Buổi sớm, ánh mặt trời còn lấp ló sau dãy núi xa, sương mỏng như tấm khăn ai đó vừa vắt nhẹ lên rừng già. Tần Nguyệt Dao men theo con đường đất ven bờ suối, đôi mắt phượng nheo lại, quan sát dấu vết còn in trên lớp bùn mềm. Vết chân nai chưa khô, mấy nhánh cây gãy ngang, vài sợi lông thú mắc lại trên bụi gai. Cô dừng lại, lắng nghe tiếng gió, cảm nhận mùi ẩm của đất, tiếng rì rào khe khẽ như lời thì thầm cổ xưa.
Phùng Lệ Hoa lúp xúp chạy theo, chiếc giỏ tre đong đưa bên hông. “Chị Dao, đi nhanh thế, em không theo kịp!” Lệ Hoa vừa thở vừa càu nhàu, nhưng đôi mắt sáng long lanh háo hức.
Nguyệt Dao quay đầu, giọng vẫn trầm đều: “Lát nữa tới gò cây dẻ, em sẽ tự hái thuốc. Chị còn phải tìm dấu vết lạ đêm qua.”
“Có phải lại là người của Sơn Lang mò sang không?” Lệ Hoa rón rén hỏi, lộ vẻ vừa tò mò vừa sợ sệt.
Nguyệt Dao không đáp, ánh mắt nhìn xa xăm. Trong lòng cô, chuyện bộ lạc liên tiếp bị kẻ lạ xâm nhập như một vết cắt âm ỉ, chưa biết khi nào hóa mưng mủ. Từ ngày cha bị phế truất, mỗi động tĩnh trong rừng đều khiến cô cảnh giác. Cô cúi xuống, nhặt một chiếc lông chim đen tuyền, lật qua lật lại, rồi cẩn thận cất vào túi áo. Đó không phải lông loài chim thường gặp. Từ phía xa, vọng lại tiếng khèn réo rắt, xen lẫn tiếng gọi nhau í ới của trẻ nhỏ. Hơi ấm của làng vẫn còn ở phía sau, nhưng bên ngoài rừng già, mọi thứ luôn ẩn chứa hiểm họa không ngờ.
“Chị Dao, em nghe mẹ Tương Lan kể, tối qua bên Sơn Lang có người lạ bị bắt,” Lệ Hoa bỗng hạ thấp giọng, thì thầm như sợ gió nghe thấy.
Nguyệt Dao khựng lại, hỏi nhỏ: “Tin chắc không?”
“Chắc mà! Sáng nay có người của Sơn Lang sang mua vải, em lén nghe họ nói. Họ bảo là một cô gái, không rõ từ đâu tới, lạ lắm…”
Cô trầm ngâm. Tin tức này khiến lòng dạ vốn dĩ yên lặng của cô xao động. Một cô gái lạ xuất hiện đúng lúc Hắc Mộc rối ren, lại lọt vào tay Sơn Lang. Chẳng phải quá trùng hợp sao?
Tiếng chân ai đó đạp lên cành khô phía sau. Lệ Hoa giật mình, lùi lại, tay bấu lấy vạt áo chị. Nguyệt Dao quay phắt, ánh mắt sắc lạnh. Nhưng chỉ là Bùi Tương Lan, tay xách nắm lá cây, mặt mũm mĩm, dáng đi thoăn thoắt.
“Tôi cứ đoán là hai chị em lại mò lên đây hái thuốc,” Tương Lan cười, giọng rổn rảng. “Sớm thế này mà đã lo chuyện thiên hạ rồi à?”
Nguyệt Dao mỉm cười nhẹ. “Chị cũng chẳng kém, vừa sáng đã ra rừng. Có chuyện gì sao?”
Tương Lan vén tóc, thở dài: “Người Sơn Lang đòi mua thêm vải, bảo chuẩn bị nghi lễ gì đó. Lại còn hỏi han về các loại thảo dược giải độc. Có vẻ họ sắp có chuyện lớn.”
Lệ Hoa chen vào: “Chị Lan, có phải… liên quan đến người lạ bị bắt không?”
Tương Lan gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự hiểu biết của người từng trải. “Chị đoán, sắp có lễ ‘Gió Chứng’. Có vẻ họ sẽ dùng người lạ ấy làm đầu mối.”
Nguyệt Dao lặng đi. Lễ ‘Gió Chứng’ là luật bất thành văn giữa các bộ lạc, mỗi lần tổ chức đều kéo theo những biến động lớn. Cô nghĩ đến cha, đến những ngày tháng cũ, rồi lại nghĩ đến trách nhiệm đang đè nặng trên vai.
Ba người đứng lặng giữa rừng, chỉ nghe tiếng gió thổi qua tán cây. Lệ Hoa khẽ nói: “Chị Dao, mình về đi. Mẹ dặn hôm nay phải giúp chị phơi vải.”
Nguyệt Dao gật đầu, nhưng trong lòng vẫn chưa yên. Cô biết, gió trong rừng đã đổi chiều.
*
Nắng lên cao, làng Hắc Mộc bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng chày đập vải, tiếng trẻ con nô đùa, mùi khói bếp len lỏi khắp các ngõ nhỏ. Trong sân nhà lớn, Bùi Tương Lan đang phơi từng tấm vải thổ cẩm, tay thoăn thoắt, miệng không ngừng nhắc nhở đám trẻ con chạy nhảy quanh mình.
Tần Nguyệt Dao ngồi trong gian bếp nhỏ, cẩn thận cân nhắc từng nắm lá thuốc. Mỗi loại dược liệu được xếp riêng, phơi trên tấm nia tre. Mùi thơm ngai ngái của lá rừng hòa cùng hương khói bếp, tạo thành thứ không khí thân thuộc. Bên ngoài, Lệ Hoa đang rửa củ quả, đôi bàn tay nhỏ nhắn thoăn thoắt như chú sóc.
“Chị Dao, củ này để riêng nhé? Hôm nay có người đặt thuốc giải cảm,” Lệ Hoa gọi vọng vào.
Nguyệt Dao gật đầu, xếp lại mấy gói thuốc. Trong lúc làm việc, tâm trí cô vẫn quanh quẩn chuyện cô gái lạ ở Sơn Lang. Cô nghĩ đến ánh mắt lo âu của cha, đến những lời dặn dò của mẹ khi còn sống: “Duyên phận trong rừng như sợi chỉ, gió thổi tới đâu, chỉ buộc tới đó. Đừng cưỡng cầu, nhưng cũng đừng bỏ lỡ.”
Tiếng guốc gỗ lộc cộc ngoài hiên. Một bóng người thấp thoáng, rồi Dương Nhã Linh xuất hiện, dáng đi dứt khoát, gương mặt nghiêm nghị. Cô mặc áo vải thô, tóc cột cao, đôi mắt sáng quắc. Vừa bước vào, Nhã Linh đã cất giọng:
“Tần Nguyệt Dao, tôi có chuyện muốn nói.”
Từng người trong sân ngẩng lên. Không khí bỗng chùng xuống, như thể mọi âm thanh đều ngưng đọng trong giây lát.
Nguyệt Dao đặt gói thuốc xuống, đứng dậy, mắt nhìn thẳng vào Nhã Linh, giọng bình tĩnh: “Mời vào.”
Nhã Linh lướt qua ánh nhìn tò mò của đám trẻ, bước vào bếp. Cô liếc xung quanh, rồi hạ giọng: “Tôi không đến đây để gây sự. Chỉ muốn hỏi… cô có biết gì về cô gái bị bắt không?”
Nguyệt Dao điềm đạm: “Tôi nghe nói, nhưng chưa gặp. Cô ấy là ai?”
Nhã Linh thoáng do dự, rồi nói: “Cô ấy tên Vi An. Không rõ gốc tích. Tôi nghĩ… có thể có liên quan đến bộ lạc Hắc Mộc các cô. Tôi muốn hỏi, gần đây trong làng có ai mất tích không?”
Nguyệt Dao lắc đầu: “Không. Nhưng… có một vài dấu vết lạ quanh vùng. Cô gái ấy thế nào?”
“Yếu ớt, hiền lành, không giống người từng sống trong rừng. Cô ấy bảo chỉ đi tìm người thân. Nhưng tôi không tin chỉ đơn giản vậy,” Nhã Linh đáp, ánh mắt đầy nghi ngại.
Nguyệt Dao suy nghĩ, rồi nhẹ nhàng: “Nếu cô ấy thực sự không có ác ý, tôi nghĩ nên bảo vệ, không nên để người khác lợi dụng.”
Nhã Linh nhìn thẳng vào mắt Nguyệt Dao. Giữa hai người, một sự căng thẳng âm thầm dâng lên, như dòng nước ngầm dưới chân núi. Nhưng rồi, ánh mắt ấy dịu lại, Nhã Linh nói nhỏ: “Cô nghĩ tôi muốn hại cô ta sao? Tôi chỉ không muốn bộ lạc mình gặp rắc rối thôi.”
“Cô ấy hiện ở đâu?” Nguyệt Dao hỏi.
“Đang bị canh giữ trong lán tôi. Tôi đã cam đoan với mẹ sẽ bảo vệ, nhưng… Vân Hạo không tin, luôn muốn tra hỏi. Tôi sợ cô ấy không chịu được lâu,” Nhã Linh bộc bạch, lần đầu lộ ra chút mềm yếu trong giọng nói.
Im lặng phủ xuống. Chỉ còn tiếng dao thái thuốc lách cách trên thớt gỗ. Nguyệt Dao nói khẽ: “Cô muốn tôi giúp gì?”
Nhã Linh ngập ngừng, rồi hạ giọng: “Tôi muốn cô gặp Vi An. Xem thử có phải cô ấy là người Hắc Mộc hay không. Nếu đúng, tôi sẽ giúp đưa cô ấy về làng các cô. Nếu không… tôi sẽ tự chịu trách nhiệm.”
Ánh mắt Nguyệt Dao sáng lên. Cô hiểu, lời đề nghị này không chỉ là chuyện của một người lạ, mà còn là phép thử lòng tin giữa hai bộ lạc, giữa hai người vốn chưa từng tin nhau. Cô gật đầu: “Tối nay, khi trăng lên, tôi sẽ sang trại Sơn Lang.”
Nhã Linh nhíu mày: “Nguy hiểm đấy. Vân Hạo đang cho người tuần tra khắp nơi.”
“Chỉ cần cô giúp tôi lách qua cổng sau, tôi sẽ lo phần còn lại,” Nguyệt Dao đáp, giọng chắc nịch.
Nhã Linh thoáng cười, nụ cười nửa như thách thức, nửa như đồng thuận. “Cô liều thật đấy.”
“Vì một người vô tội, tôi không tiếc gì cả,” Nguyệt Dao khẽ đáp, ánh mắt lấp lánh kiên định.
*
Chiều dần buông, mây trôi lững lờ trên đỉnh núi. Lệ Hoa lúi húi nhóm bếp, tay nướng củ mài, mùi thơm bốc lên nghi ngút. Bên trong, Tương Lan tỉ mỉ dệt thổ cẩm, từng sợi chỉ được xâu vào khung, hoa văn hiện dần như tấm bản đồ của số phận. Nguyệt Dao lặng lẽ chuẩn bị một bọc thuốc nhỏ, gói cẩn thận bằng lá chuối khô.
“Chị Dao, chị đi đâu thế?” Lệ Hoa ngẩng đầu, đôi mắt long lanh lo lắng.
“Chị sang trại Sơn Lang, có việc cần làm. Em ở nhà, đừng ra ngoài khi trời chưa sáng,” Nguyệt Dao dặn, vuốt nhẹ tóc em.
“Chị có cần em đi cùng không? Em biết đường tắt qua rừng đấy!” Lệ Hoa năn nỉ.
Nguyệt Dao lắc đầu, ánh mắt dịu lại. “Không cần đâu. Lần này chị phải tự mình làm.”
Ngoài sân, Tương Lan cũng ngẩng lên, giọng nhẹ nhàng: “Có gì nguy hiểm, nhớ về ngay. Đừng vì người ngoài mà quên người nhà.”
Nguyệt Dao khẽ gật, rồi bước ra cổng. Gió chiều thổi nhẹ, lá rừng xào xạc dưới chân. Trong lòng cô, cảm giác bất an lớn dần, nhưng cũng xen lẫn một tia hy vọng mỏng manh. Đôi khi, duyên phận cũng chỉ là một cái cớ để người ta dấn thân vào thử thách.
*
Đêm xuống nhanh, trăng non vừa nhú khỏi rặng cây. Tần Nguyệt Dao men theo lối mòn xuyên rừng, từng bước cẩn trọng. Ánh trăng soi lên mái tóc đen dài, tạo thành vệt sáng mờ ảo trên vai áo vải chàm. Tiếng côn trùng rỉ rả, hương cỏ dại quện cùng hơi ẩm.
Tới gần trại Sơn Lang, cô dừng lại, ẩn mình sau gốc cây lớn, quan sát. Ánh lửa từ những bếp trại lập lòe, bóng người đi lại lặng lẽ. Một tiếng cú kêu xa, rồi một bóng người xuất hiện bên hàng rào – Dương Nhã Linh, dáng cao gầy, tay cầm cung, mắt láo liên dò xét.
Nguyệt Dao ra hiệu, Nhã Linh đáp lại bằng cái gật đầu. Cô dẫn Nguyệt Dao đi vòng qua lối nhỏ phía sau, nơi hàng rào bị che khuất bởi đám lau sậy rậm rạp. Trước khi vào, Nhã Linh thì thào: “Đi sát tôi, đừng lên tiếng.”Hai người lặng lẽ lẻn vào trại. Đường đi quanh co qua mấy căn lán vắng, tiếng động chỉ còn là tiếng gió lùa qua tấm phên tre. Tới gần lán nhỏ cuối cùng, Nhã Linh dừng lại, khẽ gõ cửa. Một lát sau, cánh cửa hé mở. Bên trong, Tô Vi An ngồi thu mình trên tấm chiếu rơm, mái tóc rối bù, mắt thẫn thờ.
Nguyệt Dao bước vào, ngồi xuống bên cạnh. Nhã Linh đứng ngoài, canh chừng. Không khí trong lán đặc quánh mùi đất ẩm và thuốc sát trùng.
Vi An ngẩng lên, ánh mắt lạc lõng. Nguyệt Dao nhẹ nhàng hỏi: “Em tên gì?”
“Tô Vi An…” Giọng nói nhỏ như sợ tan vào gió.
“Em từ đâu tới?”
Vi An lắc đầu, giọng run run: “Em không biết… Chỉ nhớ mình lớn lên giữa rừng, rồi bị lạc. Em đi tìm một người… nhưng lại không nhớ mặt mũi người ấy.”
Nguyệt Dao nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Vi An, cảm nhận hơi run nhẹ. “Em có mang gì theo không?”
Vi An đưa ra chiếc túi vải nhỏ, trong ấy chỉ có mấy hạt giống khô, một miếng vải cũ thêu hoa văn lạ. Nguyệt Dao ngắm kỹ, tim đập mạnh. Hoa văn này… cô đã từng thấy trong sách cổ của bộ lạc. Đó là dấu hiệu của một nhánh họ Tô, từng sinh sống ở vùng này trước khi biến mất không dấu vết.
“Em có nhớ ai từng dạy em hát không?” Nguyệt Dao hỏi.
Vi An bối rối: “Có… Một người phụ nữ tóc dài, hay hát ru vào những đêm trăng. Bà bảo, khi gió đổi chiều, cứ đi về phía rừng thẳm, sẽ gặp lại nhà mình.”
Ánh mắt Nguyệt Dao dịu lại. Cô khẽ xoa tay Vi An, nói: “Em yên tâm. Ta sẽ giúp em tìm lại gốc gác.”
Nhã Linh bước vào, cau mày: “Thế nào? Có phải người Hắc Mộc không?”
Nguyệt Dao đáp: “Không hoàn toàn. Cô ấy mang dấu vết của nhánh họ Tô, nhưng lại không biết gì về các bộ lạc hiện giờ. Cô ấy là người vô tội.”
Nhã Linh thở phào, nhưng vẫn băn khoăn: “Nếu Vân Hạo phát hiện, cả tôi và cô đều nguy hiểm.”
“Để tôi đưa cô ấy đi ngay đêm nay,” Nguyệt Dao nói, giọng cương quyết.
Vi An nhìn hai người, ánh mắt đầy sợ hãi. “Em… không muốn ai vì em mà gặp nạn…”
Nhã Linh xoa đầu Vi An, giọng mềm đi: “Đừng lo. Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Ba người lặng đi, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa. Nguyệt Dao đứng dậy, nói nhỏ: “Tôi có thuốc mê nhẹ. Chúng ta sẽ chờ khi trại yên hẳn, rồi đưa Vi An ra ngoài bằng đường mòn phía bắc. Đừng ai lên tiếng.”
Nhã Linh gật đầu, nhìn sang Nguyệt Dao, ánh mắt khó đoán. Trong bóng tối, hai bàn tay chạm nhau thoáng chốc. Cảm giác ấm áp, lạ lùng, như thể đã quen từ kiếp nào.
*
Chờ tới nửa đêm, khi trại Sơn Lang chìm trong tĩnh mịch, ba người lặng lẽ rời lán. Vi An run rẩy, bám chặt lấy tay Nguyệt Dao. Nhã Linh đi trước, dò đường. Lách qua rặng cây, men theo bờ suối, cả ba tiến dần về phía làng Hắc Mộc.
Bất ngờ, tiếng động lạ vang lên sau lưng. Một bóng người cao lớn xuất hiện – Mạch Vân Hạo, tay cầm đèn dầu, ánh mắt sắc lạnh.
“Các người đi đâu giữa đêm thế này?” Giọng nói vang lên, lạnh băng.
Nhã Linh đứng chắn trước Vi An và Nguyệt Dao, giọng cứng rắn: “Tôi đưa cô gái này về làng Hắc Mộc. Cô ấy không phải kẻ thù.”
Vân Hạo quét mắt nhìn từng người, dừng lại lâu trên mặt Nguyệt Dao. “Tần Nguyệt Dao, ngươi dám xâm nhập trại Sơn Lang, cấu kết với người lạ, ý gì?”
Nguyệt Dao không nao núng: “Tôi chỉ muốn cứu một người vô tội. Nếu anh muốn bắt, cứ bắt tôi, thả hai người kia.”
Không khí căng thẳng đến ngột ngạt. Vân Hạo tiến lại, tay siết chặt cán đèn. Nhã Linh chắn ngang, mắt không rời Vân Hạo: “Nếu muốn bắt, bắt cả tôi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm trước tộc trưởng.”
Một khoảng lặng kéo dài. Tiếng gió rít qua rặng cây, tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực. Vi An run lên, đôi mắt ngấn nước.
Đúng lúc đó, từ phía xa vang lên tiếng gọi thất thanh của Trình Uyển Nhi: “Nhã Linh! Nhã Linh ơi, có chuyện rồi!”
Cả nhóm sững lại. Uyển Nhi chạy đến, thở hổn hển: “Có người của La Du lẻn vào làng Hắc Mộc, đang đốt kho thảo dược! Mẹ Tương Lan bị vây ở trong!”
Ánh mắt Nguyệt Dao tối sầm, môi mím chặt. Cô siết tay Vi An, nói nhanh: “Chúng ta chia nhau ra. Nhã Linh, đưa Vi An về làng tôi theo đường mòn phía đông. Tôi quay lại cứu chị Tương Lan. Uyển Nhi, đi với tôi!”
Vân Hạo định ngăn lại, nhưng ánh mắt kiên quyết của cả ba người khiến anh ta chần chừ. Cuối cùng, anh buông tay, gằn giọng: “Nếu có chuyện gì, các người tự chịu hậu quả.”
Gió rừng nổi lên dữ dội, cuốn theo mùi khói cháy, mùi lá thuốc khét lẹt. Trong ánh trăng nhợt nhạt, ba bóng người tách ra làm hai ngả. Duyên phận, như sợi chỉ mỏng, cứ thế dệt thành giữa lá rừng, giữa hiểm nguy và hy vọng.
*
Nguyệt Dao lao về phía làng, Uyển Nhi chạy theo sát nút. Bóng tối dày đặc, tiếng lửa nổ lách tách mỗi lúc một gần. Trong sân nhà lớn, Tương Lan đang cố gắng dập lửa, mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt hoảng loạn. Mấy người của La Du bịt mặt, tay lăm lăm gậy gộc.
Không kịp nghĩ nhiều, Nguyệt Dao rút trong áo ra nắm bột cay, vung vào mặt kẻ xấu. Chúng la oai oái, ôm mặt bỏ chạy. Uyển Nhi nhanh nhẹn kéo vò nước, phụ Tương Lan dập tắt đám cháy. Lửa tàn, kho thảo dược chỉ còn lại tro tàn và khói xám.
Tương Lan ngồi bệt xuống đất, th* d*c: “May mà các con về kịp. Nếu không, cả kho thuốc quý mất sạch…”
Nguyệt Dao siết chặt tay, mắt ánh lên tia quyết liệt. “Chị yên tâm. Dù mất bao nhiêu, em cũng sẽ gây dựng lại. Không ai được phép hại người của Hắc Mộc.”
*
Phía bên kia rừng, Nhã Linh và Vi An men theo lối nhỏ, lặng lẽ tiến về làng Hắc Mộc. Vi An dựa vào vai Nhã Linh, hơi thở yếu ớt. Nhã Linh dịu giọng: “Cố lên. Sắp tới rồi.”
Vi An khẽ thì thầm: “Chị Linh… nếu em là người mang lại rắc rối, chị có hối hận không?”
Nhã Linh siết chặt bàn tay nhỏ bé ấy, giọng quả quyết: “Không ai được quyền quyết định số phận của em. Em là người của rừng, của đất này. Duyên phận đã dệt, không ai tháo gỡ được.”
Vi An rưng rưng nước mắt, đầu tựa vào vai Nhã Linh. Gió rừng lùa qua, cuốn theo mùi cỏ dại, hơi ấm của bàn tay siết chặt bàn tay.
*
Sáng hôm sau, trong làng Hắc Mộc, người người chạy ngược xuôi lo thu dọn hậu quả vụ cháy. Kho thảo dược chỉ còn lại tro xám, nhưng trong lòng mỗi người, một quyết tâm mới đang lớn dần.
Tần Nguyệt Dao đứng bên bếp, lặng lẽ rửa từng củ thuốc còn sót lại. Dương Nhã Linh bước vào, đưa mắt nhìn quanh, rồi đến gần, đặt tay lên vai Dao.
“Cô mệt không?” Nhã Linh hỏi nhỏ.
Nguyệt Dao không đáp, chỉ khẽ lắc đầu. Một lát, cô nói: “Cảm ơn cô. Nhờ cô, Vi An đã an toàn. Nhưng tôi lo, La Du sẽ không dừng lại.”
Nhã Linh trầm ngâm: “Tôi sẽ về báo với mẹ, thuyết phục người Sơn Lang hợp sức bảo vệ làng cô. Lần này, tôi không đứng ngoài nữa.”
Ánh mắt hai người giao nhau, thấu hiểu không cần lời. Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi nghi ngờ, thù hằn đều tan biến, chỉ còn lại sự đồng cảm, tin tưởng và một mầm duyên phận vừa chớm nở.
Bên ngoài, tiếng khung dệt lách cách vang lên đều đặn. Tương Lan ngồi bên khung cửi, kiên nhẫn nối lại từng sợi chỉ cháy dở, như nối lại những sợi duyên phận bị gió xé rách giữa rừng thẳm.
Xa xa, trên đỉnh núi, một cơn gió mới lại nổi lên, cuốn theo mùi hoa dại, mang theo cả những bí mật và thử thách chưa biết trước. Dưới mái nhà chung, ba cô gái – mỗi người một nỗi niềm, một vết thương, một hy vọng – đang cùng nhau dệt lại tấm thảm số phận, chờ ngày gió đổi chiều mang tới bình yên.
Nhưng bình yên ấy, liệu có đến kịp trước khi những âm mưu mới lại trỗi dậy?
Bên ngoài, mấy bóng người lạ lặng lẽ lẩn vào rừng sâu, ánh mắt sáng rực trong đêm.
Tiếng gió vẫn miên man giữa rừng già, như lời nhắc nhở rằng, mọi duyên phận đều do gió dệt nên – và gió, thì chẳng bao giờ ngừng đổi chiều…


Bình luận chương