Cuộc chiến nổ ra như một cơn bão, từng cú đấm và tiếng gầm gừ vang vọng trong không khí. Tuấn giao đấu với Thái Hòa, kẻ thù không chỉ mạnh mẽ mà còn đầy mưu mô. Hắn ta di chuyển nhanh nhẹn, ánh mắt lạnh lùng như một con rắn đang chực chờ cơ hội.
“Những kẻ yếu đuối như mày không bao giờ có thể thắng được!” Hòa cười, giọng điệu đầy kiêu ngạo.
“Cứ chờ xem,” Tuấn đáp lại, gương mặt nghiêm nghị. Anh tập trung, cảm nhận từng động tác của đối thủ. Những ký ức đau thương trong quá khứ như bùng lên trong lòng, thôi thúc anh phải chiến đấu.
Phía bên kia, Giang và Huy không ngừng căng thẳng. Huy vẫn thao tác trên máy tính, tay nhanh nhẹn như một nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc. “Chúng ta phải phá mã hệ thống của hắn!” Anh hét lên, sự quyết tâm tràn đầy trong ánh mắt.
“Để làm gì?” Giang hỏi, trong khi cố gắng giữ vững vị trí trước một tên lính đánh thuê hung hãn. “Nếu chúng ta không giữ được thời gian, mọi thứ sẽ tan vỡ!”
“Đúng vậy!” Huy gật đầu. “Nếu chúng ta có thể khai thác điểm yếu của hệ thống, có thể cứu Đấng Tồn Tại.”
Tuấn, trong lúc chiến đấu, nghe thấy những lời Huy nói. Anh biết rằng việc cứu Đấng Tồn Tại không chỉ là một nhiệm vụ, mà là hy vọng cho tất cả. Anh phải thắng.
“Hãy chú ý đến cách hắn di chuyển!” Tuấn nhắc nhở Giang, trong khi vẫn lao vào cuộc chiến. “Hắn luôn có một kế hoạch, nhưng cũng có điểm yếu.”
Giang gật đầu, sự quyết tâm trong mắt cô ngày càng rõ ràng. Cô quay lại, sử dụng thiết bị gây tiếng ồn để đánh lạc hướng kẻ thù. Âm thanh vang lên, những tên lính đánh thuê hoảng loạn, tạo cơ hội cho nhóm của họ.
“Bây giờ!” Huy hét lên, nhấn nút trên máy tính. “Tôi đã tìm ra cách!”
Ánh sáng từ màn hình nhấp nháy, Huy thở hổn hển. “Chúng ta cần tấn công đồng thời!”
Tuấn gật đầu, không chần chừ. Anh lao về phía Thái Hòa, quyết tâm trong từng bước chân. “Mày không thể thoát được đâu!”
Hòa cười, nhưng trong ánh mắt có phần bất an. “Mày nghĩ mày có thể đánh bại tao? Mày chỉ là một kẻ sống sót!”
“Còn hơn là một kẻ thao túng như mày!” Tuấn gầm lên, tung cú đấm mạnh mẽ vào mặt Hòa.
Cú đấm trúng đích, nhưng Hòa chỉ lùi lại một bước, ánh mắt vẫn đầy kiêu ngạo. “Hay lắm! Nhưng mày sẽ không bao giờ có thể thắng được!”
Cuộc chiến giữa hai người diễn ra trong không gian chật hẹp, mỗi cú ra đòn đều mạnh mẽ và quyết liệt. Hòa bắt đầu phản công, những đòn đánh của hắn nhanh như chớp. Tuấn cảm nhận được sức mạnh của kẻ thù, nhưng không cho phép mình lùi bước.
“Đừng để ý đến hắn!” Giang hô to từ phía sau, cố gắng hỗ trợ. “Hãy tập trung vào mục tiêu chính!”
“Hãy dùng tất cả những gì chúng ta có!” Huy tiếp lời, ánh mắt sáng rực.Tuấn biết, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng mình. Đằng sau anh là những người bạn, những người đã tin tưởng và đứng bên anh. Anh không thể thất bại.
Hắn lao vào, định giáng một cú đánh chí mạng. Nhưng Tuấn đã dự đoán được, anh nhanh chóng né sang bên. “Tao sẽ không để mày thắng!”
Cả hai lao vào nhau, tiếng đấm đá vang vọng giữa không gian như một bản giao hưởng hỗn loạn. Huy và Giang cũng không ngừng nỗ lực. Huy tiếp tục thao tác, trong khi Giang quyết tâm bảo vệ đồng đội.
“Chúng ta sắp có cơ hội!” Huy kêu lên, ánh sáng từ màn hình máy tính lóe lên, báo hiệu cho cả nhóm.
“Cứ tiếp tục!” Tuấn hét lên, dồn toàn bộ sức lực vào từng cú đấm.
Nhưng Hòa không dễ bị đánh bại. Hắn bắt đầu phản công mạnh mẽ, từng cú đấm như muốn nghiền nát mọi hy vọng của Tuấn. “Mày sẽ không bao giờ thoát khỏi đây!” Hắn cười khẩy, nhưng trong mắt có chút lo lắng.
“Mày không hiểu gì cả!” Tuấn gầm lên, sức mạnh dâng trào. “Tao đã mất quá nhiều để có thể lùi bước!”
Cuộc chiến càng lúc càng căng thẳng. Huy và Giang cũng đang phải đối mặt với những kẻ thù khác, tiếng súng nổ và tiếng la hét vang vọng khắp nơi. Họ biết rằng đây là cuộc chiến sống còn.
“Mọi người hãy cẩn thận!” Giang hét lên, cố gắng giữ vững tinh thần cho nhóm.
“Chúng ta không thể bỏ cuộc!” Huy tiếp lời, ánh mắt kiên định.
“Đúng vậy, chúng ta phải chiến đấu đến cùng!” Tuấn hô to, quyết tâm trong từng lời nói.
Và ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên, khiến tất cả dừng lại. Một cánh cửa mở ra, ánh sáng mạnh mẽ từ bên trong chiếu rọi ra ngoài. Tuấn và nhóm nhìn nhau, cảm giác như một cơ hội bất ngờ đã xuất hiện.
“Chúng ta phải vào trong!” Tuấn ra lệnh, lòng đầy hy vọng. Họ không thể để cơ hội này trôi qua.
Nhưng Hòa không dễ dàng chấp nhận thất bại. Hắn đứng chắn trước cửa, ánh mắt đầy thách thức. “Mày nghĩ rằng mày có thể bước qua xác tao sao?”
“Chúng ta sẽ không dừng lại!” Tuấn gào lên, bước về phía trước.
Cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc, nhưng lòng quyết tâm của họ không bao giờ tắt. Họ sẽ chiến đấu đến cùng, không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả những sinh linh trong Không Gian Chủ Thần.
Ánh sáng từ cánh cửa vẫn chiếu rọi, như một dấu hiệu của hy vọng. Họ biết rằng điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng không gì có thể ngăn cản được họ. Cuộc chiến cuối cùng đã bắt đầu, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.


Bình luận chương