Hòa thượng cảm thấy kế hoạch giáo dục của mình đã ở giai đoạn thành công bèn chuẩn bị mang tiểu Hồng đi chinh phục đỉnh núi ở xa hơn, muốn cảm hóa thêm thật nhiều yêu quái, vì sự nghiệp truyền bá phật pháp mà bôn tẩu.
Ngày hắn đi, sơn yêu hải yêu đi theo tiễn đưa đều nước mắt ngắn dài, Tiều hồng lại càng khóc đến độ cong cong vẹo vẹo.
Hòa thượng: “Những ngày ta không có ở đây các ngươi cũng không được chậm trễ lười biếng.”
Mọi người đều “vâng vâng vâng” gật đầu đáp ứng.
Chờ đến khi bọn họ đi rồi, bầy yêu vốn còn đang khóc tang chớp mắt đổi sắc mặt vui vẻ quơ chân múa tay.
“Cuối cùng cũng đi rồi! mau đốt vía cho hết đen đủi đi.”
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương