Lê Minh Tuấn đứng bên cửa sổ, ánh đèn đường hắt vào căn phòng tối tăm như những ký ức mờ nhạt trong tâm trí anh. Căn phòng nhỏ, bừa bộn nhưng lại mang đến cho anh một cảm giác quen thuộc, như một phần của cuộc sống đã mất từ lâu. Anh nhìn ra ngoài, nơi những chiếc xe lướt qua trong đêm, mỗi ánh đèn như một cái bóng của những người không bao giờ dừng lại.
Ký ức của những cuộc chiến, những tiếng nổ và máu đổ vẫn ám ảnh anh. Anh là người sống sót duy nhất. Cơn ác mộng ấy không bao giờ rời xa, nó như một cái bóng đen, luôn đeo bám, không cho anh một phút giây bình yên. Anh khẽ thở dài, vươn tay với lấy chai rượu trên bàn. Chất lỏng màu hổ phách ấy có thể tạm thời xóa nhòa nỗi đau, nhưng không thể nào xóa đi được quá khứ. Anh là một cựu chiến binh, nhưng không phải là một anh hùng.
Điện thoại đột ngột rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tuấn. Một tin nhắn từ một số lạ. “Hãy chuẩn bị. Ngày của ngươi đã đến.” Câu chữ ngắn gọn, nhưng lại khiến anh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ai đó đang theo dõi anh? Hay chỉ là một trò đùa ác ý? Anh nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên.
“Chết tiệt!” Anh quát, ném điện thoại xuống bàn. Sự hoài nghi trong anh lại trỗi dậy. Anh đã trải qua quá nhiều để có thể dễ dàng tin vào bất kỳ điều gì. Nhưng một phần trong anh lại không thể ngăn cản được sự tò mò.
Thời gian trôi qua, tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Bất chợt, căn phòng bắt đầu rung chuyển, như thể có một sức mạnh vô hình đang kéo anh ra khỏi thực tại. Tuấn bám chặt vào bàn, nhưng nó chỉ là một chút cảm giác yếu ớt giữa cơn lốc. Một ánh sáng chói lòa tràn ngập khắp nơi, biến mọi thứ xung quanh thành một mảnh ghép hỗn loạn.
Khi ánh sáng tắt, Tuấn thấy mình đang đứng giữa một không gian kỳ lạ. Mọi thứ xung quanh anh đều là những màu sắc rực rỡ, những hình khối kỳ quái mà anh chưa bao giờ thấy. Một giọng nói vang lên, lạnh lùng và rõ ràng. “Chào mừng ngươi đến với Không Gian Chủ Thần. Nơi đây, ngươi sẽ phải chiến đấu để tồn tại.”
“Không! Đây là đâu?” Tuấn gầm lên, nhưng không có ai trả lời. Anh cảm thấy hoang mang, nhưng một phần trong anh lại thấy phấn khích. Cuộc sống mà anh đã biết giờ đã tan vỡ, và giờ đây, anh buộc phải làm quen với một thực tại mới, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, một người con gái xuất hiện. Cô nhỏ nhắn, với đôi mắt sáng và nụ cười tỏa nắng. “Tôi là Nguyễn Hương Giang. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua thử thách này.” Cô nói, giọng điệu lạc quan khiến Tuấn cảm thấy ấm lòng, nhưng anh không thể dễ dàng tin tưởng.
“Cô là ai? Tại sao chúng ta lại ở đây?” Anh hỏi, vẫn giữ thái độ đề phòng.
“Tôi không biết nhiều lắm, nhưng chúng ta cần phải hợp tác. Tôi đã nghe nói về nơi này, về những thử thách mà chúng ta phải đối mặt.” Giang nói, ánh mắt kiên định.Tuấn gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngờ. Anh không muốn bị kéo vào những trò chơi chết chóc này. Nhưng như một cựu chiến binh, anh biết rằng trong cuộc sống, đôi khi bạn phải chấp nhận thực tại để sống sót.
Chỉ một lúc sau, một người nữa xuất hiện. Trần Đình Huy, một chàng trai gầy gò nhưng nhanh nhẹn, với vẻ mặt hài hước. “Chào mừng đến với câu lạc bộ không mong muốn! Tôi là Huy, hacker siêu đẳng.” Anh ta vừa nói vừa nháy mắt, làm không khí bớt căng thẳng.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu về quy luật ở đây.” Tuấn nói, cố gắng giữ sự nghiêm túc. Anh không muốn để những trò đùa làm mất đi sự tập trung.
Giang và Huy gật đầu, cả ba cùng nhau bắt đầu khám phá không gian xung quanh. Họ phát hiện ra rằng có những cánh cửa dẫn đến các thử thách khác nhau, mỗi cánh cửa đều mang một biểu tượng kỳ lạ.
“Có vẻ như chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc tham gia vào những thử thách này.” Huy nói, nét mặt bỗng trở nên nghiêm túc.
“Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Không ai biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước.” Tuấn nhấn mạnh, nỗi lo âu trong lòng lại dâng lên. Anh không thể để những người đồng hành phải chịu tổn thương.
Họ quyết định bước qua một cánh cửa mang biểu tượng của một con quái vật. Bên trong là một đấu trường rộng lớn, nơi tiếng gầm gừ vang vọng khắp nơi. Họ không biết rằng, ở một góc khuất, Phạm Thái Hòa đang quan sát, nở một nụ cười lạnh lùng. Kế hoạch của hắn đã bắt đầu.
“Chúng ta sẽ phải chiến đấu!” Tuấn nói, nắm chặt tay. Giờ đây, không còn đường lui. Họ buộc phải chiến đấu không chỉ vì sự sống còn của bản thân mà còn vì những điều chưa biết đang chờ đợi phía trước.
Nỗi sợ hãi hòa lẫn với sự phấn khích. Cánh cửa đã đóng lại, và cuộc sống của họ đã vĩnh viễn thay đổi. Không ai có thể biết được điều gì đang chờ đợi ở phía cuối con đường này, nhưng một điều chắc chắn: họ sẽ không đơn độc.


Bình luận chương