Dưới Lớp Da Người

Chương 2: Hội Bóng Tối




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Mưa vẫn rơi, từng giọt nặng trĩu trên mái hiên loang lổ ánh đèn. Lạc Thư kéo chặt ba lô, ngồi thu mình bên góc phố, ánh mắt lặng lẽ dõi về phía những bóng người lướt qua trên vỉa hè đối diện. Phố đêm thành Tân La không hề bình yên – nhịp thở thành phố này lúc nào cũng phập phồng, như che giấu một cơn sốt đang âm ỉ dưới lớp da lạnh lẽo.

Cậu biết rõ mình đang bị theo dõi. Cảm giác dị năng mơ hồ chạm vào da, vừa tê dại vừa rát bỏng, thôi thúc bản năng cảnh giác. Lạc Thư không vội vã rời đi. Cậu chờ, chờ đến khi tiếng bước chân lạ ấy xuất hiện rõ ràng giữa lẫn lộn mưa rơi.

Một người đàn ông cao lớn, áo mưa xám bạc, lặng lẽ tiến lại gần. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón, ánh mắt như lưỡi dao cắt ngang đêm tối. Không khí quanh ông ta nặng nề, mang theo mùi thuốc lá và sát khí. Lạc Thư khẽ siết tay, ngón tay lạnh ngắt.

— Em tên gì? Ở đâu về giờ này? – Giọng người đàn ông cộc lốc, không mang chút kiên nhẫn nào.

Lạc Thư cụp mắt, giọng bình thản:

— Em chờ bạn. Em học trường trung học số Ba.

Người đàn ông cúi xuống, ánh mắt lướt qua gương mặt cậu, dừng lại ở cổ áo đồng phục nữ sinh. Ông ta gật nhẹ, nhưng sát khí trong mắt chưa hề giảm bớt.

— Giấy tờ đâu? Mấy hôm nay có nhiều vụ mất tích, tôi phải kiểm tra.

Lạc Thư rút trong ba lô ra thẻ học sinh. Người đàn ông cầm lấy, xem kỹ từng góc một, ánh mắt sắc như muốn xuyên qua lớp giấy mỏng.

— Lạc Thư… lớp 10A2. Đêm hôm khuya khoắt, con gái mà không sợ à? – Ông ta nheo mắt, lướt ánh nhìn lên mái tóc dài buộc thấp.

Lạc Thư khẽ cười, tiếng cười nhẹ như khói sương.

— Em không quen sợ hãi.

Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn xoáy vào mắt cậu. Lạc Thư không né tránh, ánh mắt sâu thẳm, không chút dao động. Sát khí trong người đàn ông dường như rung lên, rồi tan loãng trong mưa. Ông ta gật đầu, trả lại thẻ.

— Tôi là Vương Quý, đội trưởng cảnh sát hình sự. Tốt nhất đừng lang thang ngoài đường, nếu không muốn gặp rắc rối. – Ông ta rít một hơi thuốc, nhìn xa xăm. – Nếu có gì bất thường, báo cho tôi.

Ông ta rút từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, ghi vội số điện thoại. Lạc Thư nhận lấy, cất vào túi áo trong.

— Cảm ơn chú.

Vương Quý quay lưng, bóng ông khuất dần sau màn mưa. Nhưng Lạc Thư biết, ông ta vẫn để mắt tới mình – không phải bằng đôi mắt thường, mà bằng dị năng “Cảm Ứng Sát Khí” luôn rình rập như loài thú săn mồi.

Cậu đứng dậy, hòa vào dòng người thưa thớt trên phố. Bước chân nhẹ như gió lướt, không để lại dấu vết. Mỗi ngã rẽ, cậu đều cảm nhận được những luồng khí dị năng mờ nhạt len lỏi quanh mình. Thành phố này, không có nơi nào thực sự an toàn.

Đến gần khu ký túc xá cũ, Lạc Thư chậm lại, lặng lẽ bước vào cổng phụ. Cửa kính phản chiếu gương mặt cậu – mái tóc dài che nửa mắt, làn da trắng nhợt nổi bật giữa ánh đèn neon nhấp nháy. Một khoảnh khắc, cậu thoáng thấy phía sau mình có bóng người thấp bé, lưng đeo balô chằng chịt bùa chú, kính cận dày cộp loé sáng dưới ánh đèn.

— Hê lô, Lạc Thư! – Giọng nói vang lên, tươi rói, kéo theo tiếng cười lanh lảnh.

Cậu khẽ giật mình, quay lại. Mộc Lam đứng đó, tay vẫy vẫy, vẻ mặt rạng rỡ như chẳng hề biết đến nỗi sợ hãi. Tiểu Tinh – linh hồn nhỏ bé – lơ lửng trên vai cậu ta, tò mò nhìn Lạc Thư chằm chằm.

— Cậu đi đâu về mà mặt mũi lạnh như cá ướp đá thế kia? Lại bị mấy bà cô phòng quản sinh bắt nạt à?

Lạc Thư mỉm cười nhạt, lắc đầu.

— Tôi chỉ đi dạo thôi. Còn cậu?

Mộc Lam ghé sát lại, hạ giọng:

— Tôi vừa nghe được tin tức động trời. Đừng tưởng ngoài mặt trường này yên ổn, thật ra tối qua có thêm hai học sinh mất tích rồi đấy!

Lạc Thư khựng lại, mắt ánh lên một tia cảnh giác. Mộc Lam nhón chân, thì thầm sát tai:

— Chưa hết đâu. Cảnh sát vào trường điều tra, mà nghe bảo, có người nhìn thấy bóng một nữ sinh mặc đồng phục, tóc dài, lang thang ngoài khu ký túc xá cũ lúc nửa đêm. Có phải cậu không đấy?

Cậu không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn Mộc Lam. Gương mặt kia vẫn tươi cười, nhưng đôi mắt sau kính cận lóe lên ánh nhìn sắc sảo.

— Này, Lạc Thư, tôi biết cậu không giống người bình thường. Nhưng… cậu cẩn thận đi. Dạo này có nhiều kẻ lạ mặt quanh trường, không phải chỉ là bọn tội phạm thông thường đâu.

— Ý cậu là gì?

Mộc Lam liếc quanh, rút từ balô ra một tấm bùa màu vàng, nhét vội vào tay Lạc Thư.

— Giữ lấy. Đừng hỏi nhiều. Nếu thấy bóng mình trong gương chuyển động khác thường, hoặc cảm giác có ai đó nhìn chằm chằm từ phía sau, tuyệt đối đừng quay đầu. Đó là dấu hiệu của “Hội Kính Ảnh”.

Lạc Thư cau mày, ngón tay khẽ run khi chạm vào tấm bùa. Dị năng trong cậu chợt dâng lên, luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

— Hội Kính Ảnh là gì?

Mộc Lam hạ giọng, nét mặt nghiêm túc hiếm thấy:

— Một tổ chức dị năng ngầm. Chúng chuyên tạo ra bản sao từ ký ức và cảm xúc của người khác, dùng chính bản sao ấy để thao túng hoặc g**t ch*t chủ thể. Trường chúng ta chỉ là một trong nhiều nơi chúng từng đặt chân qua. Đừng tin vào bất cứ ai, kể cả chính mình trong gương.

Tiểu Tinh chợt cất giọng lanh lảnh, đôi mắt to tròn đảo quanh:

— Hội Kính Ảnh… là mấy người mặc áo choàng đen thích chơi trốn tìm trong bóng tối ấy hả? Họ cứ đi qua đi lại ngoài hành lang, không ai thấy mặt đâu!

Mộc Lam rùng mình, kéo Tiểu Tinh sát lại.

— Đừng nói linh tinh, Tiểu Tinh. Cậu ấy không đùa đâu, Lạc Thư. Tối nay cậu nên khóa cửa, đừng ra ngoài.

Lạc Thư gật đầu, giấu tấm bùa vào túi áo. Trong lòng, một nỗi bất an mơ hồ dâng lên, lẫn lộn giữa sợ hãi và tò mò. Cậu quay bước về phòng, mỗi bước chân như nặng trĩu.

Phòng ký túc xá vắng lặng, tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn rả rích. Lạc Thư ngồi xuống giường, lấy nhật ký của em gái ra, lật từng trang. Cảm giác như có ai đó đang dõi theo từ trong gương. Cậu lặng lẽ lấy tấm bùa của Mộc Lam, đặt dưới gối.

Chưa kịp chợp mắt, tiếng gõ cửa vang lên – dồn dập, gấp gáp. Cậu thoáng chần chừ, rồi đứng dậy, mở hé cánh cửa.

Một bàn tay to lớn chặn ngay khe cửa, rồi đẩy mạnh. Lạc Thư lùi lại, chạm vào thành giường. Người đàn ông lực lưỡng đứng sừng sững trước mặt cậu – gương mặt Vương Quý hiện rõ dưới ánh đèn vàng vọt.

— Em bị theo dõi. Ra ngoài, mau! – Giọng ông ta trầm xuống, gấp gáp khác thường.

Lạc Thư chưa kịp phản ứng, đã bị ông kéo xộc ra ngoài hành lang. Ánh đèn trên trần chớp tắt, bóng người lướt qua đầu cầu thang. Một luồng khí dị năng lạnh ngắt quét ngang, như ngón tay vô hình siết lấy cổ họng.

— Chạy! – Vương Quý gầm lên, đẩy Lạc Thư về phía cầu thang thoát hiểm.

Chỉ một tích tắc, cánh cửa cuối hành lang bật mở. Hai bóng người lạ lao vào, áo choàng đen phủ kín mặt. Một kẻ rút ra lưỡi dao bạc, ánh thép lóe sáng.

Lạc Thư cảm nhận rõ sát khí dồn dập. Dị năng trong cậu bùng lên, bản năng tự vệ trỗi dậy. Nhưng chưa kịp làm gì, một bóng tối tràn ngập hành lang – đặc quánh, lạnh buốt, nuốt chửng mọi ánh sáng.

Từ trong bóng tối ấy, một bàn tay rắn chắc kéo phắt Lạc Thư vào, ôm chặt lấy cậu. Mùi hắc ám quen thuộc vây lấy, vừa nguy hiểm vừa an toàn kỳ lạ.

— Nín thở! – Giọng trầm khàn thì thầm bên tai.

Cả người Lạc Thư tan vào bóng tối, cơ thể nhẹ bẫng như trôi giữa dòng nước đen. Tiếng dao đâm trượt vào không khí, tiếng quát tháo vọng lại méo mó. Mọi thứ chao đảo, rồi tất cả trở nên lặng ngắt.

Một nhịp thở sau, cả hai rơi xuống góc cầu thang tầng dưới. Trịnh Dạ buông Lạc Thư ra, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm.

— Em ổn không?

Lạc Thư thở gấp, tựa lưng vào tường, bàn tay vẫn run nhẹ.

— Anh… sao lại ở đây?

Trịnh Dạ không trả lời ngay. Anh lặng lẽ liếc lên hành lang trên, nơi tiếng bước chân rầm rập vang lên cùng tiếng hét giận dữ của kẻ áo đen.— “Hội Kính Ảnh” đã vào trường. Mục tiêu của chúng là em. Chúng sẽ không dừng lại đâu.

Lạc Thư ngước nhìn anh, ánh mắt đầy nghi vấn.

— Tại sao là tôi?

Trịnh Dạ cúi xuống, lặng lẽ kéo tay áo cậu, để lộ cổ tay trắng nhợt với vết sẹo mờ.

— Em là mắt xích cuối cùng của một nghi lễ cổ xưa. Gia đình em… không chỉ là nạn nhân ngẫu nhiên. Đêm đó, chúng giết cả nhà em để truy tìm “Chìa khóa Cảm Xúc”. Chỉ mình em sống sót.

Cậu chết lặng, ký ức máu me chợt ùa về như cơn sóng dữ. Trịnh Dạ khép mắt, vẻ mặt thoáng mềm lại.

— Anh từng là sát thủ của Hội Bóng Tối. Anh biết rõ thủ đoạn của chúng – và cả Hội Kính Ảnh. Anh nợ gia đình em một mạng. Anh sẽ bảo vệ em, bằng mọi giá.

Lạc Thư siết chặt bàn tay, cảm xúc hỗn loạn dâng lên tận cổ. Cậu không biết nên tin ai, hay tin vào điều gì nữa.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Trịnh Dạ lôi cậu vào phòng chứa đồ nhỏ cuối hành lang, đóng sập cửa lại. Anh lấy ra một con dao găm đen sì, trao cho Lạc Thư.

— Giữ lấy. Nếu anh không kịp trở lại, dùng nó đâm thẳng vào bóng mình trong gương. Đừng chần chừ.

Cậu nắm lấy con dao, hơi lạnh thép truyền vào da thịt. Mắt cậu ánh lên sự quyết liệt chưa từng có.

— Anh… biết gì về Hội Kính Ảnh? – Lạc Thư hỏi, giọng khản đặc.

Trịnh Dạ dựa lưng vào cửa, nghe tiếng cào cấu ngoài hành lang, mắt không rời cậu.

— Chúng thao túng ký ức để tạo ra “bản sao dị năng”. Nếu em bị chúng bắt, chúng sẽ dùng ký ức đau thương của em để tạo ra một “Lạc Thư khác”, mạnh hơn, tàn nhẫn hơn. Khi đó… em sẽ không còn là chính mình nữa.

Lạc Thư cắn môi, máu rỉ ra nơi khóe miệng. Cậu nhớ tới em gái, tới dòng chữ cuối cùng trong nhật ký. “Nếu một ngày anh không còn là anh, hãy nhớ… em vẫn tin vào anh.” Một nỗi đau nhói lên, nhưng cũng hun đúc thành ý chí lạnh lùng.

Tiếng động ngoài cửa càng lúc càng gấp gáp. Trịnh Dạ rút súng lục, lên đạn, ánh mắt sắc lạnh.

— Anh sẽ câu giờ. Em ở lại đây, đừng ra ngoài. Nếu có chuyện gì, hãy tự cứu mình trước.

Lạc Thư gật đầu, ánh mắt kiên định. Trịnh Dạ mở cửa, lao ra ngoài như bóng đen, ngay lập tức va vào hai kẻ áo choàng đang chực chờ. Tiếng súng nổ chát chúa, dao găm loé sáng trong hành lang tối om. Máu bắn lên tường, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi.

Lạc Thư ngồi thụp xuống, lưng áp sát tường, tim đập dồn dập. Dị năng “Đồng Cảm Thấu Thị” tự động mở ra, những luồng cảm xúc sợ hãi, phẫn nộ, đau đớn va đập vào tâm trí cậu, choáng ngợp đến muốn nghẹt thở.

Một bóng người lướt qua khe cửa kính mờ. Không phải Trịnh Dạ – gương mặt ấy trắng bệch, ánh mắt vô hồn, môi mím chặt như bị khâu lại bằng chỉ đen. Lạc Thư nín thở, bàn tay siết chặt chuôi dao.

Bỗng, trong gương treo trên tường, hình ảnh cậu chuyển động ngược lại. Gương mặt trong gương nở nụ cười nhạt, trong khi cậu ngoài đời vẫn đang hoảng loạn. Bóng trong gương chậm rãi giơ tay lên, đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu “im lặng”.

Lạc Thư rùng mình, mồ hôi lạnh túa ra. Cậu nhớ lời Mộc Lam, không dám quay đầu. Nhưng hình ảnh trong gương càng lúc càng rõ, đôi mắt sâu thẳm kéo cậu vào một vực xoáy vô hình.

Tiếng cửa sau lưng bật mở. Một bàn tay lạnh ngắt chụp lấy vai cậu. Lạc Thư giật mình quay phắt lại, dao găm vung lên theo bản năng. Mũi dao chỉ còn cách da người kia một gang tay.

— Khoan! Là tôi, Mộc Lam đây! – Tiếng thì thào gấp gáp.

Mộc Lam thở hổn hển, Tiểu Tinh nép sát vào cậu, đôi mắt linh hồn mở to vì sợ hãi.

— Tôi dùng bùa dẫn đường, phát hiện ra cậu bị vây rồi. Mau, đi lối này!

Không kịp hỏi thêm, Lạc Thư lao theo Mộc Lam qua cửa hậu, men theo hành lang tối om. Tiếng súng và tiếng hét sau lưng vẫn chưa dứt, máu loang trên nền gạch như vệt bóng tối trườn dài.

Cả ba chạy băng qua sân sau, trượt xuống mương nước cạn, lẩn vào lùm cây ven tường rào. Mộc Lam thì thào:

— Hội Kính Ảnh chưa bỏ cuộc đâu. Chúng sẽ dùng mọi cách để bắt cậu. Vừa rồi tôi thấy… có một kẻ giống hệt cậu, đứng giữa sân trường, cười với tôi.

Lạc Thư nuốt khan, ánh mắt u tối.

— Bản sao dị năng… Chúng thật sự đã bắt đầu nghi lễ rồi.

Mộc Lam siết chặt tay cậu.

— Đừng để chúng thao túng ký ức của cậu. Nếu cảm thấy không kiểm soát được, hãy nói cho tôi biết. Tôi sẽ bảo vệ cậu.

Một tiếng động vang lên phía sau. Bóng người cao lớn, áo khoác đen rách vai, máu nhuộm đỏ nửa ống tay, xuất hiện dưới ánh đèn hiên mờ nhạt. Trịnh Dạ trở lại, hơi thở dồn dập, ánh mắt sắt lại.

— Đi thôi. Không còn thời gian nữa. Chúng ta phải rời khỏi trường ngay.

Lạc Thư nhìn anh, ánh mắt ngập tràn câu hỏi.

— Anh bị thương rồi…

Trịnh Dạ lắc đầu, vết máu loang đỏ nhưng sắc mặt vẫn bình thản. Anh kéo tay Lạc Thư, giọng dứt khoát:

— Anh không sao. Điều quan trọng là em. Gia đình em không chết vô nghĩa. Hội Kính Ảnh muốn “Chìa khóa Cảm Xúc”, nhưng chúng không biết… thật ra, chìa khóa ấy không nằm trong máu, mà nằm trong ký ức của em.

Câu nói ấy như nhát dao xé toang mọi lớp vỏ bọc trong lòng Lạc Thư. Cậu siết chặt con dao, ánh mắt kiên quyết.

— Nếu vậy, tôi sẽ không để ký ức của mình bị cướp đi. Dù có phải chết.

Trịnh Dạ khẽ gật đầu, ánh mắt dịu lại một thoáng.

— Đó mới là Lạc Thư mà anh biết.

Mộc Lam chen vào, vội vàng:

— Đừng nói chuyện sống chết ở đây nữa! Mau lên, tôi có đường hầm bí mật dẫn ra ngoài trường, chỉ cần qua nhà kho là tới.

Cả ba lao về phía nhà kho cũ, xuyên qua bóng tối đặc quánh. Đằng sau, tiếng bước chân rượt đuổi càng lúc càng gần, tiếng cười méo mó vang lên giữa đêm mưa.

Cửa nhà kho mở hé, hơi lạnh ùa ra. Lạc Thư bước vào trước, Trịnh Dạ và Mộc Lam nối gót. Trong bóng tối, một mùi hương lạ thoảng qua – mùi của quá khứ, của máu và tro tàn.

Dưới ánh đèn pin yếu ớt, Lạc Thư chợt thấy trên sàn một vết máu loang, kéo dài tới góc khuất. Trong khoảnh khắc, cậu nhìn thấy một tấm ảnh cũ nằm lăn lóc – ảnh chụp gia đình mình, bị ai đó xé rách, chỉ còn lại nửa gương mặt em gái.

Cậu cúi xuống, nhặt lấy tấm ảnh, tim thắt lại. Trịnh Dạ đặt tay lên vai cậu, siết nhẹ, truyền sang một luồng ấm áp lạ lùng.

Tiếng thì thầm vang lên từ phía sau giá gỗ:

— Vẫn còn sống sao? Thú vị thật…

Ba người quay phắt lại. Một bóng áo choàng đen đứng đó, mặt che kín, chỉ để lộ đôi mắt sáng rực như mắt thú.

— Chào mừng đến với “Hội Bóng Tối”. Đêm nay, mọi ký ức sẽ được thanh tẩy.

Tiếng cười lạnh buốt vang vọng khắp nhà kho, như kéo dài vô tận trong bóng tối.

Một cơn gió mạnh táp vào cửa, thổi tắt ánh đèn pin. Cả ba chìm vào bóng tối đặc quánh. Lạc Thư nắm chặt tấm ảnh, mắt dõi về phía trước, nơi những bí mật sắp sửa lộ diện.

Ở bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát hú lên, xé toang màn đêm Tân La. Trong lòng mỗi người, một nỗi sợ và quyết tâm mới vừa bừng lên – cùng với câu hỏi không ai dám nói thành lời: Đằng sau lớp da người, rốt cuộc còn bao nhiêu bóng tối đang chực chờ nuốt chửng họ?

Mưa vẫn chưa dứt. Bóng tối vẫn chưa tan. Và cuộc săn bắt – giờ mới thực sự bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.