Ba tên tay chân vốn đang quỳ rạp dưới đất cuối cùng cũng thoát khỏi sự áp chế. Chúng thở hổn hển đứng dậy, vừa nhìn thấy Sở Dật máu chảy như suối thì đồng loạt quay sang nhìn tên tóc vàng.
Tên tóc vàng cũng đang th* d*c. Nhìn Sở Dật máu tuôn không ngừng, một cảm giác hả hê vì đại thù được báo lập tức dâng lên trong lòng, mọi uất ức và nghẹn khuất trước đó đều quét sạch.
Gã cũng chẳng sợ.
Dù sao đại ca Trương sớm muộn gì cũng khai chiến với Uy Hổ. Gã ra tay phế trước một cánh tay đắc lực của đối phương, biết đâu đại ca còn thưởng cho gã.
Nghĩ đến đây, tên tóc vàng hừ lạnh một tiếng, nhấc chân đạp mạnh vào người Sở Dật.
Sở Dật lập tức bị cú đá ấy hất ngã, cả người mềm nhũn đổ xuống đất.
"Ngông nữa đi! Mày ngông tiếp cho tao xem nào!"
Tên tóc vàng từ trên cao nhìn xuống anh, nhổ một bãi nước bọt lẫn máu.
"Alpha cái chó gì, cuối cùng chẳng phải vẫn nằm đây như một con chó chết sao?"
Gã cười mấy tiếng, thưởng thức bộ dạng thảm hại của Sở Dật một lúc rồi quát đám đàn em bên cạnh: "Nhìn cái gì mà nhìn! Đi!"
Cả bọn không dám ở lại lâu, vội dìu những tên bị thương rồi nhanh chóng biến mất ở cuối con phố.
Bên phía khác.
Tôn Miểu vừa đi vừa thầm mắng trí nhớ của mình.
Đôi găng tay của anh Dật bỏ quên chỗ cậu cũng gần một tuần rồi. Lúc nãy ăn cơm đáng lẽ phải trả lại mới đúng.
Ước chừng Sở Dật vẫn chưa đi xa, Tôn Miểu định nhanh chóng đuổi theo để đưa đồ lại.
Vừa đi cậu vừa lấy điện thoại ra, đang định gọi bảo Sở Dật chờ mình một chút thì chợt thấy ở góc đường phía trước có một nhóm người đi ra.
Trời quá tối.
Cậu nheo mắt nhìn hồi lâu, mãi đến khi nhờ ánh đèn đường mới nhận ra kẻ đi đầu chính là tên tóc vàng gặp hồi chiều.
"Thằng chó này sao lại ở đây?"
Tôn Miểu khẽ lẩm bẩm.
Ngay sau đó một linh cảm chẳng lành chợt dâng lên trong lòng.
Sắc mặt Tôn Miểu lập tức thay đổi. Cậu co giò chạy như điên về hướng đám người tên tóc vàng vừa rời đi.
Càng đến gần, mùi máu trong không khí càng nồng nặc.
Tim Tôn Miểu đập điên cuồng.
Khi lao qua góc phố, nhìn rõ cảnh tượng trong con hẻm, hai mắt cậu lập tức đỏ ngầu, đầu óc trống rỗng.
"Anh Dật!!!"
---
Quán bar Phồn Tinh, phòng VIP.
Từ Mãng và Đào Hồng ngồi đối diện nhau, trên bàn đặt một chai rượu vang đắt tiền.
Đào Hồng khẽ lắc ly rượu trong tay, dáng vẻ tao nhã, hoàn toàn không nhìn ra chút dấu vết nào của một người từng lăn lộn trong giới xã hội đen.
Từ Mãng nhìn cô, đi thẳng vào vấn đề:
"Chị Đào, đại ca Trương, Tam Gia và Phó Béo ba người đó đã cấu kết với nhau, phá vỡ quy tắc của khu đèn đỏ. Chuyện này chắc chị cũng biết."
Đào Hồng nghe vậy, nhấp một ngụm rượu, khóe môi cong lên thành một nụ cười như có như không.
"Từ Mãng à, thứ tuân theo quy tắc là con người. Mà con người vốn là loài sinh vật hay thay đổi, cậu chẳng lẽ thật sự cho rằng chỉ dựa vào vài câu đạo nghĩa là có thể mãi mãi trói buộc lòng tham của bọn họ sao? Chị cứ tưởng ngay từ lúc cậu giành được mảnh địa bàn đó, cậu đã đoán trước sẽ có ngày hôm nay rồi chứ."
Lúc trước Uy Hổ có thể giành được mảnh đất ấy may mắn vẫn nhiều hơn thực lực.
Món thịt béo bở ấy rơi vào tay một thế lực mới, tất nhiên sẽ chuốc lấy sự ghen ghét và bất mãn. Ngay từ ngày Uy Hổ dựng cờ lập hội, Đào Hồng đã biết ba thế lực còn lại đang toan tính điều gì.
Trên gương mặt Từ Mãng thoáng hiện vẻ chua chát, nhưng nhiều hơn vẫn là không cam lòng và phẫn nộ.
"Em đúng là đã nghĩ tới chuyện đó, nhưng không ngờ bọn họ lại ra tay nhanh đến vậy... Chị Đào, em biết chị trước nay không thích dính vào rắc rối, nhưng hôm nay chị chịu nghe điện thoại của em, chắc hẳn cũng hiểu vấn đề nằm ở đâu."
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt Đào Hồng, chậm rãi nói từng chữ:
"Lúc đại ca Trương và bọn họ đưa ra quyết định này... e rằng... chưa từng bàn bạc với chị, đúng không?"
Nụ cười trên gương mặt Đào Hồng nhạt đi đôi chút.
Từ Mãng tiếp lời: "Những lời này có thể hơi mạo phạm, nhưng sự thật là... trong mắt bọn họ, chị Đào... và Uy Hổ của em có lẽ đang ở cùng một cấp."
"Bọn họ cho rằng em là quả hồng mềm, muốn bóp lúc nào thì bóp. Nhưng nếu lần này Uy Hổ sụp đổ, chị nghĩ... người tiếp theo sẽ là ai?"
"Con người không chỉ hay thay đổi, mà còn rất tham lam, lại cực kỳ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Thực lực ấy mà, phải thường xuyên đem ra cho người khác nhìn thấy. Để lâu rồi sẽ mốc mất. Im lặng quá lâu chỉ khiến người ta dần quên đi sự đáng sợ của chị. Đến lúc đó, cho dù chị không đi tìm phiền phức, phiền phức cũng sẽ tự tìm đến chị."
"Uy Hổ cần một đồng minh, còn chị... cũng đến lúc nên giũ lại đôi cánh của mình rồi."
Nói xong, cả phòng VIP rơi vào im lặng.
Rất lâu sau, Đào Hồng mới chậm rãi đặt ly rượu xuống. Đáy ly chạm mặt bàn, phát ra một tiếng "cạch" khẽ.
Cô không trả lời thẳng câu hỏi của Từ Mãng, mà đột nhiên chuyển chủ đề.
"Thằng nhóc Tiểu Dật... dạo này thế nào rồi?"
Từ Mãng khựng lại, rồi bật cười.
"Nó ổn lắm, ăn được ngủ được."
"Vậy sao."
Đào Hồng gật đầu, ánh mắt hơi xa xăm, như đang chìm vào hồi ức.
Ngay sau đó, coi cười khẩy.
"Hồi đó thả nó ra ngoài là muốn nó tìm một công việc đàng hoàng, sống yên ổn qua ngày. Kết quả chưa được mấy hôm đã bị cậu lừa kéo xuống vũng nước đen này..."
Dù ở khu đèn đỏ có hô mưa gọi gió, nhất hô bá ứng đến đâu thì xã hội đen mãi mãi vẫn là một danh xưng mang nghĩa xấu.
Từ Mãng lộ vẻ lúng túng, không biết nên đáp thế nào.
Thật ra ngay từ đầu hắn cũng chưa từng nghĩ mình sẽ đi đến bước này. Đủ loại cơ duyên và sai lầm chồng chất, cuối cùng mọi chuyện mới biến thành như bây giờ.
Nghĩ một lúc, Từ Mãng hé miệng, vẫn cảm thấy nên nói gì đó.
"Em..."
Vừa thốt ra được một chữ, chiếc điện thoại đặt trên bàn đã rung lên.
Từ Mãng theo phản xạ liếc nhìn màn hình điện thoại, nhưng không lập tức bắt máy.
Đào Hồng liếc hắn một cái, bĩu môi.
"Nghe đi. Biết đâu là chuyện gấp."
Lúc này Từ Mãng mới cầm điện thoại lên, nhấn nút nghe.
Giây tiếp theo, từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng hét gấp gáp của đàn em. Âm lượng lớn đến chói tai, vang rõ khắp phòng VIP.
"Đại ca! Không hay rồi! Anh Dật... anh Dật bị đám chó chết dưới trướng đại ca Trương đâm rồi!!"
Trên hành lang bệnh viện An Đằng, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.
Tôn Miểu cùng mấy anh em đang ngồi trên băng ghế dài, hai tay ôm mặt. Nghe thấy động tĩnh, cả bọn đồng loạt ngẩng đầu, chỉ thấy một nhóm người đang cuống cuồng chạy về phía này.
Dẫn đầu chính là Từ Mãng.
Sắc mặt hắn tái mét, đáy mắt tràn ngập kinh hãi và tức giận. Vừa chạy đến nơi đã lập tức lên tiếng: "Chuyện gì xảy ra?!"
Hai mắt Tôn Miểu đỏ ngầu, giăng đầy tia máu. Cậu nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật vẫn còn sáng đèn đỏ, giọng run đến lợi hại.
"Là... là thằng tóc vàng dưới trướng đại ca Trương làm. Ban đầu em đã tách khỏi anh Dật rồi. Đi được nửa đường mới nhớ găng tay của anh Dật còn để chỗ em nên quay lại trả..."
Càng nói giọng cậu càng khàn đặc.
"Nếu không phải em quay lại đưa găng tay thì... anh Dật có khi đã chết trong con hẻm đó rồi!"
Từ Mãng nổi trận lôi đình, từ cổ họng bật ra một tiếng chửi dữ dội, rồi giơ chân đá mạnh vào chiếc ghế bên cạnh.
"Rầm!"
Tiếng động vang dội. Dãy ghế cũ kỹ không chịu nổi cú đá, các thanh sắt lần lượt gãy rời, cả dãy ghế bị đá văng ra xa, ma sát với mặt đất tạo nên âm thanh chói tai.
Đào Hồng đứng phía sau anh, không nói một lời.
Ánh mắt chị lướt qua đám người, dừng lại trên cánh cửa phòng phẫu thuật phía trước. Hai tay khoanh trước ngực, chân mày nhíu chặt.
Đúng lúc ấy, đèn đỏ phía trên phòng phẫu thuật vụt tắt.
Cánh cửa mở ra, bác sĩ phẫu thuật chính từ bên trong bước ra.
Đôi mắt Đào Hồng lập tức mở lớn. Chị cùng nhóm người của Từ Mãng đồng loạt vây tới.
Từ Mãng chộp lấy cánh tay bác sĩ, gấp gáp hỏi: "Bác sĩ, Tiểu Dật thế nào rồi?"
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, bị khí thế của cả đám làm cho theo bản năng lùi lại một bước, vội vàng đáp: "Cũng may là cậu ấy gặp may. Hiện tại đã qua cơn nguy kịch rồi, nhưng vẫn còn hôn mê, e là phải vài ngày nữa mới tỉnh lại."
Lời vừa dứt, sợi dây thần kinh vốn căng như dây đàn của mọi người cuối cùng cũng thả lỏng.


Bình luận chương