? Chính ngươi đã mở cửa vực ký ức, bây giờ lại mơ chuộc tội sao? Đừng tưởng trò đổi chác rẻ tiền của ngươi có thể cứu nổi bọn chúng!

Linh không đáp. Cô lấy ra mảnh bùa dính máu, run rẩy áp lên trán. Làn khói đen bốc lên từ tóc, đồng tử cô chuyển sang đỏ sẫm, co lại thành một điểm nhỏ như hạt máu đông. Khí lạnh bủa vây, những bóng ma ký ức bắt đầu trườn tới, rình rập Duy và Lam như lũ thú đói khát.

Một giọng nói vang lên trong đầu Duy, mơ hồ giữa mớ hỗn loạn của đau đớn và tuyệt vọng—giọng Linh, vừa quen vừa xa lạ:

– Duy… Lam… Ta nợ các người một câu trả lời. Ta cũng nợ bản thân mình một lần dám lựa chọn. Hắc Quỷ tưởng đã lấy hết, nhưng phần linh hồn cuối cùng—ý chí phản kháng—nó không bao giờ có được.

Duy khàn giọng, hơi thở đứt quãng:

– Linh… Đừng kéo tất cả xuống vực… Đừng…

Linh lắc đầu, tóc bết máu rũ xuống, mắt ánh lên vẻ điên cuồng của người đã mất tất cả:

– Nếu vực ký ức mở toang, không ai sống sót. Nhưng nếu chỉ cần một linh hồn đổi được lối ra cho các người… ta sẽ chọn hy sinh chính mình.

Hắc Quỷ tru tréo, thân thể phình to, từng lớp bùn rách tươm, tuôn ra vô số bóng đen nhỏ như những con đỉa. Chúng lao lên người Linh, cắn xé, hút từng mảnh linh hồn qua lỗ máu. Linh run rẩy, mặt trắng bệch, môi mím chặt không rên một tiếng.

Lam gào lên, giọng lạc đi trong tuyệt vọng:

– Dừng lại, Linh! Đừng để nó lấy hết linh hồn cô!

Linh mỉm cười, máu rỉ nơi khóe môi:

– Lam, giữ lấy ký ức về tôi. Nếu có kiếp sau, hãy quên đi…

Hắc Quỷ cười khẩy, tiếng cười như kim châm vào óc:

– Ngươi tưởng chỉ đổi một linh hồn là đủ sao? Linh tuyền đã nhuốm máu, vực ký ức đã mở, các ngươi không thể trở về! Ta sẽ xé xác từng đứa!

Nó lao tới, những dây rễ b*n r*, siết cổ Duy và Lam. Duy gắng sức chắn cho Lam, nhưng thân thể đã kiệt quệ. Đúng lúc ấy, Linh bật dậy, hai tay chụm lại, bùa máu vỡ nát trong lòng bàn tay.

Một vầng sáng đỏ rực bùng lên quanh Linh. Các bóng ma co rúm, rút lui, gào rú như bị thiêu đốt. Linh hét lớn, giọng vang dội, chồng lấn lên tiếng suối, tiếng máu, tiếng gào của hàng ngàn linh hồn:

– Ta lấy phần linh hồn còn lại, phong ấn vực ký ức, che chắn cho những kẻ còn giữ được chút thiện lương! Đổi lấy tự do cho họ, và cái chết cho ta!

Vầng sáng đỏ vỡ tung, máu bắn thành vô số sợi chỉ đỏ, quấn lấy Duy và Lam như kén tằm. Hắc Quỷ tru lên, lao đến định xé Linh thành trăm mảnh. Cô ngửa mặt, ánh mắt đẫm nước, nhìn về phía Duy, Lam và vực sâu không đáy.

– Đừng quên… những kẻ sống sót đều mang tội. Nhưng chỉ kẻ dám đối mặt mới có cơ hội chuộc lại…

Tiếng nổ sắc lạnh vang lên. Hắc Quỷ cắm móng vuốt xuyên qua ngực Linh, xé toạc thân thể cô. Từng mảnh linh hồn bốc lên như khói, hòa vào nước, nhuộm đỏ toàn bộ dòng linh tuyền. Máu Linh thành vệt dài, kéo xuống đáy suối, hòa tan vào bùn. Đôi mắt cô mở trừng trừng, không còn sinh khí, chỉ còn nỗi u buồn bất tận.

Bên trong lớp kén máu, Duy và Lam bị nhấn chìm trong biển ký ức. Hàng trăm giọng nói vang lên cùng lúc, la hét, khóc lóc, cầu xin tha thứ. Mỗi tiếng khóc là một mảnh ký ức chết, mỗi nỗi đau là một phần linh hồn bị xé nhỏ. Duy nghe thấy tiếng mẹ gọi tên giữa màn máu, tiếng em gái thoi thóp, tiếng Lam thì thầm trong vô vọng.

Một luồng khí lạnh xuyên qua ngực Duy, khiến tim anh thắt lại. Anh muốn vùng vẫy, muốn gào lên, nhưng thân thể bất động, chỉ còn đôi mắt run rẩy nhìn Lam. Cô nằm đó, bất động, đôi môi mấp máy, nước mắt chảy dài trên má. Không ai còn sức khóc.

Bên ngoài, Hắc Quỷ gào rú, thân thể nổ tung từng mảng. Dây rễ cháy xém, bóng đen co quắp rút lại, bị ánh sáng đỏ của Linh thiêu rụi thành tro. Mỗi lần nó hét, máu từ linh tuyền lại dâng lên, tràn ra miệng hang, kéo theo vô số bóng ma ký ức.

Dòng suối thần giờ thành vệt máu đặc quánh, nước sôi lên, bốc khói hôi tanh. Vách hang rạn nứt, từ trong đá, những khuôn mặt méo mó lộ ra, khóc lóc, cầu xin, rồi tan vào dòng nước đỏ. Vực ký ức nứt toác, mở rộng thành hố đen sâu hoắm ngay dưới chân ba người.Duy bị cuốn vào dòng chảy, cảm giác như toàn thân bị l*t tr*n, mọi ký ức tốt đẹp tan biến, chỉ còn lại khoảnh khắc tội lỗi, phản bội, cái chết oan khuất, lời nguyền rủa chưa hóa giải. Anh thấy mẹ ngã xuống, cha gào khóc bên bờ suối, em gái run rẩy trên giường bệnh, chính mình cười nhạt khi trở lại làng cũ.

Tiếng cười Hắc Quỷ lịm dần, thay bằng tiếng th* d*c của Linh, yếu ớt, khản đặc. Cô gục xuống, mắt vẫn mở, nhìn Duy, miệng mấp máy:

– Xin lỗi… Đáng lẽ tôi phải chết từ lâu rồi…

Vệt sáng đỏ cuối cùng rời khỏi Linh, lơ lửng trong không khí, rồi tan vào máu. Thân thể cô co giật, rồi vỡ ra thành trăm mảnh nhỏ, mỗi mảnh là một ký ức đau đớn, một phần linh hồn bị dày vò đến tận cùng.

Lớp kén máu quanh Duy và Lam rạn nứt, vỡ ra, giải phóng hai thân người bất động. Cả hai ngã xuống, máu thấm ướt quần áo, hơi thở yếu ớt. Duy chớp mắt, nhìn Lam, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Lam cố vươn tay, chạm nhẹ vào má anh, ánh mắt như muốn nói điều gì, nhưng không đủ sức.

Cánh cổng vực ký ức mở toang, bóng ma ký ức tràn lên mặt đất, lượn quanh ba thân xác nằm bất động. Mỗi bóng ma thì thầm một câu nguyền rủa, một lời thú tội, một tiếng khóc không đầu không cuối. Không gian đặc quánh lại, lạnh buốt, chết chóc.

Bên mép suối, thân thể Hắc Quỷ co quắp, nửa người cháy thành than, nửa còn lại rỉ máu bùn. Đôi mắt đỏ lồi ra, nhìn Duy và Lam, ánh nhìn ngập căm hận và thèm khát:

– Ngươi tưởng đổi một linh hồn là đủ? Vực ký ức đã mở, tất cả các ngươi rồi sẽ bị nuốt chửng! Không ai thoát khỏi bóng tối này!

Nó lết tới, cố vươn móng vuốt về phía Duy. Nhưng vừa chạm vào dòng suối máu, thân thể nó tan ra, từng mảnh bùn, từng sợi rễ rời rã, trôi theo nước, bị hút xuống hố đen dưới đáy vực. Tiếng gào của nó kéo dài, vang vọng trong hang, rồi lịm tắt, chỉ còn lại tiếng nước sôi và tiếng khóc của những linh hồn bị nguyền rủa.

Duy vật vã lết tới bên xác Linh. Anh nhìn cô, mắt ngập nước, tay run rẩy chạm vào những mảnh vỡ linh hồn còn sót lại. Mỗi lần chạm vào, anh nghe tiếng cười của Linh vang lên trong đầu, vừa dịu dàng, vừa đau đớn:

– Tha thứ cho tôi… Nếu có kiếp sau, hãy để tôi làm người bình thường…

Anh gục đầu xuống, nước mắt hòa máu nhỏ lên tàn tích của cô. Lam bò lại gần, ôm lấy Duy, cả hai run rẩy trong hơi lạnh bủa vây. Từng bóng ma ký ức lượn quanh họ, thì thầm lời nguyền, nhưng không dám tiến sát. Vầng sáng đỏ từ máu của Linh vẫn còn, như một lớp màn mỏng chắn giữa họ và vực sâu.

Tiếng động lạ vang lên dưới đáy suối. Một vệt sáng đỏ lặng lẽ lan rộng, như con rắn máu trườn đi, bám vào vách đá, len lỏi lên mặt đất. Vực ký ức mở rộng, hố đen càng lúc càng lớn, hút mọi ánh sáng, mọi âm thanh, mọi tia hy vọng còn sót lại.

Duy cảm giác thân thể bị kéo giãn, từng mảnh linh hồn bị xé nhỏ, mỗi mảnh là một ký ức xấu xa, một lỗi lầm không thể tha thứ. Anh muốn hét lên, nhưng cổ họng tắc nghẹn, máu trào ra từ môi, rỉ xuống đất.

Lam gục đầu vào vai anh, thì thầm qua hơi thở đứt đoạn:

– Đừng buông tay tôi… Dù… dù chỉ còn lại bóng tối…

Duy nắm chặt tay cô, bàn tay lạnh như băng. Anh không còn nhớ nổi tên mình, không nhớ nổi vì sao lại ở đây, chỉ còn cảm giác trống rỗng và nỗi đau dày vò như vết cắt không bao giờ liền miệng.

Dưới chân họ, dòng suối máu vẫn chảy, không ngừng, không nghỉ. Vết máu của Linh hòa tan vào nước, vẽ thành những ký hiệu kỳ dị trên mặt đá. Từng ký hiệu rung lên, phát sáng, rồi lịm tắt, như những linh hồn nhỏ bé bị nuốt chửng bởi vực sâu.

Bên ngoài hang, tiếng gió hú dữ dội, kéo theo mùi máu tanh nồng nặc. Không khí lạnh buốt, từng làn sương đen đặc quánh tràn vào, phủ kín mọi ngóc ngách. Những bóng ma ký ức dạt ra, lẩn trốn vào bóng tối, không dám đối mặt với ánh sáng đỏ của Linh.

Duy lết tới bờ vực, nhìn xuống hố đen sâu hoắm. Bên dưới, hàng trăm khuôn mặt lờ mờ trôi nổi, khóc lóc, gào thét, cố vươn lên nhưng bị hút ngược trở lại. Anh nhận ra từng khuôn mặt, từng cái tên, từng lỗi lầm trong quá khứ. Mỗi ký ức là một nhát dao, một vết cắt, một lời nguyền không xóa nổi.

Lam ôm lấy anh, nước mắt chan hòa, thì thầm:

– Chúng ta… sẽ không bao giờ thoát khỏi nơi này, đúng không?

Duy không đáp. Anh chỉ biết nắm chặt tay cô, cố giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Trong đầu, tiếng cười của Hắc Quỷ vẫn vang lên, pha lẫn tiếng khóc của Linh, tiếng gọi của mẹ, tiếng thở dài của những linh hồn chưa siêu thoát.

Dòng máu dưới chân họ bắt đầu cuộn xoáy, tạo thành một xoáy nước đỏ rực. Từng mảnh ký ức, từng vết sẹo, từng lỗi lầm bị cuốn vào, hòa tan, biến mất trong hố đen. Không gian co lại, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Bỗng, một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai Duy. Anh giật mình, quay lại—là Linh. Không còn x*c th*t, chỉ còn một bóng mờ nhạt, đôi mắt đỏ rực, môi mấp máy không thành tiếng.

– Đừng để vực ký ức nuốt chửng các người. Hãy giữ lấy chút ánh sáng cuối cùng…

Cô biến mất, tan vào không khí, để lại vệt máu đỏ trên bờ vai anh. Duy siết chặt tay Lam, nhìn xuống hố đen, nơi từng mảnh linh hồn vẫn gào khóc, vẫn trườn lên, vẫn bị hút ngược trở lại.

Dưới đáy suối, vệt sáng đỏ càng lúc càng lớn, cuốn lấy mọi thứ, kéo cả hang động rung lên. Vách đá rạn nứt, từng mảnh rơi xuống, hòa vào dòng máu, tạo thành tiếng động rùng rợn như xương cốt vỡ vụn.

Duy nhắm mắt lại, trong đầu chỉ còn tiếng vọng xa xăm, lạnh lẽo: “Ngươi đã đổi tất cả, nhưng cái giá ấy liệu đã đủ chưa?”

Mọi thứ chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại tiếng nước rì rào, tiếng máu nhỏ giọt, và nỗi sợ hãi không tên đang lớn dần trong lòng mỗi người.

Ở đâu đó, dưới đáy vực, một con mắt đỏ vẫn mở, dõi theo từng chuyển động, chờ đợi thời khắc thích hợp để trỗi dậy lần nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.