Hồ ly có một cái bảo bối vô cùng yêu thích, chỉ sau áo choàng lông dê—— là cầu mây thư sinh làm cho nó, bên trong còn nhét lục lạc.
Nó đang nằm chổng vó trên giường ôm cầu lăn lộn tạo ra âm thanh leng keng!
Thư sinh không kiên nhẫn nói: “Tắm rửa, chải lông, cắt móng tay, làm đồ chơi, đảm đương đối tượng đ*ng d*c … Kỳ thật ngươi không phải tới báo ân mà là tới nô dịch ta đúng không?”
Hồ ly ngồi dậy, hai chân trước khép lại cuộn đuôi vào đó, nó cúi đầu cụp tai lấy ánh mắt vô tội từ dưới nhìn lên thư sinh.
Thư sinh buông sách, đi qua cầm lấy cầu mây: “Ta chơi vơi ngươi một lát đi……”
Hồ ly lập tức phát ra âm thanh ô ô vui vẻ.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương