Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 13: Dưới Tầng Hương Khí




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Tiếng chuông đồng hồ vang vọng giữa đêm, kéo dài từng nhịp nặng nề trong tĩnh lặng. Lưu Tịnh Lan ngồi tựa lưng vào thành giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, gương mặt trắng nhợt phản chiếu ánh sáng nhạt của ngọn đèn dầu. Ngoài cửa sổ, sương mù phủ kín lối đi, mọi vật như chìm sâu trong một tầng hương vô hình không thể gọi tên.

Căn phòng nhỏ chung của bốn người vẫn còn vương mùi thảo dược. Nguyệt Minh thu dọn những mảnh vải, bàn tay run nhẹ. Thanh Sương ngồi bên chiếc bàn thấp, miết ngón tay lên mặt giấy trắng, vẽ những nét mảnh tưởng chừng vô nghĩa. Chỉ có Vân Cơ đứng cạnh cửa, tay nắm chuôi kiếm, ánh mắt xanh xám không rời khỏi bóng tối ngoài hành lang.

Không ai bảo ai, tất cả đều biết: đêm nay không thể ngủ.

“Chúng ta không thể tiếp tục im lặng,” Tịnh Lan lên tiếng, giọng nhỏ nhưng dứt khoát. “Nếu cứ giấu giếm, ai trong chúng ta cũng sẽ bị nguy hiểm.”

Vân Cơ gật đầu, xoay người lại, đôi mắt lặng lẽ quét qua từng người. “Ta không muốn lặp lại cảnh sáng nay. Không muốn thấy ai trong chúng ta gục ngã thêm lần nào nữa.”

Nguyệt Minh ngước lên, ánh mắt long lanh ươn ướt. “Ta cũng vậy… Chỉ là… ta sợ lắm. Có những điều nếu nói ra, liệu có khiến mọi người xa lánh ta không?”

Thanh Sương khẽ nhếch môi, nụ cười pha chút nghịch ngợm, nhưng trong đáy mắt là sự dịu dàng hiếm thấy. “Nếu ta còn muốn xa lánh nhau, đã không ngồi đây lúc này.”

Không khí trong phòng dường như lắng xuống, chỉ còn tiếng thở dài khe khẽ của Nguyệt Minh. Bốn người ngồi quây quần quanh chiếc bàn nhỏ. Ngoài kia, sương mù vẫn quẩn quanh, như lớp màn che chắn những bí mật chưa kịp phơi bày.

Tịnh Lan nhìn từng người, đôi mắt phượng trầm ngâm. “Nếu đã vậy… ta xin nói trước. Ta là người mang dòng máu Bách Hợp, từng bị nguyền rủa. Mẹ ta chết vì lời nguyền ấy, và ta… đang tìm cách hóa giải nó.” Nàng ngừng lại, bàn tay siết chặt vạt áo. “Ta không muốn các người liên lụy, nhưng giờ đây… ta không thể làm một mình.”

Không ai cắt ngang. Nguyệt Minh lặng lẽ đặt tay lên bàn, cẩn thận che đi vết sẹo nhỏ trên cổ tay. “Nhà ta từng bị dịch bệnh. Ta là người duy nhất sống sót. Từ nhỏ đã cảm nhận được tiếng gọi của thảo mộc, đôi khi… nghe thấy cả những lời thì thầm của cây cỏ. Ta đến đây để học y, cứu người, và… để tìm một nơi thuộc về mình.”

Vân Cơ ngồi xuống, đôi bàn tay đặt lên đầu gối, lưng thẳng tắp. “Ta là con nuôi của tướng quân Hàn. Mẹ ruột ta bị sát hại trong một vụ tranh đoạt hoa độc. Ta không biết thân thế thật sự của mình, chỉ biết… ta mang trong người dòng máu từng bị coi rẻ, luôn bị nghi kỵ. Kiếm pháp là thứ duy nhất giữ ta đứng vững. Nhưng ta cũng mệt rồi. Ta muốn biết mình là ai, muốn có nơi để trở về.”

Thanh Sương ngập ngừng, rồi cất giọng nhẹ bẫng: “Ta là con gái một phú thương, chẳng thiếu gì ngoài tự do. Ta từng học ám sát, từng vẽ chân dung cho những người không ai muốn nhớ. Ta khát khao ghi lại sự thật, dù chỉ là những mảnh vụn trong lâu đài này. Ta không muốn ai trong các người biến mất, cũng không muốn bản thân biến mất như một cái bóng vô danh.”

Một khoảng lặng kéo dài. Tịnh Lan hít sâu, cảm thấy một phần áp lực trong lòng nhẹ bớt. Đôi mắt nàng ánh lên tia hy vọng mong manh. “Chúng ta đều có bí mật, đều từng đơn độc. Nhưng nếu cùng nhau, có lẽ… chúng ta sẽ mạnh hơn.”

Vân Cơ khẽ gật đầu. “Từ giờ, bất cứ chuyện gì cũng sẽ nói với nhau. Không giấu giếm, không bỏ rơi ai.”

Nguyệt Minh nhìn xuống, hai bàn tay đan vào nhau. “Nếu một người bị thương, ba người còn lại phải ở bên. Dù là chuyện gì.”

Thanh Sương nhếch môi, ánh mắt rạng rỡ hơn thường lệ. “Vậy thì lập giao ước đi. Nếu ai phản bội, sẽ bị ba người còn lại dùng hương độc trừng phạt.”

Tiếng cười nhẹ vang lên, xua đi phần nào nỗi sợ hãi. Tịnh Lan lấy trong tay áo một lọ nhỏ đựng nhựa Bách Hợp, đặt lên bàn. “Đây là bí thuật của nhà ta. Ai muốn học, ta sẽ dạy. Nhưng phải cẩn thận, vì hương khí có thể phản chủ bất cứ lúc nào.”

Vân Cơ nhìn chăm chú vào lọ nhựa, ánh mắt hiện lên vẻ tò mò. “Nếu có thể tự bảo vệ mình bằng hương khí, ta muốn học. Chẳng lẽ chỉ những người mang dòng máu hoa độc mới cảm nhận được nó sao?”

Tịnh Lan lắc đầu. “Không hẳn. Những ai có cơ duyên với thảo mộc, hoặc đã từng tiếp xúc nhiều với hoa độc, đều có thể cảm nhận – chỉ là mức độ khác nhau. Nhưng nếu luyện tập cùng nhau, sức mạnh ấy sẽ lớn hơn.”

Nguyệt Minh cẩn thận đưa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ vào thành lọ. Một làn khí mỏng mảnh tỏa ra, mùi thơm dìu dịu, xen lẫn vị cay và ngọt. Nàng nhắm mắt, tập trung lắng nghe. Trong tâm trí, những âm thanh mơ hồ vang lên: tiếng lá xào xạc, tiếng gió rít qua thân cây, tiếng thở dài của những cánh hoa úa tàn.

Thanh Sương cầm lấy một cánh hoa Bách Hợp khô, xoay nhẹ giữa hai ngón tay. “Nếu ta vẽ lại những luồng hương khí này, liệu có giúp các người dễ cảm nhận hơn không?”

Tịnh Lan gật đầu. “Thử đi. Có khi hình ảnh sẽ giúp ta định hình dòng chảy của hương khí trong không gian.”

Thanh Sương lấy bút, vẽ lên giấy những đường cong mềm mại, mô phỏng chuyển động của mùi hương. Trong ánh đèn dầu, nét mực đen loang ra như những vệt khói, lan tỏa rồi tan biến giữa không trung.

Vân Cơ nhắm mắt, hít thật sâu, tập trung ý niệm vào từng nhịp thở. Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy một luồng khí lạnh len lỏi qua sống mũi, rồi tan dần trong lồng ngực. Cảm giác ấy không rõ ràng, nhưng mang theo sự cảnh giác bản năng – như khi đối diện với kẻ thù trong bóng tối.

“Ta cảm nhận được… một dòng khí lạnh, sắc như lưỡi kiếm,” Vân Cơ thì thầm.

Nguyệt Minh mở mắt, nhìn sang Tịnh Lan. “Ta nghe thấy tiếng rì rào, như gió thổi qua rừng sâu. Nhưng lẫn trong đó có thứ gì đó rất lạ… giống như tiếng khóc, hay tiếng gọi ai đó.”

Tịnh Lan trầm ngâm, đặt tay lên vai Nguyệt Minh. “Đó là ký ức của hoa. Mỗi loài đều mang một câu chuyện riêng, có khi là đau thương, có khi là khát vọng sống. Nếu đồng cảm đủ sâu, ngươi sẽ nghe được cả điều mà người khác không thể nghe.”

Thanh Sương ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên. “Vậy còn cảm xúc của người sống thì sao? Hương khí có thể dẫn dắt cảm xúc, vậy có thể giúp ta nhận biết tâm trạng kẻ khác không?”

Tịnh Lan mỉm cười, nụ cười nhẹ như sương mai. “Có thể. Nhưng phải rất cẩn trọng. Hương khí là lưỡi dao hai lưỡi. Nếu không giữ vững lòng mình, sẽ bị cuốn vào cảm xúc của người khác, thậm chí đánh mất bản thân.”

Thanh Sương gật đầu, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ quyết tâm. “Ta muốn thử. Nếu có thể cảm nhận được nỗi đau của người khác, ta sẽ vẽ lại, để không ai còn bị lãng quên.”

Vân Cơ nhìn sang Tịnh Lan, giọng trầm hẳn: “Nếu luyện tập hương khí cùng nhau, ta muốn đặt một điều kiện. Từ nay về sau, mọi bí mật đều phải chia sẻ. Dù là chuyện vui hay chuyện buồn, dù là nỗi đau hay nỗi sợ. Chỉ có như vậy, chúng ta mới không bị lạc lối.”

Tịnh Lan gật đầu, ánh mắt chợt ấm áp hơn. “Ta đồng ý. Chúng ta là đồng minh, là bằng hữu, là người nhà. Không ai được phép rời bỏ ai.”

Nguyệt Minh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Tịnh Lan. Thanh Sương và Vân Cơ cũng đặt tay chồng lên nhau, tạo thành một vòng tròn nhỏ. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu chiếu lên những bàn tay đan vào nhau, phản chiếu lên bức tường một hình bóng mềm mại mà kiên định.

“Chúng ta lập giao ước,” Thanh Sương nói khẽ, “dưới tầng hương khí này, dù có chuyện gì cũng không buông tay.”

Vân Cơ bóp nhẹ bàn tay Thanh Sương, giọng dịu đi hiếm thấy. “Dù cho bóng tối có dày đặc đến đâu, ta cũng sẽ cùng các người bước tiếp.”

Tịnh Lan nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương nhựa hoa len lỏi trong không khí, hòa quyện cùng nhịp thở của ba người kia. Trong khoảnh khắc ấy, mọi rào chắn dường như tan biến. Nàng cảm nhận được một dòng chảy ấm áp, từ lòng bàn tay lan ra khắp cơ thể, xoa dịu những vết thương chưa lành.

Nguyệt Minh lặng lẽ rút ra một túi nhỏ, lấy mấy viên hạt thảo dược đặt lên bàn. “Ta có thứ này – là hạt giống của loài hoa Ngọc Phong. Nếu gieo xuống đất, chỉ cần có đủ niềm tin, nó sẽ nở hoa, tỏa hương xua tan độc khí.”

Tịnh Lan nhìn viên hạt, ánh mắt dịu lại. “Đêm mai, chúng ta sẽ cùng nhau thử luyện tập cảm nhận hương khí, dùng chính hạt giống này làm vật dẫn.”

Vân Cơ hỏi: “Cần chuẩn bị gì?”

Nguyệt Minh đáp: “Chỉ cần lòng tin. Và một nơi đủ yên tĩnh, nơi không ai có thể nghe lén hoặc quan sát.”

Thanh Sương chớp mắt, nhìn ra cửa sổ. “Vườn cấm ban đêm khá nguy hiểm. Nhưng ta biết một nơi an toàn – khu nhà kho cũ phía Tây, nơi cất giữ những vật dụng bỏ đi. Ít ai lui tới, lại có cửa sổ nhìn ra vườn hoa.”

Tịnh Lan gật đầu. “Vậy quyết định thế. Đêm mai, canh ba, chúng ta sẽ gặp nhau ở đó.”Tiếng đồng hồ điểm một nhịp dài, kéo các nàng về thực tại. Ai nấy đều thấy nhẹ nhõm hơn, như vừa trút được một gánh nặng vô hình.

Nguyệt Minh thu dọn những hạt giống, cẩn thận cất vào túi vải. Nàng liếc nhìn ba người, ánh mắt lấp lánh hy vọng. “Cảm ơn các người… Ta chưa từng nghĩ mình có thể nói hết những điều này.”

Tịnh Lan khẽ cười, ánh mắt hiền hòa. “Chúng ta đều giống nhau mà. Đều có những góc khuất, đều từng sợ hãi, nhưng giờ… không còn đơn độc nữa.”

Thanh Sương huýt sáo nho nhỏ, cố ý pha trò: “Nếu có ai bị độc hoa làm mê muội, nhớ gọi ta trước. Ta sẽ vẽ lại gương mặt lúc ấy cho mà xem.”

Vân Cơ lườm Thanh Sương, rồi cũng bật cười. “Ngươi chỉ mong có cớ vẽ tranh dìm hàng người ta.”

Không khí trong phòng trở nên nhẹ nhàng hơn. Bốn người ngồi lại bên nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện nhỏ: về tuổi thơ, về những cơn ác mộng, về những ngày lang thang ngoài đồng cỏ hay những đêm trốn ngủ ngắm trăng trên mái nhà. Dần dần, sự ngờ vực tan biến, chỉ còn lại một sợi dây gắn kết vô hình, bền chặt hơn bất kỳ lời hứa nào.

Gần sáng, mỗi người trở về giường của mình. Tịnh Lan vẫn ngồi lại, nhìn qua cửa sổ. Sương đã tan bớt, những tia nắng đầu tiên lấp ló sau rặng cây xa. Nàng mỉm cười, lần đầu tiên sau bao ngày, cảm thấy lòng mình bình yên đến vậy.

*

Ngày mới bắt đầu bằng một cơn mưa phùn nhẹ, hơi nước bám trên khung cửa sổ. Trong nhà bếp, Nguyệt Minh cẩn thận thái nhỏ những lá dược thảo, ánh mắt tập trung. Thanh Sương phụ giúp, vừa làm vừa kể chuyện tiếu lâm, khiến Vân Cơ không nhịn được phải bật cười dù chỉ là nụ cười hiếm hoi.

Tịnh Lan kiểm tra lại các lọ thuốc và giấy ghi chú, ghi chú thêm công thức mới về nhựa hoa trộn với mật ong, thầm nghĩ tới đêm luyện tập sắp tới. Nàng biết rõ: nếu không có sự đồng lòng, không ai có thể sống sót qua những thử thách phía trước.

Bữa sáng diễn ra yên ả hiếm có. Những đĩa bánh hấp bốc khói, trà thảo mộc tỏa hương dịu nhẹ. Ai cũng ăn nhiều hơn thường lệ, như thể muốn tích trữ thêm chút sức lực cho một trận chiến sắp tới.

Vừa ăn xong, một tiểu tỳ đồng chạy vào, cung kính đưa lên một phong thư bọc vải lụa màu xanh sẫm, trên mặt thêu hình hoa Ngân Độc. Tịnh Lan nhận lấy, mở ra xem, bên trong chỉ có một câu vỏn vẹn: “Chớ quên lời nguyền của máu.”

Nàng đưa thư cho ba người còn lại. Không ai nói gì, nhưng trong ánh mắt họ đều ánh lên sự quyết tâm. Lời nguyền ấy giờ không còn là gánh nặng riêng của Tịnh Lan nữa, mà là thử thách chung của cả bốn người.

*

Đêm đến, trời quang đãng hơn, gió nhẹ mang theo mùi đất ẩm và thoảng mùi hoa dại. Bốn người lặng lẽ rời khỏi phòng, men theo lối mòn dẫn về phía Tây lâu đài. Nhà kho cũ nằm khuất sau rặng cây, cửa gỗ mục nát được khép hờ. Bên trong tối om, chỉ có ánh trăng len qua khe cửa sổ, chiếu lên nền đất những vệt sáng lốm đốm.

Nguyệt Minh trải một tấm vải nhỏ lên sàn, đặt lên đó túi hạt Ngọc Phong và vài lọ thảo dược. Tịnh Lan lấy ra lọ nhựa Bách Hợp, Thanh Sương chuẩn bị giấy bút, còn Vân Cơ đứng canh gác sát cửa.

“Bắt đầu thôi,” Tịnh Lan khẽ nói. “Trước tiên, hãy thả lỏng tâm trí, tập trung vào hơi thở và cảm giác quanh mình.”

Bốn người ngồi thành vòng tròn, nhắm mắt lại. Trong không gian im lặng, từng nhịp thở hòa vào nhau, tạo nên một vòng kết nối vô hình.

Tịnh Lan lấy một giọt nhựa Bách Hợp, nhỏ lên một viên hạt Ngọc Phong. Làn hương mỏng tỏa ra, lan khắp căn phòng. Không còn mùi ẩm mốc, chỉ còn vị ngọt thanh và hơi cay nồng.

“Cảm nhận đi,” nàng thì thầm. “Đừng cưỡng lại, cứ để hương khí dẫn dắt.”

Trong đầu Vân Cơ, một cơn sóng lạnh lẽo tràn qua, mang theo ký ức về đêm mẹ nàng bị sát hại. Nàng siết chặt tay, cố giữ cho tâm trí không bị nhấn chìm. Nhưng rồi, một luồng ấm áp xuất hiện, như bàn tay ai đó nắm lấy tay nàng, kéo nàng trở về.

Nguyệt Minh nghe thấy tiếng gọi xa xăm, tiếng cười trong trẻo của một đứa bé. Cô bé ấy chạy trên đồng cỏ, phía sau là bóng dáng một người mẹ dịu dàng. Nước mắt trào ra, nhưng nỗi đau không còn sắc lạnh như trước, mà dịu lại, như cơn mưa đầu hạ.

Thanh Sương nhìn thấy những mảng màu rực rỡ xoay tròn trước mắt, rồi dần hiện lên gương mặt từng người bạn: Tịnh Lan với ánh mắt trầm buồn, Vân Cơ nghiêm nghị, Nguyệt Minh dịu dàng. Những đường nét ấy hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh sống động, ấm áp đến lạ kỳ.

Tịnh Lan chìm trong dòng ký ức mờ ảo: mẹ nàng ngồi bên khung cửa, mái tóc dài buông xuống như dải lụa. Mùi hương Bách Hợp lan tỏa, nhưng lần này, không còn là mùi của chia ly, mà là của đoàn tụ, của hy vọng.

Bốn người cùng mở mắt, ánh nhìn gặp nhau, không cần lời nào cũng hiểu: họ đã bước vào tầng hương khí sâu hơn, nơi cảm xúc và ký ức hòa làm một. Sợi dây vô hình nối bốn trái tim, khiến mỗi người đều cảm nhận được nỗi đau và khát vọng của ba người còn lại.

“Ta thấy rồi,” Vân Cơ khẽ nói, giọng lạc đi vì xúc động. “Không chỉ là hương độc, mà còn là hương của niềm tin.”

Nguyệt Minh lau nước mắt, nở nụ cười rạng rỡ. “Ta không còn sợ nữa. Vì giờ đây, dù có chuyện gì cũng không ai đơn độc.”

Thanh Sương nhấc bút, phác họa thật nhanh bức tranh vừa nhìn thấy trong đầu. Những nét vẽ mềm mại, sống động, ánh lên sắc màu của tình bạn, của niềm tin vượt lên mọi nghi kỵ.

Tịnh Lan cất lọ nhựa hoa, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Chúng ta đã thành công. Từ nay, mỗi khi cảm nhận được hương khí lạ, hãy nhớ đến cảm giác đêm nay. Đó sẽ là tấm khiên bảo vệ chúng ta.”

Tiếng gió ngoài kia nổi lên, mang theo mùi hoa lạ. Vân Cơ lập tức đứng dậy, mắt nhìn ra cửa sổ. “Có ai đó đang tới gần.”

Cả bốn im lặng, tập trung cảm nhận. Một làn khí lạnh len qua khe cửa, mang theo mùi ngai ngái của Ngân Độc và chút ngọt ngào khó tả. Tịnh Lan nhíu mày, đặt tay lên ngực. “Đó là hương khí của kẻ đã phối trộn độc dược… Hắn đang thử nghiệm một biến thể mới.”

Thanh Sương viết vội lên giấy một dòng: “Hãy chia nhau canh gác đêm nay.”

Nguyệt Minh lấy ra một viên dược nhỏ, đưa cho từng người. “Nếu cảm thấy mê muội, hãy ngậm viên này. Nó sẽ giúp đầu óc tỉnh táo hơn.”

Ngoài cửa, tiếng bước chân khẽ vang lên rồi tắt lịm. Vân Cơ rút kiếm, sẵn sàng. Nhưng không ai xông vào. Chỉ có một mảnh giấy nhỏ được nhét qua khe cửa, rơi xuống nền đất.

Tịnh Lan nhặt lên, mở ra xem. Trên giấy chỉ có một ký hiệu lạ: ba đường cong đan xen, giống như ba luồng hương quấn lấy nhau, và một dấu chấm đỏ ở trung tâm.

“Là ám hiệu của phái Ảnh Vũ,” Thanh Sương nhận ra, giọng trầm xuống. “Hạ Kỳ Lam muốn cảnh báo ta điều gì đó.”

Vân Cơ chau mày. “Phải chăng kẻ đứng sau mọi chuyện còn nguy hiểm hơn cả Hạ Kỳ Lam?”

Không ai trả lời. Bốn người nhìn nhau, cảm nhận rõ ràng: sóng gió thật sự mới chỉ bắt đầu.

Đêm ấy, trong căn nhà kho cũ, bốn thiếu nữ ngồi lại bên nhau, mỗi người mang trong mình một nỗi lo, một hy vọng, và một niềm tin mới chớm nở. Ngoài kia, lâu đài hoa độc vẫn ngập trong tầng tầng hương khí, che giấu những bí mật chưa ai chạm đến.

Trên bàn, bức tranh của Thanh Sương chưa kịp khô, những nét mực đan xen như những nhánh hoa chờ ngày bừng nở. Gió đêm thổi qua khe cửa, cuốn theo mùi hương lạ, báo hiệu cho một trận cuồng phong đang tới gần – nơi giao ước niềm tin sẽ bị thử thách, và những trái tim gắn bó sẽ phải đối mặt với bóng tối sâu nhất của lâu đài.

Trong khoảnh khắc ấy, không ai hay biết, ở một góc tối nào đó trong lâu đài, một bóng người đang lặng lẽ quan sát, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nuốt chửng mọi tia sáng le lói vừa nhóm lên giữa tầng hương khí dày đặc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.