Gió Qua Rừng Thẳm

Chương 8: Ngày Hội Gió Chứng




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 8 miễn phí!

Sáng sớm, tiếng trống đồng từ nhà tế vang vọng giữa thung lũng, lan xa trên những triền đồi còn đẫm sương. Làng Hắc Mộc bừng thức, người già trẻ nhỏ đều thức dậy sớm hơn lệ thường. Không khí ngày hội phủ lên mọi mái nhà, vừa hân hoan vừa căng thẳng. Trên đường đất nện, những tốp người nối đuôi nhau tiến về phía quảng trường lớn, nơi nghi lễ Gió Chứng sắp diễn ra.

Nguyệt Dao đi trước, dáng mảnh dẻ nhưng cứng cỏi, áo dài thêu hoa văn xanh lục giản dị. Nhã Linh khoác cung tên sau lưng, chân bước vững vàng, mắt đảo quanh như tìm kiếm nguy hiểm. Vi An theo sau, tay nắm chặt túi nhỏ đựng nhạc cụ, mắt long lanh lo lắng nhưng vẫn cố giữ nụ cười nhẹ.

Lệ Hoa chạy đằng sau, thở hổn hển, giọng ríu rít: “Đợi em với, chị Dao! Có khi nào em được tham gia thử thách không? Chỉ muốn thử chút thôi, em sẽ lặng lẽ…”

Dao quay lại, mỉm cười dịu dàng, xoa đầu em gái nuôi: “Em phải ở lại giúp dì Lan trông nhà. Chị không muốn em gặp nguy hiểm.”

Linh nhăn mặt, búng nhẹ vào trán Lệ Hoa: “Nghe lời đi, nhỏ lắm rồi còn ham hố.”

Lệ Hoa phụng phịu, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay vào. Dưới hàng cây, Tương Lan đã đợi sẵn, tay cầm giỏ bánh tro, dúi vào tay từng người: “Đem theo ăn lót dạ. Có đói bụng cũng đừng cãi cọ nhau, nghe chưa?”

Vi An lí nhí cảm ơn, nhận lấy chiếc bánh còn ấm, mùi lá dong thơm dịu. Dao chỉ gật đầu, ánh mắt cảm kích. Linh nhận bánh, nháy mắt với Tương Lan: “Dì Lan cứ yên tâm. Con không để ai bắt nạt Vi An đâu.”

Tương Lan mỉm cười, nhìn theo ba cô gái rời khỏi sân, lòng như gửi theo tất cả bình an.

*

Quảng trường đất đỏ, nơi có cây cổ thụ già rễ ngoằn ngoèo, đã chật kín người. Những chiếc cờ vải phấp phới, hòa trong mùi hương trầm, lá thuốc và tiếng trống rộn rã. Dưới bóng cây, các trưởng tộc khoác áo choàng thêu chỉ bạc, đầu quấn khăn vải xanh lam, nghiêm trang ngồi trên những ghế tre thấp.

Trước mặt họ, hai đội thi đã xếp hàng. Một bên là Nguyệt Dao, Nhã Linh, Vi An. Đối diện là La Du, đi cùng hai cô gái Hắc Mộc khác – một người thấp đậm, mặt tròn, đôi mắt sắc lẹm; một người cao gầy, tóc cắt ngắn, vẻ lạnh lùng không kém gì La Du.

Tiếng trống ngừng lại. Trưởng tộc già nhất – bà Mộc Liên, tóc bạc phơ, bước ra giữa quảng trường, giọng vang vang: “Nghi lễ Gió Chứng, theo Luật Giao Ước Gió, sẽ thử thách trí tuệ, lòng can đảm và gắn kết với rừng già. Đội nào thắng, bộ lạc đó giữ quyền quyết định lớn trong mùa tới. Mọi tranh chấp, kể cả ân oán cũ, đều phải lắng xuống dưới bóng cây thiêng. Các con đã sẵn sàng chưa?”

Linh ngẩng cao đầu: “Sẵn sàng!”

La Du mỉm cười nhạt, không trả lời, chỉ liếc sang Dao. Dao đáp lại bằng cái nhìn bình thản, khó đoán. Vi An nuốt nước bọt, bàn tay vô thức tìm tay Dao, khẽ nắm.

Trưởng tộc giơ tay, ba dải lụa trắng tung lên, bay phấp phới trong gió. “Thử thách đầu tiên: Trí tuệ rừng sâu. Hai đội phải nhận diện mười loại cây thuốc trong rừng, hái về đúng giờ ngọ. Ai nhầm lẫn sẽ bị trừ điểm. Gió sẽ là người chứng giám.”

Tiếng reo hò nổi lên. Dao khẽ gật đầu với đồng đội, ánh mắt lấp lánh tự tin. Linh bật cười: “Cái này giao cho Dao với Vi An, tôi chỉ biết săn thỏ chứ không phân biệt nổi lá nào với lá nào.”

Vi An cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn dõi về phía rừng, nơi bóng cây dày đặc, che giấu bao điều bí ẩn.

*

Bước vào rừng, tiếng ồn ào bên ngoài lập tức bị nuốt chửng. Chỉ còn tiếng chim chuyền cành và hơi ẩm ngai ngái của đất. Dao đi trước, cúi sát từng gốc cây, ngón tay lướt nhẹ lên thân vỏ, mắt quan sát tỉ mỉ. Vi An theo sát, lắng nghe tiếng lá xào xạc, thỉnh thoảng ngẩng lên như lắng nghe điều gì ngoài tầm tai người thường.

Linh không chịu đứng yên, vừa đi vừa cằn nhằn: “Đám kia chắc cũng nhanh lắm. Dao, có cần tôi leo lên xem thử phía trước không?”

Dao lắc đầu: “Cứ bình tĩnh. Cây thuốc không mọc ở chỗ dễ tìm. Phải để ý dấu vết gió thổi, ánh sáng xuyên qua tán cây. Vi An, em nhìn giúp chị cây nào có tổ chim trên cành khô, thường gần đó sẽ có địa lan.”

Vi An nhắm mắt, hít sâu, rồi chỉ về phía bụi rậm có ánh sáng lấp lánh xuyên qua. “Chỗ kia, em nghe tiếng chim non kêu yếu ớt.”

Ba người men theo, quả nhiên dưới gốc cây mục là khóm địa lan tươi tốt, hoa vàng điểm nâu. Dao cúi hái, cẩn thận giữ lại rễ, miệng lẩm nhẩm: “Địa lan – chữa sốt cao, giải độc.”

Linh tò mò: “Sao cô biết chắc thế?”

Dao chỉ cười, không trả lời, tiếp tục dẫn đường. Cứ thế, họ lần lượt tìm được cỏ hương, ngải tím, mộc túc, sâm núi… Đến khi nắng lên cao, cả ba đã đủ mười loại cây theo danh sách, xếp ngay ngắn trong túi vải.

Lúc quay về, Linh nhảy chân sáo, cười khoái chí: “Tôi thấy nhóm La Du vẫn còn loay hoay bên suối. Chắc lần này thắng chắc!”

Dao không lên tiếng, chỉ siết nhẹ túi thuốc trong tay. Vi An khẽ nói: “Em thấy La Du nhìn chị lạ lắm. Hình như chị ấy biết rõ hơn những gì thể hiện.”

Dao mím môi, mắt ánh lên nét trầm tư: “La Du không dễ bị đánh bại. Đừng chủ quan.”

*

Khi cả hai đội trở lại quảng trường, bà Mộc Liên cùng các trưởng tộc kiểm tra từng loại cây. Nhóm Dao được khen về sự tỉ mỉ và hiểu biết, nhưng nhóm La Du cũng không hề kém cạnh. Cô gái tóc ngắn của nhóm La Du trình bày rõ ràng công dụng từng loại, thậm chí còn bổ sung một nhánh cây hiếm mà không ai nghĩ tới.

Kết quả, hai đội ngang điểm. Không khí càng thêm căng thẳng.

Tiếng trống lại vang lên. Trưởng tộc tuyên bố: “Thử thách thứ hai: Lòng dũng cảm. Mỗi đội phải vượt qua đoạn đường rừng có cạm bẫy, mang theo ngọn đuốc không để tắt lửa. Đội nào đến trước, ngọn lửa vẫn cháy, sẽ thắng.”

Dao nhận lấy đuốc, trao lại cho Linh: “Cô đi trước dẫn đường. Tôi và Vi An theo sau. Nhớ cẩn thận, có thể có bẫy giăng sẵn.”

Linh nháy mắt: “Tôi mà bị bẫy thì chỉ có bẫy người khác thôi.”

Vi An mím môi, khẽ run. Dao đặt tay lên vai Vi An, giọng nhỏ nhẹ: “Em cứ bám sát chị, đừng rời xa.”

Cả ba bước vào con đường nhỏ rợp bóng cây, hai bên cỏ dại mọc cao quá đầu gối. Linh đi đầu, mắt liếc ngang dọc, nhịp bước nhẹ như mèo. Đột nhiên, cô khựng lại, giơ tay ra hiệu dừng. Trước mặt là một dây mây căng ngang, ngụy trang bằng lá mục.

Linh cúi xuống, rút dao găm cắt dây, quay lại cười: “Trò trẻ con.”

Vi An thở phào, bàn tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo Dao. Cứ thế, họ tiến sâu vào đường mòn, ngọn đuốc trong tay Linh chập chờn. Tiếng gió thổi qua tán cây, hòa với tiếng chân người, tạo thành nhịp điệu căng thẳng.

Bỗng, từ trên cao, một chiếc lưới thừng thả xuống, nhắm thẳng vào nhóm Dao. Linh phản ứng nhanh, kéo cả hai lùi lại, ngọn đuốc suýt rơi. Dao giữ chặt Vi An, mắt ánh lên vẻ cảnh giác.

Linh lẩm bẩm: “Chắc là nhóm La Du giở trò.”

Dao cúi nhìn dấu vết trên đất, chỉ vào những vết chân còn mới: “Họ đi trước, nhưng cố ý dẫn dụ mình vào bẫy. Ta đi vòng sang lối bên phải.”

Vi An bỗng dừng lại, lắng tai nghe. “Có tiếng nước chảy, hình như gần đó có suối nhỏ.”

Dao gật đầu: “Tốt. Đuốc sắp tắt, phải lấy thêm nhựa thông.”

Cả ba men theo tiếng suối, tìm được khóm thông dại, Dao dùng dao cắt nhựa, Linh giữ ngọn lửa cho Vi An nhỏ từng giọt nhựa lên đầu đuốc. Lửa bùng sáng trở lại, ba người nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm.Họ tiếp tục tiến về phía trước, cẩn thận tránh các cạm bẫy còn sót lại. Khi ra khỏi rừng, nhóm Dao tới nơi gần như cùng lúc với nhóm La Du. Hai ngọn đuốc đều còn cháy, chỉ khác biệt đôi chút về độ sáng.

Trưởng tộc kiểm tra, tuyên bố: “Đội Dao đến trước, nhưng ngọn lửa của La Du cháy to hơn. Hai đội vẫn ngang sức.”

Tiếng xì xào nổi lên trong đám đông. Linh cau mày: “Lạ thật, sao lửa của họ lại sáng thế?”

Dao nhìn kỹ, phát hiện đầu đuốc nhóm La Du có màu lạ, khói bốc lên mùi hắc: “Họ dùng nhựa độc. Dùng thế này nguy hiểm cho người cầm.”

La Du chỉ cười nhạt, liếc Dao, không nói gì.

*

Đến thử thách cuối cùng: Gắn kết với thiên nhiên.

Bà Mộc Liên cất giọng trầm ấm: “Hai đội phải cùng hát khúc ca Gió Chứng, dùng nhạc cụ tự làm từ vật liệu trong rừng. Ai khiến linh hồn rừng già động lòng, gió sẽ nổi lên, lá sẽ reo. Đội nào được thiên nhiên đáp lại, đội đó thắng.”

Vi An bừng sáng đôi mắt, thì thầm: “Cái này… em có thể thử.”

Dao gật đầu, trao cho Vi An túi nhạc cụ nhỏ. Linh vội nhặt cành trúc, bắt đầu cắt gọt làm sáo. Dao gom vỏ cây, xâu thành chuỗi hạt lắc.

Ba người ngồi sát nhau, lặng lẽ lắng nghe tiếng gió luồn qua tán lá, tiếng suối róc rách xa xa. Vi An nhắm mắt, mỉm cười, đôi tay mềm mại gảy nhẹ lên đàn môi, âm thanh trong vắt vang lên giữa rừng sâu. Linh thổi sáo, tiếng sáo hòa cùng tiếng hạt lắc của Dao, tạo thành khúc nhạc mộc mạc, chân thành.

Tiếng hát của Vi An cất lên, nhẹ như mây sớm:

“Gió về từ cội già,

Mang theo lời mẹ xưa,

Rừng thì thầm kể chuyện,

Người với rừng một nhà…”

Dưới nắng trưa, cơn gió bỗng nổi lên, lá cây rung rinh, những cánh hoa rừng bay lả tả, phủ lên vai ba cô gái. Đám đông im lặng, chỉ còn tiếng nhạc và tiếng gió hòa quyện. Một chú sóc nhỏ nhảy ra, ngồi trên cành, tò mò lắng nghe.

Nhóm La Du cũng hoàn thành nhạc cụ – một chiếc trống làm từ vỏ cây, sáo bằng tre, đàn môi bằng lá. Họ cất tiếng hát, mạnh mẽ, dồn dập như thúc giục. Tiếng trống vang vọng, nhưng gió không lay động, chỉ có vài chiếc lá khô rụng xuống, im lìm.

Trưởng tộc chậm rãi đứng lên, đôi mắt sâu lắng nhìn về phía ba cô gái: “Gió đã chọn. Đội Dao chiến thắng.”

Tiếng hò reo vang dội, nhưng trong mắt Dao chỉ còn lại sự nhẹ nhõm xen lẫn băn khoăn. Vi An quay sang Linh, thì thầm: “Em nghe như gió thì thầm gì đó, giống như mẹ gọi về…”

Linh đặt tay lên vai Vi An, cười dịu dàng: “Gió chỉ muốn em ở lại với bọn chị thôi.”

Dao nhìn hai người, bỗng thấy lòng mình ấm lại. Nhã Linh nhìn sang Dao, ánh mắt dịu đi, không còn gai góc như trước. “Không ngờ cô hát hay thật đấy, Vi An. Còn Dao, lúc lắc hạt nghe như tiếng mưa đầu mùa.”

Dao mỉm cười, ánh mắt lặng lẽ dừng trên khuôn mặt Linh, môi khẽ cong. “Linh mà dịu dàng thế này, tôi cũng thấy lạ.”

Linh bật cười, đưa tay xoa đầu Dao, nhưng rồi khựng lại, mặt đỏ bừng. “Tôi chỉ dịu dàng với người mình quý thôi.”

Vi An bối rối quay đi, nhưng nụ cười vẫn lấp lánh trên môi. Không khí giữa ba người nhẹ hẳn, như những sợi tơ gió vừa gỡ rối trong lòng.

*

Lễ hội chuyển sang phần chúc phúc và đãi tiệc. Tương Lan bưng mâm bánh tro ra, mời từng người. Uyển Nhi chạy tới, kéo Nhã Linh ra một góc, giọng nũng nịu: “Linh, hôm nay cô quên cả tôi rồi à? Chỉ lo theo Dao với Vi An…”

Linh cười xòa, ôm vai Uyển Nhi: “Thôi mà, bạn bè cả mà ghen gì.”

Uyển Nhi liếc Dao, giọng nhỏ lại: “Cô cẩn thận La Du đấy. Tôi nghe nói đêm qua cô ta gặp riêng mấy người lạ mặt.”

Linh nhíu mày, ánh mắt sắc lên: “Cảm ơn, tôi sẽ để ý.”

Ở một góc khác, La Du đứng lặng, ánh mắt lạnh lùng dõi về phía nhóm Dao. Cô không nói gì, chỉ siết chặt nắm tay, móng tay in vết đỏ lên da.

Phía sau, Mạch Vân Hạo và nhóm Sơn Lang cũng đến dự lễ. Hạo không rời mắt khỏi Vi An, giọng trầm: “Cô ta không nên ở lại đây quá lâu.”

Một người trong nhóm Hạo thì thầm: “Nhưng cô ấy vừa giúp bộ lạc thắng Gió Chứng.”

Hạo nhếch môi: “Luật là luật. Người ngoài không được phép biết quá nhiều.”

*

Tối xuống, lửa trại bập bùng giữa quảng trường. Người già kể chuyện cổ, trẻ nhỏ nhảy múa quanh lửa. Dao, Linh và Vi An ngồi gần nhau, chia nhau chiếc bánh tro còn sót lại.

Vi An cắn một miếng, thì thầm: “Lần đầu em được dự lễ hội lớn như thế này. Hồi nhỏ, em chỉ nghe kể thôi…”

Linh cười, vỗ nhẹ vai Vi An: “Từ nay có chúng tôi, em không phải một mình nữa.”

Dao nhìn ánh lửa, rồi nhìn sang Linh. Mắt hai người chạm nhau, không cần nói gì, chỉ có một nụ cười rất nhẹ, rất thật. Trong khoảnh khắc, mọi nghi kỵ, xa cách của những ngày đầu như tan biến.

Từ xa, tiếng trống dồn dập. Một người chạy tới, thở hổn hển: “Có chuyện rồi! Có người phát hiện dấu chân lạ ở bìa rừng. Có thể kẻ xấu định phá nghi lễ!”

Không khí lễ hội chợt lắng xuống, mọi người lo lắng nhìn nhau. La Du bước ra khỏi bóng tối, giọng lạnh như băng: “Tôi sẽ tự đi kiểm tra. Ai dám làm loạn, tôi không tha.”

Dao đứng dậy, mắt ánh lên sự quyết đoán. Linh siết chặt cung tên, Vi An vội vàng thu nhạc cụ, bước sát bên Dao.

Bóng đêm rừng thẳm lại nuốt chửng những bước chân, tiếng gió thổi mạnh hơn, mang theo mùi bất an len lỏi trong lòng người. Lễ hội Gió Chứng chưa kịp khép lại đã mở ra một cánh cửa khác – nơi sóng ngầm tranh chấp và những bí mật bắt đầu lộ diện.

Trên cao, trăng non lấp ló giữa tán cây, soi rõ những ánh mắt lo âu, những bàn tay siết chặt, và cả những rung động vừa nhen nhóm giữa ba cô gái – lặng lẽ, bền bỉ như mạch suối ngầm dưới lớp đất rừng già.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.