Thứ đầu tiên Duy cảm nhận được là lạnh. Không phải cái lạnh của nước hay bóng tối, mà là sự rỗng tuếch tuyệt đối, như thể mọi hơi ấm từng thuộc về anh đã bị móc sạch, để lại thân thể run rẩy, đơn độc giữa lòng đất sâu. Tiếng nước nhỏ giọt quanh quẩn, hòa lẫn tiếng thở yếu ớt của ai đó bên cạnh. Duy cố gắng nhúc nhích ngón tay, cảm thấy những ngón tay nhỏ, lạnh giá, bám riết lấy cổ tay mình.
Anh hé mắt, nhận ra Lam nằm co quắp sát bên, khuôn mặt trắng bệch vấy máu, mái tóc sẫm rối bết, môi tím lại. Đôi mắt khép hờ, hàng mi run lên yếu ớt. Duy dồn sức rướn người, cử động như kẻ vừa thoát xác. Đầu óc anh đặc quánh, từng mảnh ký ức vỡ vụn, tiếng gào thét hỗn loạn của Hắc Quỷ vẫn văng vẳng trong tai, nhưng mọi thứ như bị đẩy lùi về phía xa, nhường chỗ cho cơn đau nhức âm ỉ.
— Duy… — Giọng Lam yếu ớt, hơi thở lạnh phả lên bàn tay anh. — Đừng… ngủ…
Duy siết tay Lam, truyền cho cô chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại. Anh nhìn quanh, nhận thấy linh tuyền chỉ còn là vũng nước đỏ lợn cợn máu, ánh sáng bạc đã tắt, không khí đặc mùi sắt gỉ, bùn và máu tanh. Tràng hạt gỗ mun của thầy Uẩn trôi lềnh bềnh, từng vòng ngấm dần vào nước, phát ra tiếng lách cách khô khốc.
Toàn thân anh đau nhức, dây thần kinh như bị kéo căng đến đứt gãy. Nhưng cơn đau ấy không thể át được cảm giác trống rỗng trong tâm trí: bóng mẹ khuất sau màn nước, tiếng em gái cười vang bên bếp lửa, Lam ngồi trên bờ suối, đôi mắt xám tro loé lên tia sáng ngắn ngủi. Tất cả đều mờ nhòe, như bị bôi lem bởi bóng tối đặc quánh bao phủ khắp lòng hang.
Một nhịp, rồi hai nhịp, bóng tối dày thêm. Trong cơn mê giữa tỉnh và mộng, Duy thấy mình đứng trước ngã ba, nơi hai con đường dẫn về hai phía đối lập. Bên này, tiếng gọi yếu ớt của em gái vọng lại: “Anh ơi, cứu em…” Bên kia, dòng nước đen cuộn trào, bên dưới là những gương mặt méo mó, ánh mắt rực lửa hận thù.
Duy biết rõ, thời khắc lựa chọn cuối cùng đã tới. Linh tuyền chỉ còn một lần hiến tế. Hoặc cứu em gái, hoặc phong ấn suối quỷ mãi mãi. Bất kể chọn bên nào, cái giá anh phải trả đều là mọi ký ức hạnh phúc còn sót lại—kỷ niệm về mẹ, về em gái, về chính bản thân mình. Nếu giữ lại ký ức, suối quỷ sẽ tiếp tục rỉ máu, oán hận không dứt, Hắc Quỷ có thể trỗi dậy bất cứ lúc nào. Nếu phong ấn, anh sẽ sống đời vô hồn, chẳng còn gì níu giữ.
Lam mở mắt, ánh nhìn mờ đục nhưng vẫn vững vàng. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, hòa vào vết máu khô.
— Anh phải quyết định. — Giọng Lam lạc đi, khàn khàn vì đau đớn. — Nếu cứu em gái… sẽ có thêm nhiều người như anh, như em, sống mãi trong bóng tối này.
Duy nhìn Lam, nhìn vào đôi mắt xám tro vừa u uất, vừa kiên quyết ấy. Anh muốn nói, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Ký ức về em gái bỗng ùa về như đợt thủy triều cuối: tiếng cười lanh lảnh, mái tóc rối, đôi bàn tay nhỏ bám lấy anh khi hai anh em chạy trốn bóng tối. Nhưng rồi, những hình ảnh ấy nhòe dần, thay bằng tiếng khóc, máu và tiếng gào của quỷ dữ.
— Nếu chọn phong ấn… — Lam tiếp lời, cắn mạnh vào môi đến bật máu. — Anh sẽ quên hết. Không còn gì để bấu víu, không còn động lực để tiếp tục sống.
Duy nhắm mắt, thở dài tuyệt vọng. Lời thầy Uẩn vọng lại trong tâm trí: “Đừng để bóng tối nuốt chửng con… Hãy giữ lại một tia sáng cho chính mình…” Nhưng làm sao giữ được ánh sáng giữa đáy vực ký ức mục rữa này?
Lam siết chặt tay anh, cơ thể run lên từng đợt. Đôi môi khẽ mím, cô cố gượng nở một nụ cười nhợt nhạt.
— Có lẽ… chỉ cần một người nhớ là đủ.
Duy nhìn xuống lòng suối, nơi nước đỏ lờ lợ cuộn trào, những mảnh ký ức vỡ vụn trôi nổi, lẫn lộn tiếng khóc, tiếng gọi, tiếng cười ma mị. Hắc Quỷ đã bị kéo xuống, nhưng oán khí chưa hề tan biến. Mỗi lựa chọn đều là cái giá máu, không ai trốn chạy khỏi số mệnh.
Một luồng khí lạnh trườn lên sống lưng, khiến Duy rùng mình. Anh cảm nhận rõ tiếng r*n r* của những linh hồn bị nhấn chìm dưới đáy: lời cầu cứu, tiếng thì thầm tuyệt vọng, những đoạn ký ức đứt đoạn, xé nát tâm trí anh. Linh tuyền đang cạn kiệt, bóng tối sẽ nuốt chửng tất cả nếu anh chần chừ thêm một khoảnh khắc nào nữa.
Lam gượng ngồi dậy, tựa lưng vào vách đá, hơi thở phập phồng. Đôi mắt cô trở nên kiên định, lần đầu tiên không còn sợ hãi.
— Anh nghe em nói. Em sẽ hiến phần lớn ký ức của mình. Em không còn gì để mất—gia đình đã chết, tộc ruồng bỏ, ký ức đẹp nhất chỉ còn những ngày ngắn ngủi ở bên anh. Nếu anh đồng ý, em sẽ cùng anh phong ấn linh tuyền. Cái giá này… em tự nguyện trả.
Duy lắc đầu, giọng khản đặc:
— Em đã chịu quá nhiều rồi, Lam. Đừng tự hủy hoại mình thêm nữa.
Lam bật cười, tiếng cười khàn khàn vang vọng trong bóng tối, lẫn vào tiếng nước nhỏ giọt.
— Anh nghĩ em còn gì để giữ lại sao? Em đã mất hết rồi. Nếu phải quên, ít nhất hãy để em quên cùng anh.
Duy không nói được gì. Những gì Lam vừa nói như nhát dao xoáy vào ngực. Anh biết, cả hai đều là kẻ sống sót, nhưng mỗi lần sống sót lại mất đi một phần linh hồn, một phần ký ức—cho đến khi không còn gì để mất.
Dưới đáy suối, ánh sáng bạc tắt lịm. Những cái bóng lờ mờ ngoi lên, kéo lê sợi dây ký ức đẫm máu. Tiếng khóc, tiếng cười, tiếng gọi tên vang vọng khắp hang động, như muốn xé toang đầu óc Duy.
Anh quỳ xuống mép nước, bàn tay vục vào dòng nước lạnh như băng. Trong khoảnh khắc, một sức mạnh ghê gớm kéo tuột tâm trí anh vào vực ký ức. Anh thấy mẹ ôm mình, em gái cười vang, Lam ngồi bên bờ suối, ánh mắt dịu dàng. Nhưng phía sau, Hắc Quỷ lẩn khuất, đôi mắt đỏ rực, miệng cười ngoác đến tận mang tai.
— Chọn đi, Duy. — Giọng Lam vang lên, vừa dịu dàng vừa tuyệt vọng. — Chọn đi, trước khi tất cả chìm vào quên lãng.
Duy run rẩy, nước mắt trào ra, hòa vào nước suối lờ lợ. Anh nhớ lại mọi thứ đã mất, mọi thứ chưa từng giữ được. Không có lựa chọn nào không nhuốm máu, không có sự cứu rỗi nào không phải trả giá.
Anh nhìn vào mắt Lam, đọc thấy trong đó nỗi đau, sự cam chịu, và tình cảm sâu kín cô chưa từng nói ra. Đọc tâm thuật khẽ rung lên, những mảnh ký ức của Lam ùa vào: cha mẹ bị giết trước mắt, tộc nhân hóa quỷ, những ngày dài đơn độc, và niềm hy vọng mong manh đặt vào anh.Duy cắn răng, nước mắt rơi lã chã. Anh biết, mình không thể ích kỷ thêm nữa.
— Được. — Duy thì thào, giọng lạc đi. — Nếu phải chọn, anh chọn phong ấn suối quỷ. Anh không muốn thêm bất cứ ai phải sống như anh, như em.
Lam nở nụ cười, nước mắt tuôn rơi. Cô gật đầu, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy tay anh.
— Em sẽ giúp anh. Nhưng nếu sau này anh quên hết… hãy để em là người nhắc anh rằng, từng có một người bên cạnh, dù chỉ là bóng mờ trong ký ức.
Duy chỉ siết chặt tay Lam, không nói thêm lời nào. Họ ngồi sát mép nước, hơi thở hòa vào nhau, ký ức quấn lấy nhau như sợi xích rỉ máu không thể tháo gỡ.
Từ đáy suối, khí lạnh bốc lên, những mảng ký ức cũ nổi lềnh bềnh, vỡ ra từng mảnh. Bóng hình mẹ lướt qua, em gái nhỏ bé chìa tay, Lam đứng phía sau, đôi mắt xám tro đẫm nước.
Duy nhắm mắt, dồn toàn bộ ý chí vào dòng nước trước mặt. Đọc tâm thuật phát tác, tiếng thì thầm từ vực ký ức ùa tới, đan xen tiếng cười, tiếng khóc, tiếng gào thét. Anh cảm nhận từng mạch ký ức bị xé nát, những mảnh hạnh phúc cuối cùng tan biến trong dòng nước đỏ đậm.
Lam đặt tay lên nước, ma pháp hệ nước của cô bùng lên lần cuối. Vòng tròn ánh sáng xanh bạc bao quanh hai người, những tia sáng nhỏ kéo dài, tan chảy vào suối quỷ. Gương mặt Lam trắng bệch, đôi mắt dần trở nên trống rỗng, nhưng vẫn giữ nụ cười dịu dàng, như lời tiễn biệt cuối cùng.
— Bắt đầu đi, Duy… — Lam thì thào, giọng đã lạc đi.
Duy nhắm mắt, hòa linh hồn mình vào linh tuyền. Một dòng ký ức tuôn trào: mẹ hát ru, em gái ngồi bên cửa sổ, Lam cười khẽ khi anh vụng về nhóm lửa. Tất cả tan biến, từng mảnh một, chìm xuống vực sâu. Anh cảm nhận rõ từng mảnh ký ức bị xé khỏi tâm trí, đau đớn như bị lột da từng tấc. Nhưng anh không buông tay, không cho phép mình gào thét. Duy giữ chặt tay Lam, truyền cho cô chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại.
Lam bật khóc, nước mắt hòa vào nước suối, tan biến. Cô thì thầm, như hát ru chính mình:
— Nếu mai này anh quên, hãy để em là chiếc bóng cuối cùng bên bờ suối này…
Lời cuối chưa dứt, ánh sáng xanh bạc bùng lên, nuốt trọn thân thể Lam. Duy thấy cô tan biến thành muôn vàn sợi nước, hòa vào linh tuyền. Ký ức của Lam cũng vỡ vụn, trôi đi như bọt nước, tan vào hư vô.
Dưới đáy suối, tiếng gào của Hắc Quỷ vang lên lần cuối, rồi tắt lịm. Bóng tối co rút lại, bị hút xuống vực ký ức, nơi không ánh sáng nào có thể len lỏi. Mọi thứ trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đều, như nhịp đập của trái tim đã hóa đá.
Duy ngã vật xuống, toàn thân tê liệt. Anh thấy mình trôi dạt giữa dòng nước đen, những mảnh ký ức cuối cùng vỡ nát, tan biến không dấu vết. Không còn hình ảnh mẹ, không còn tiếng em gái, không còn Lam. Chỉ còn một cảm giác mơ hồ, như thể từng có ai đó nắm tay anh, từng có ai đó khóc cho anh, từng có một thứ gọi là hạnh phúc thoáng qua.
Bên bờ suối, nước đã chuyển hẳn sang màu đen sẫm, ánh sáng bạc tắt lịm. Tràng hạt gỗ mun của thầy Uẩn chìm xuống, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, cuốn theo dòng nước mất hút vào lòng đất. Không gian im lặng đến đáng sợ.
Duy nằm bất động, mắt mở trừng trừng, không còn chút cảm xúc nào. Trong đầu anh là khoảng trống lạnh lẽo, không tên, không hình, không quá khứ. Anh biết mình đã trả giá—và cũng biết, từ nay, anh chỉ là cái bóng canh giữ một dòng suối chết.
Ở phía xa, Lam nằm co ro, thân thể nhỏ bé run lên từng đợt. Đôi mắt xám tro trống rỗng, không còn chút ký ức nào về tộc cũ, về gia đình, về chính mình. Nhưng khi nhìn sang phía Duy, cô chợt thấy tim mình nhói lên, như thể đã từng rất quen thuộc với người đàn ông ấy. Một sợi dây mỏng manh nối hai kẻ mất trí nhớ, như dấu vết cuối cùng của những gì từng gọi là tình cảm.
Dưới đáy vực, Hắc Quỷ bị phong ấn, thân thể vặn vẹo, dây leo và rễ cây siết chặt quanh hắn. Đôi mắt đỏ rực vẫn mở trừng trừng, căm hận và đói khát. Hắn gào lên, nhưng không ai còn nghe thấy. Dòng nước đen đặc quánh, nặng trĩu oán hận, nhưng không thể tràn lên mặt đất nữa.
Một bóng hình mờ nhạt hiện lên bên bờ suối—Trịnh Nhã Linh. Cô đứng lặng, mái tóc đen xõa dài, áo đỏ loang máu, vết sẹo cháy xém ở cổ tay rỉ máu tươi. Đôi mắt xếch long lanh, khóe môi cong lên thành nụ cười nửa buồn nửa giễu cợt. Linh nhìn hai bóng người bên suối, đôi mắt ánh lên tia tiếc nuối khó gọi tên.
— Thật ra… chẳng ai thoát được số phận… — Linh thì thầm, giọng hòa vào tiếng nước rỉ rả. — Dù có quên đi tất cả, nỗi đau vẫn ở lại. Thứ duy nhất tồn tại… là bóng tối.
Cô quay bước, bóng hình tan dần vào màn đêm. Phía sau, dòng nước đen lặng lẽ cuộn trào, như chực chờ một ngày khác, khi lòng người lại dấy lên khát vọng cứu rỗi.
Duy ngồi dậy, đôi mắt đen sâu thẳm không còn ánh sáng. Anh nhìn quanh, thấy Lam run rẩy bên bờ suối. Không biết vì lý do gì, anh bước tới, quỳ xuống bên cạnh cô. Lam ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh, đôi mắt xám tro vẩn đục. Trong khoảnh khắc, hai người lặng im đối diện, chẳng ai nhớ nổi tên mình, chẳng ai biết tại sao lại ngồi cạnh nhau.
Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi tanh của nước suối và tiếng thì thầm vọng lên từ vực sâu. Dưới đáy, Hắc Quỷ vẫn chưa chịu buông xuôi, bóng tối vẫn rình rập quanh mép nước.
Trên mặt đất, linh tuyền đã chết. Nhưng trong lòng người, vực ký ức chưa từng khép lại.
Bên bờ suối cạn, hai cái bóng ngồi lặng lẽ, giữa màn đêm vĩnh cửu, chờ đợi một điều gì đó không tên. Đâu đó, tiếng nước nhỏ giọt đều đều, như nhịp tim của một kẻ đã quên mất chính mình.
Bóng tối chưa chấm dứt. Và ở nơi sâu nhất của vực, một tiếng cười khô khốc lại vang lên—nhẹ như gió lướt qua, nhưng kéo dài mãi không dứt.


Bình luận chương