Huy đứng giữa nhóm, gương mặt anh đỏ bừng. Tâm trạng anh dâng cao, sự kiên nhẫn đã đến giới hạn. “Tại sao các bạn không hiểu? Hòa đang âm thầm lên kế hoạch. Chúng ta không thể cứ ngồi yên như vậy!”
“Cậu đang nổi điên cái gì vậy?” Tuấn đáp, cố giữ bình tĩnh. “Chúng ta cần phải suy nghĩ chín chắn, không thể hành động bốc đồng.”
“Chín chắn?!” Huy quát lên, mắt anh sáng lên với sự tức giận. “Trong khi chúng ta đang bị đe dọa từng phút, cậu bảo tôi phải chờ đợi?!”
Giang đứng giữa, cố gắng can thiệp. “Huy, hãy bình tĩnh lại. Chúng ta cần kế hoạch, không phải tranh cãi.”
“Đủ rồi! Tôi không cần sự thương hại từ ai cả!” Huy vung tay, một chiếc ghế bay ra, va vào tường. “Tôi có thể tự lo cho mình. Còn các bạn, nếu không muốn hành động, thì hãy đứng sang một bên!”
Cả nhóm im lặng, không khí căng thẳng tràn ngập. Tuấn siết chặt tay, cảm giác bất lực trỗi dậy. “Huy, cậu đang làm hỏng mọi thứ. Chúng ta là một đội, hãy nhớ điều đó.”
“Đội? Đội của các người chỉ toàn lãng phí thời gian! Tôi không thể chờ đợi thêm nữa!” Huy gầm lên, rồi quay người bỏ đi.
“Chúng ta không thể để điều này xảy ra,” Giang nói, lo lắng. “Nếu Huy tiếp tục như vậy, mọi thứ sẽ tan vỡ.”
Tuấn thở dài, ánh mắt anh rời khỏi chỗ Huy vừa đi. “Tôi sẽ nói chuyện với Huy. Cậu ấy cần một lý do để tin tưởng chúng ta hơn.”
“Nhưng liệu có phải là ý hay không?” Giang hỏi, giọng cô run rẩy. “Nếu cậu ấy không nghe, chúng ta sẽ mất đi một phần quan trọng.”
“Không còn lựa chọn nào khác,” Tuấn đáp. “Chúng ta cần Huy.”
Khi Tuấn tìm thấy Huy, anh đang đứng bên bờ vực, ánh mắt xa xăm. “Huy!” Tuấn gọi, tiến lại gần. “Cậu cần phải trở lại. Chúng ta cần cậu.”
Huy không quay lại, chỉ lẩm bẩm. “Tôi không thể tiếp tục như vậy. Mọi người chỉ thấy tôi như một gánh nặng.”
“Đừng nghĩ như vậy,” Tuấn nói, giọng anh ấm áp hơn. “Cậu là một phần quan trọng của nhóm. Nếu không có cậu, chúng ta không thể vượt qua mọi thử thách.”
Cuối cùng, Huy quay lại, đôi mắt anh ướt. “Tôi chỉ muốn làm điều đúng đắn. Nhưng tôi không biết phải làm gì.”“Chúng ta cùng nhau làm. Cậu không phải đơn độc,” Tuấn nói, vỗ nhẹ lên vai Huy. “Đừng để sự sợ hãi chi phối. Hãy để nó biến thành động lực.”
Huy gật đầu, nhưng sự nghi ngờ vẫn chưa tan biến. “Tôi sẽ cố gắng.”
Khi họ trở về, Giang đang ngồi chờ, đôi mắt ánh lên hy vọng. “Thế nào rồi?”
“Cậu ấy sẽ ở lại,” Tuấn trả lời, nhưng vẫn không thể che giấu sự lo lắng trong giọng nói.
Huy ngồi xuống, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Tôi sẽ không làm hỏng mọi thứ nữa. Nhưng chúng ta cần một kế hoạch cụ thể.”
“Chúng ta cần phân tích lại thông tin,” Giang nói. “Hòa không chỉ mạnh, mà hắn còn có đồng minh.”
“Đúng,” Tuấn đồng tình. “Chúng ta cần tìm cách khai thác điểm yếu của hắn.”
“Có thể bắt đầu từ Minh Tú,” Huy đề xuất. “Cô ta có thể là một mảnh ghép quan trọng.”
“Nhưng làm sao để thuyết phục cô ấy?” Giang hỏi.
“Chúng ta cần chứng minh sức mạnh của mình,” Tuấn nói. “Chúng ta sẽ tổ chức một buổi luyện tập và mời cô ấy tham gia.”
“Hãy cho cô ấy thấy rằng chúng ta không phải là những kẻ yếu đuối,” Huy thêm vào, ánh mắt anh rực sáng.
“Vậy quyết định như vậy,” Tuấn nói. “Chúng ta sẽ luyện tập và chuẩn bị cho ngày mai.”
Khi nhóm quay trở lại, sự căng thẳng trong không khí vẫn còn đó. Huy có vẻ đã bình tĩnh hơn, nhưng sự nghi ngờ vẫn lẩn khuất. Tuấn cảm nhận được điều đó, nhưng anh biết rằng chỉ có thời gian mới có thể chữa lành mọi vết thương.
Họ bắt tay vào luyện tập, nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn những câu hỏi chưa có lời đáp. Liệu họ có đủ sức mạnh để đối đầu với Hòa? Và liệu lòng tin có thể được khôi phục trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn?
Khi màn đêm buông xuống, một cảm giác hồi hộp bao trùm. Họ biết rằng cuộc chiến thực sự chưa bắt đầu, mà chỉ mới là khởi đầu của những cơn bão đang chực chờ ập đến. Họ không thể lùi bước, bởi vì trong thế giới này, chỉ có một con đường duy nhất: tiến về phía trước.


Bình luận chương