Bóng tối đặc quánh như nhựa đường, không khí ngột ngạt và lạnh giá, mùi máu tanh vẫn quẩn quanh từng ngách đá. Cánh cửa đá phía sau đã khép lại, cách biệt họ với mọi lối thoát. Lê Khánh Duy cảm nhận những giọt nước đen rỉ ra từ vách, chảy ngoằn ngoèo như mạch máu chết, quấn quanh chân, lạnh buốt đến tận xương. Mỗi bước chân của anh như dẫm lên xác chết chìm trong bùn lầy, tiếng vang vọng chẳng khác gì tiếng gào thét bị bóp nghẹt từ vực sâu.
Lam dẫn đầu, bóng lưng gầy nhỏ hòa vào bóng tối, dáng đi rắn rỏi nhưng cứng đờ, cứ như cô đã biến thành một hình nhân vô hồn. Duy theo sát phía sau, mỗi bước chân nặng nề, lòng đầy dằn vặt. Đọc tâm thuật tự động mở ra, những tiếng thì thầm, nỗi sợ và ảo giác lẫn lộn trong đầu anh: “Đừng tin ai. Đừng nhìn xuống. Đừng quên nỗi đau.”
Đột ngột, dòng nước dưới chân cuộn trào, từng lớp sóng nhỏ lăn tăn rồi vỡ òa thành bọt máu. Từ mặt nước, một bàn tay đen sì, móng vuốt dài ngoằng, bật lên chộp lấy cổ chân Lam. Tiếng gầm rú rợn người vọng lại, thân ảnh Hắc Quỷ hiện lên lờ mờ, đôi mắt đỏ rực như hai vết sẹo cháy bỏng giữa màn đêm.
Duy lao tới, kéo mạnh Lam về phía mình. Bàn tay lạnh toát của quỷ dữ trượt khỏi cổ chân cô, lập tức chuyển hướng, túm lấy cổ tay Duy. Đau đớn xé nát từng thớ thịt, máu rỉ ra, hòa vào nước. Duy nhìn thẳng vào mắt quỷ, một luồng suy nghĩ dữ dội tràn vào đầu anh: “Ký ức của mày... cho tao... cho tao...”
Mọi thứ xoay mòng mòng, ký ức mẹ bị dìm chết, em gái vật vã trên giường bệnh, tuổi thơ tràn ngập bóng tối – tất cả bị lôi xộc lên, kéo giật về phía bóng đen không đáy. Duy cắn răng, cố giữ lại một mảnh mình, nhưng bàn tay quỷ mạnh như thép nguội, cứa sâu vào xương.
Một giọng nói vang lên, nhẹ nhưng sắc lạnh: “Buông ra.” Từ bóng tối, Trịnh Nhã Linh hiện ra, áo đỏ sẫm quét qua mặt nước, mái tóc đen rũ dài, ánh mắt xếch lóe sáng như lưỡi dao. Cô đứng thẳng, bàn tay giơ lên, đầu ngón tay điểm nhẹ vào hư không.
Từ đầu ngón tay Linh, một làn khói đỏ đặc tràn ra, quấn lấy cánh tay quỷ. Bóng quỷ gào rú, thân thể run bắn, rồi hóa thành vũng máu đặc quánh, tan vào nước. Duy thở hắt, ngã khuỵu xuống, cổ tay vẫn còn rỉ máu. Linh tiến lại gần, ánh mắt lạnh tanh lướt qua anh.
“Chỉ một cái chớp mắt thôi, cậu đã mất sạch mọi thứ rồi.” Giọng cô dịu dàng, nhưng từng từ như lưỡi dao sắc lạnh. Duy nheo mắt, chưa kịp đáp thì Linh đã cúi xuống, chạm nhẹ lên vết thương. Máu ngừng chảy, da thịt liền lại, chỉ còn vệt sẹo mờ.
Duy lùi lại, mắt không rời cô. “Tại sao cô lại ở đây?”
Linh nhếch môi, ánh mắt chợt chuyển hướng sang Lam. “Các người định đi đâu? Tìm linh tuyền à?” Lam đứng bất động, mắt xám tro lặng lẽ nhìn Linh, không chút cảm xúc. Linh đưa tay vẫy trước mặt cô. “Em gái nhỏ, có nghe thấy gì không?”
Lam không đáp, mặt trắng bệch, môi mím chặt. Duy chen vào, giọng khàn đặc: “Nếu biết đường, hãy dẫn chúng tôi tới linh tuyền.”
Linh cười nhạt, ánh nhìn lướt qua từng người. Đến Thầy Uẩn, cô dừng lại, thì thầm: “Thầy vẫn còn sống à? Bao nhiêu bí mật thối rữa còn giấu được nữa?”
Thầy Uẩn im lặng, tràng hạt trong tay run bần bật, đầu cúi gằm. Không khí đặc quánh lại, mùi ẩm mục bốc lên từ lòng đất.
“Tôi biết đường,” Linh nói, mắt nhìn xoáy vào Duy, “nhưng không ai bước vào linh tuyền mà còn nguyên vẹn trở ra. Ở đây, mọi thứ đều có giá.”
Duy siết chặt nắm tay, ánh mắt sáng rực, kiên định. “Chỉ cần cứu được em gái tôi, cái gì tôi cũng làm.”
Linh bật cười, ánh mắt lóe lên tia thích thú pha chế giễu. “Có gan thì theo tôi. Nhưng đừng trách nếu tới lúc phải đổi cả linh hồn.”
Nói xong, Linh quay người, dẫn đầu tiến vào một lối nhỏ bên phải. Lam lặng lẽ theo sau, bóng lưng như cái bóng vô hồn. Duy liếc nhìn Thầy Uẩn, nhận lại cái gật đầu mệt mỏi. Ông già khập khiễng bám sát, tràng hạt siết đến bật máu trên lòng bàn tay.
Họ lầm lũi tiến vào hành lang hẹp, hai bên vách đá khắc đầy phù chú máu đã nhòe nhoẹt. Dòng nước đen dưới chân càng lúc càng đặc quánh, ánh sáng mờ nhạt của linh tuyền lập lòe phía trước như trêu ngươi.
Duy đi sát Lam, cố tìm lại chút hơi ấm quen thuộc. “Lam, em ổn không?” Anh thì thầm. Lam không đáp, chỉ bước đi, ánh mắt trống rỗng, thân hình run nhẹ như trước một cơn gió độc.
Ở phía trước, Linh dừng lại bên một vách đá dựng đứng, khe nứt nhỏ hẹp chỉ vừa một người lách qua. Cô nhìn cả ba, giọng đều đều: “Phía sau khe này là Đài Hiến Tế – nơi linh tuyền lộ diện, cũng là nơi Hắc Quỷ mạnh nhất. Nếu yếu đuối, tốt nhất quay lại từ đây.”
Thầy Uẩn khựng lại, môi run cầm cập, thì thào: “Đài Hiến Tế... nơi ấy từng nuốt sống bao linh hồn.”
Linh nở nụ cười chua chát. “Thầy nhớ nhỉ? Bao nhiêu xác người, bao nhiêu bí mật còn chôn dưới đáy nước?”
Duy liếc sang Thầy Uẩn, đầu óc dội lên những hình ảnh rời rạc: tiếng khóc trẻ con, máu loang mặt nước, người đàn ông già nua cúi đầu trước suối đen. Anh bặm môi, cố nuốt cơn buồn nôn.
Linh nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo: “Nếu sợ, tôi sẽ đi trước.” Cô lách mình qua khe đá, áo đỏ sẫm biến mất trong bóng tối đặc quánh. Lam theo sau, không chút do dự. Duy nhắm mắt một giây, rồi bám sát Lam, Thầy Uẩn lặng lẽ bước cuối cùng.
Không gian phía sau khe đá mở ra đột ngột – một hang động rộng lớn, trần vòm cao hút, vách đá phủ đầy rễ cây khô quắt. Giữa hang là hồ nước đen kịt, mặt nước phẳng lặng như tấm gương mù mịt, phản chiếu ánh sáng xanh yếu ớt từ những viên đá phát quang cắm quanh hồ. Trên bờ, những cột đá dựng đứng, mỗi cột đóng một cây đinh sắt rỉ máu. Mùi tanh nồng nặc xộc vào óc, khiến Duy choáng váng, dạ dày quặn thắt.
Ở giữa hồ, một bệ đá nổi lên, trên đó đặt chiếc bát đá lớn, bên trong chứa chất lỏng đỏ thẫm. Đài Hiến Tế hiện ra, tàn nhẫn và lạnh lẽo.
Linh đứng lặng trên bờ, áo đỏ nổi bật giữa bóng tối. Cô quay lại, giọng đều đều, không chút cảm xúc: “Linh tuyền ngay dưới đó. Nhưng Hắc Quỷ đang canh giữ. Muốn lấy nước, phải vượt qua nó.”
Duy bước lên, mắt không rời Linh. “Tại sao cô giúp chúng tôi? Cô muốn gì?”
Nụ cười của Linh lạnh buốt. “Tôi muốn xem các người trả giá thế nào cho thứ mình khao khát. Ở đây, tôi từng mất hết – gia đình, linh hồn, trái tim. Giờ, tôi muốn biết các người có dám đánh đổi không.”
Duy định mở miệng, nhưng chợt mặt hồ động nhẹ. Một bóng đen khổng lồ nổi lên, thân hình mờ nhòe, dây leo và rễ cây chằng chịt quấn quanh, đôi mắt đỏ rực như hai viên than hồng. Hắc Quỷ đã xuất hiện.
Không khí đặc quánh, lạnh đến mức mọi hơi thở như đông cứng. Lam đứng lặng, mắt xám tro nhìn thẳng vào quỷ dữ, không chớp. Duy kéo nhẹ tay cô, nhưng Lam không nhúc nhích.
Hắc Quỷ cất tiếng, giọng trầm đục vang vọng khắp hang: “Lại có kẻ dám bước vào đây. Các ngươi đến để hiến tế, hay để chết?”
Duy gằn giọng: “Chúng tôi đến lấy nước linh tuyền. Muốn gì, cứ nhằm vào tôi.”
Hắc Quỷ bật cười, âm thanh như xé toạc màng nhĩ: “Ngươi nghĩ mình khác sao, Duy? Ngươi chỉ là một xác sống, bám víu vào ký ức mục rữa. Ngươi tưởng cứu được ai, khi chính mình đã chết từ lâu?”
Duy run lên, nhưng vẫn nhìn chằm chằm quỷ dữ. Linh bước lên, chắn trước Duy, giọng nhỏ mà cứng rắn: “Muốn lấy linh tuyền, phải vượt qua tôi trước.”
Hắc Quỷ gầm vang, thân hình mờ nhòe vọt tới, dây leo quất xuống như roi. Linh lùi lại, hai tay vung lên, máu từ cổ tay phun ra, vẽ thành phù chú đỏ rực trên không. Dây leo chạm vào phù chú, bốc cháy rừng rực rồi rụng xuống nước, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.
Lam đứng bất động, ánh mắt vô hồn. Thầy Uẩn thì thào, giọng gần như đứt quãng: “Phải phong ấn nó, nếu không linh tuyền sẽ bị nhuốm máu mãi mãi!”
Duy lao về phía bệ đá, tay chạm vào bát máu. Đọc tâm thuật bật lên, anh nghe tiếng thì thầm: “Đổi đi... ký ức lấy sức mạnh...” Anh cắn lưỡi, máu trào ra, nhỏ vào bát đá. Mặt hồ nổi sóng, Hắc Quỷ gào lên, thân thể vặn vẹo, dây leo quấn quanh cổ Linh, kéo cô xuống nước.
Linh vùng vẫy, ánh mắt hoang dại, nụ cười méo mó: “Đừng để nó lấy hết mọi thứ của các người!” Tiếng gió hú lên, phù chú đỏ rực bốc cháy, thiêu rụi dây leo, Hắc Quỷ rống lên đau đớn.Lam đột ngột bước lên cạnh Duy, đặt tay lên bát đá. Một luồng nước xanh nhạt cuộn lên từ đáy hồ, quấn lấy bàn tay cô. Lam nhắm mắt, thì thầm: “Linh tuyền, hãy xuất hiện.”
Mặt nước rẽ đôi, dòng nước trong vắt nổi lên giữa hồ, ánh sáng xanh chiếu rọi khắp hang động. Nhưng cùng lúc, những bóng đen nhỏ xíu trồi lên, lao về phía họ như bầy cá dữ.
Duy hét: “Lam, tránh ra!” Anh kéo Lam lùi lại, nhưng bàn tay cô lạnh toát, cứng như đá. Lam nhìn Duy, ánh mắt xa xăm: “Đừng kéo em ra. Nếu anh làm thế, em sẽ tan biến mãi mãi.”
Duy buông tay, toàn thân run rẩy. Linh vùng khỏi dây leo, máu chảy ướt đẫm cổ tay, miệng lẩm nhẩm thần chú. Phù chú đỏ cháy bừng bừng, thiêu trụi dây leo, Hắc Quỷ gào rú, thân hình vặn vẹo dữ dội.
Thầy Uẩn run rẩy, bước tới vẽ lên nền đá những ký hiệu cổ. Máu từ bàn tay nhỏ xuống, hòa vào đất. Ông thì thào: “Phong ấn mở ra... linh hồn đổi lấy sự yên ổn...”
Hắc Quỷ lao tới chỗ Duy, bàn tay khổng lồ vồ lấy anh. Duy nhìn thẳng vào mắt nó, cơn lạnh ngấm tận xương tủy. Ý nghĩ Hắc Quỷ rót vào đầu: “Mày còn gì để đổi lấy sức mạnh? Đổi đi... cho tao...”
Duy nghiến răng, hét lớn: “Lấy ký ức của tôi, nhưng để em gái tôi sống!” Một cơn đau như xé nát óc, từng mảnh ký ức bị lôi giật về phía vực sâu.
Linh lao tới, chắn trước mặt Duy, ánh mắt điên dại. “Nếu muốn ký ức, lấy của tôi!” Cô cắn cổ tay, máu phun ra, vẽ thành vòng tròn đỏ dưới chân.
Hắc Quỷ khựng lại, mắt đỏ rực chiếu thẳng vào Linh. “Mày còn gì để mất, Linh? Mày chỉ còn cái xác rỗng này thôi!”
Linh cười gằn, giọng sắc như lưỡi dao: “Tôi vẫn còn quyền lựa chọn ai sẽ chết, ai sẽ sống!” Cô vung tay, phù chú đỏ cháy rực lao thẳng vào ngực Hắc Quỷ. Tiếng nổ vang lên, bóng quỷ lùi lại, thân hình cháy xém, dây leo rụng lả tả.
Duy ôm đầu, ký ức vỡ vụn: khuôn mặt mẹ, tiếng cười em gái, ánh mắt Lam ngày xưa – tất cả tan vào hư không. Lam khuỵu xuống, bàn tay vẫn ghì chặt bát đá.
Linh kéo Lam dậy, thì thầm: “Đừng để nó lấy hết, Lam. Em còn sống, phải giữ lại chút gì đó cho mình.”
Lam nhìn Linh, nước mắt trào ra: “Em không còn gì cả. Ký ức đã bị lấy hết rồi.”
Linh ôm Lam, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cô. Duy nhìn cảnh ấy, lòng nhói lên một nỗi đau mơ hồ. Anh cảm nhận mọi thứ mình từng có đang bị cuốn đi từng mảnh.
Hắc Quỷ vùng lên, thân hình mờ nhạt hơn, nhưng mắt đỏ vẫn bám riết lấy Duy. “Mày sẽ quên hết, chỉ còn lại xác biết thở, không còn ai, không còn gì...”
Duy ngã quỵ, hai tay ôm đầu, nước mắt trào ra. Linh đặt tay lên vai anh, thì thầm: “Đừng để nó thắng. Nếu anh quên hết, sẽ chẳng còn ai ngăn nổi nó nữa.”
Thầy Uẩn lết tới, tràng hạt đen sì tỏa ra khói lạnh. Ông đặt tay lên đầu Duy, thì thào: “Ta xin lỗi, con trai. Lỗi của ta... để mọi thứ thành ra thế này...”
Duy bật dậy, mắt lóe lên tia điên loạn. Anh nhìn từng người, rồi lại nhìn Hắc Quỷ. “Tôi sẽ không để các người chết vì tôi. Nếu ký ức là cái giá, tôi sẽ trả. Nhưng tôi muốn tự tay kết thúc mọi chuyện.”
Anh lao về phía hồ, nhảy xuống dòng nước đen. Mặt nước lạnh như cắt da, tiếng thì thầm dội lên từ đáy sâu: “Đổi đi... đổi đi...”
Linh hét lớn: “Duy, đừng!” Lam lao tới, nhưng Linh giữ chặt cô, mắt đỏ hoe: “Nếu em xuống đó, sẽ chẳng còn ai quay lại được!”
Dưới mặt nước, Duy vùng vẫy, ký ức cuộn lên như sóng: mẹ, em gái, tuổi thơ, những đêm dài bên bờ suối, ánh mắt hận thù và tuyệt vọng. Mỗi lần anh cố bơi lên, một bàn tay vô hình lại kéo xuống, tiếng cười của Hắc Quỷ vang vọng: “Mày thuộc về nơi này, Duy. Mày là một phần của vực ký ức!”
Trên bờ, Linh buông Lam, lao xuống nước, tóc đen xõa tung, áo đỏ loang máu. Cô ôm lấy Duy, thì thầm: “Đừng để nó lấy hết. Hãy giữ lại một điều gì đó – dù chỉ là thù hận!”
Duy mở mắt, nhìn vào mắt Linh. Đọc tâm thuật chạm tới cô, không còn là bức tường lạnh lẽo mà là cơn bão ký ức: Linh khi còn nhỏ, ánh mắt đau đớn khi người thân bị dìm chết, tiếng gào thét bất lực, nỗi thù hận cháy rực. Duy siết chặt lấy Linh, cảm nhận nỗi đau hòa quyện vào mình.
Mặt nước rẽ ra, ánh sáng xanh của linh tuyền bừng lên dữ dội. Hắc Quỷ gào rú, thân hình tan dần, mắt đỏ lịm đi. Duy và Linh nổi lên, toàn thân run rẩy, hơi thở đứt đoạn.
Lam kéo hai người lên bờ. Thầy Uẩn lết lại, tràng hạt vỡ nát trong tay, máu từ mắt chảy ra, hòa vào nước.
Không khí đặc quánh mùi máu và tuyệt vọng. Linh ngồi th* d*c, ánh mắt đỏ hoe nhìn Duy. “Anh giữ lại được gì không?” Giọng cô khản đặc.
Duy lặng im, mắt đờ đẫn, rồi lắc đầu. “Tôi không biết... Chỉ thấy trống rỗng.”
Linh cười buồn. “Vậy là anh giống tôi rồi. Chỉ còn cái xác, cái bóng, và thù hận.”
Lam ngồi bệt xuống đất, mắt nhìn xa xăm. “Linh tuyền đã lộ diện. Nhưng chúng ta còn lại gì?”
Thầy Uẩn thở dài, giọng run rẩy: “Có những cái giá không bao giờ lấy lại được. Các con đã trả đủ chưa?”
Không ai trả lời. Bên kia hồ, mặt nước dần lắng, ánh sáng xanh lấp lánh như trêu ngươi. Dưới đáy, bóng Hắc Quỷ chập chờn, chưa chịu tan biến.
Linh đứng dậy, bước về phía bệ đá, ánh mắt lạnh băng. “Nếu muốn lấy nước, giờ là lúc. Nhưng hãy nhớ – mỗi giọt nước là một mảnh ký ức, một linh hồn. Đừng tham lam, đừng quên mình là ai.”
Duy nhìn cô, mắt thôi run sợ. “Cô thực sự muốn giúp chúng tôi, hay chỉ muốn chứng kiến chúng tôi tan vỡ?”
Linh cười, nụ cười buồn rượi. “Tôi chỉ muốn biết, có ai đủ mạnh để sống sót khỏi nơi này không. Hay cuối cùng, tất cả đều sẽ thành quỷ.”
Âm thanh cười của Hắc Quỷ lại vang lên, nhỏ dần trong bóng tối. Dưới đáy hồ, những bóng đen nhỏ vẫn lượn lờ, chờ cơ hội trồi lên lần nữa.
Ba người ngồi lặng, mỗi người chìm trong vực ký ức riêng. Linh đứng giữa, tấm áo đỏ sẫm loang máu, ánh mắt nhìn xa xăm, như chờ đợi một kết thúc không thuộc về ai.
Phía xa, ánh sáng linh tuyền lập lòe, hứa hẹn một cái giá còn lớn hơn nữa.
Bóng tối chưa buông tha ai.


Bình luận chương