Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 18: Giao Ước Bóng Tối




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 18 miễn phí!

Bóng tối trong lâu đài kéo dài, từng vệt sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên tường chỉ càng làm nổi bật thêm những khoảng mờ sâu thẳm. Đêm chưa tàn, nhưng mọi thứ đã lặng như tờ. Tịnh Lan ngồi bên bàn, hai tay ôm lấy bức tranh của Thanh Sương, lòng vẫn còn rung lên những gợn sóng khó gọi thành tên. Nàng nghe rõ tiếng tim mình, xen lẫn tiếng gió luồn qua khe cửa và hơi thở của chính mình trong căn phòng vắng.

Một tiếng động khẽ vang lên ngoài hành lang, rất nhẹ nhưng đủ khiến Tịnh Lan tỉnh táo trở lại. Nàng đặt bức tranh xuống, đứng dậy, lặng lẽ mở cánh cửa phòng. Gió lạnh tràn vào, mang theo mùi hoa lạ – thứ hương hoa không có thật ngoài vườn, chỉ xuất hiện khi có người của phái Ảnh Vũ đi qua.

Dưới hành lang, bóng người mảnh dẻ đứng dựa vào cột, ánh mắt tối sâu như mặt nước đêm. Hạ Kỳ Lam không mặc áo choàng đen như thường lệ, chỉ khoác một lớp áo mỏng màu lam nhạt, tóc xõa ngang vai, làn da xanh xao càng nổi bật dưới ánh đèn.

Tịnh Lan khép cửa lại, bước ra hành lang, giữ khoảng cách vừa phải. Cả hai lặng im một lát, chỉ có tiếng thở hòa vào nhau. Họ không cần nói ra, đều biết đây là cuộc gặp gỡ đã được sắp đặt trong lòng từ trước.

Kỳ Lam lên tiếng trước, giọng không lớn, nhưng đủ để từng chữ đều lọt vào tai Tịnh Lan:

— Ngươi không sợ ta sao?

Tịnh Lan nhìn thẳng vào mắt nàng, chỉ đáp:

— Ta sợ những điều ta không hiểu, không sợ sự thật.

Kỳ Lam cười nhạt, ánh mắt lướt qua mái tóc của Tịnh Lan, rồi dừng lại trên cổ tay nàng – nơi vẫn còn vết tích mờ nhạt của khế ước hoa độc. Nàng chậm rãi tiến lại gần, mỗi bước chân đều nhẹ như không chạm đất.

— Đêm nay, ta không đến để đe dọa, cũng không phải để dụ dỗ. Ta chỉ muốn ngươi biết một phần quá khứ của ta. Sau đó, hãy quyết định xem có muốn cùng ta hợp tác không.

Tịnh Lan không đáp, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Kỳ Lam dựa lưng vào cột đá, đôi mắt nhìn lên trần, giọng nói dần trầm xuống:

— Ngươi biết gì về phái Ảnh Vũ?

Tịnh Lan đáp nhỏ:

— Chỉ biết đó là nơi đào tạo sát thủ, chuyên dùng ám khí và độc dược. Người ngoài không ai biết được quy tắc của họ.

Kỳ Lam cười khẽ, nụ cười không chút ấm áp:

— Đúng vậy. Nhưng có một điều không ai biết: mỗi môn hạ của Ảnh Vũ đều phải trải qua nghi lễ “Hóa Ảnh” – bị chính người thân ruột thịt đầu độc, rồi tự mình tìm cách giải độc. Ai sống sót, mới được giữ lại.

Nàng dừng một nhịp, ánh mắt tối lại:

— Người đầu độc ta năm đó là mẫu thân.

Tịnh Lan siết chặt bàn tay, không phải vì kinh ngạc, mà vì một nỗi đau mơ hồ len vào lòng ngực. Giọng nàng chùng xuống:

— Vì sao bà ấy làm vậy?

— Vì đó là luật của phái. Bà ấy chọn trung thành với quy tắc hơn là tình máu mủ. Đêm ta vật vã giữa ranh giới sống chết, bà chỉ đứng ngoài cửa, lạnh lùng nghe tiếng ta kêu khóc. Đến khi ta sống sót, bà không nhìn ta lấy một lần, chỉ để lại một câu: “Ngươi phải mạnh hơn tất cả, vì ngoài kia không ai cứu nổi ngươi.” Đêm đó, ta đã chết một lần, chỉ còn lại cái xác biết thở.

Kỳ Lam dừng lại, đôi mắt bỗng ánh lên một tia sáng lạ:

— Từ đó, ta không tin vào bất kỳ ai, kể cả bản thân mình. Nhưng rồi ta được Trịnh Nhược Linh thu nhận, huấn luyện trở thành sát thủ riêng cho bà ta. Ta nghĩ mình đã tìm được mục đích sống: trả thù tất cả những ai từng khinh rẻ, phản bội ta… cho đến khi gặp các ngươi.

Tịnh Lan im lặng, lòng dậy lên những cảm xúc khó gọi tên. Nàng thấy rõ nỗi cô độc trong từng lời nói của Kỳ Lam, nhưng cũng nhận ra bóng tối ẩn sâu dưới vẻ ngoài lạnh lùng ấy.

Kỳ Lam nhìn thẳng vào mắt nàng, hỏi:

— Ta có thể tin ngươi không, Lưu Tịnh Lan?

Tịnh Lan đáp, giọng nhẹ nhàng mà kiên định:

— Ta không hứa sẽ tin ngươi hoàn toàn. Nhưng ta có thể cùng ngươi đối đầu với Trịnh Nhược Linh, nếu mục đích của ngươi không làm tổn thương người ta muốn bảo vệ.

Kỳ Lam hơi nhíu mày, như cân nhắc điều gì đó. Rồi nàng nói nhỏ:

— Ta muốn bà ta mất hết quyền lực, không còn khả năng khống chế bất kỳ ai trong lâu đài này. Đổi lại, ta cần một thứ: bí mật về loại độc mà bà ta dùng để chế ngự các Hoa Chủ. Ngươi là người duy nhất có thể giúp ta.

Tịnh Lan trầm ngâm, trong lòng xuất hiện một nỗi nghi hoặc chưa rõ hình hài. Nàng hỏi lại:

— Nếu ta giúp ngươi, ngươi sẽ làm gì với bí mật đó?

Kỳ Lam đáp không do dự:

— Ta sẽ phá hủy nó. Không để ai bị trói buộc bởi hương khí nữa, kể cả ta hay các ngươi.

Câu trả lời ấy như một ngọn gió lạ thổi vào lòng Tịnh Lan. Nàng nhìn sâu vào mắt Kỳ Lam, lần đầu tiên thấy trong đáy mắt ấy không chỉ có bóng tối, mà còn thấp thoáng một tia khát vọng được giải thoát.

Tịnh Lan hỏi khẽ:

— Ngươi thực sự không muốn quyền lực sao?

Kỳ Lam khẽ lắc đầu, giọng gần như thì thầm:

— Quyền lực chỉ là xiềng xích khác. Ta đã quá mệt mỏi với những gông cùm vô hình.

Im lặng kéo dài. Bên ngoài, gió thổi mạnh hơn, cánh cửa sổ rung lên khe khẽ. Trong khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa hai người dường như thu hẹp lại, chỉ còn lại hai trái tim từng bị tổn thương, đang dò tìm lối thoát cho chính mình.

Tịnh Lan lên tiếng, giọng chắc nịch:

— Được. Nhưng ta có một điều kiện: nếu giữa đường, ngươi thay đổi ý định, hoặc phản bội lời hứa, ta sẽ không dung thứ.

Kỳ Lam mỉm cười, nụ cười lần này rất nhẹ, nhưng mang theo chút gì đó đau xót:

— Nếu ta phản bội, ngươi không cần ra tay. Ta sẽ tự kết liễu.

Nàng rút trong tay áo một chiếc trâm bạc, đặt vào tay Tịnh Lan. Trên thân trâm, có khắc một đóa hoa nhỏ, mùi hương nhè nhẹ, tinh tế mà lạ lẫm.

— Đây là tín vật. Nếu ta thất hứa, hãy dùng nó. Đầu trâm có tẩm kịch độc, đủ để lấy mạng ta trong chớp mắt.

Tịnh Lan nắm chặt chiếc trâm, cảm nhận sự lạnh buốt truyền qua lòng bàn tay. Trong lòng nàng, sự ngờ vực vẫn chưa tan hẳn, nhưng lại xuất hiện một tia hy vọng mong manh – rằng có lẽ, trong bóng tối này, vẫn có thể tìm được đồng minh.

Kỳ Lam nói tiếp, ánh mắt sắc lạnh trở lại:

— Đêm mai, Trịnh Nhược Linh sẽ tổ chức tiệc riêng cho các Hoa Chủ còn lại. Đó là lúc bà ta sẽ lộ sơ hở. Ta sẽ giúp ngươi tiếp cận Vương Đức, nhưng mọi thứ phải diễn ra trong im lặng. Một khi bị phát hiện, không ai cứu nổi chúng ta.

Tịnh Lan gật đầu, hỏi khẽ:

— Làm thế nào để nhận ra ám hiệu của ngươi?

Kỳ Lam mỉm cười, nụ cười lần này rất nhạt:

— Ta sẽ để lại một sợi chỉ đen trên tay nắm cửa phòng ngươi. Khi thấy nó, hãy chuẩn bị sẵn mọi thứ.

Nói xong, nàng quay đi, bóng dáng hòa vào hành lang tối, chỉ còn lại tiếng bước chân rất khẽ rồi tan biến trong đêm.

Tịnh Lan đứng lặng, chiếc trâm bạc vẫn nằm trong tay, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi lên thân trâm một vệt sáng lạnh lùng. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, mình đã bước vào một giao ước không đường lui – một giao ước được ký bằng chính bóng tối trong lòng mỗi người.

***

Sáng hôm sau, trong vườn hoa phía đông, Thanh Sương và Nguyệt Minh đang trò chuyện. Sương cầm bức họa vừa hoàn thành, còn Nguyệt Minh tỉ mẩn ngắt những cánh hoa nhỏ, nghiền nát trong lòng bàn tay, ngửi thử hương thơm.

— Tịnh Lan sao rồi? — Thanh Sương hỏi, giọng lo lắng.

— Đêm qua nàng ngủ không yên. Ta nghe tiếng cửa mở rồi đóng, chắc có ai tìm nàng. — Nguyệt Minh đáp, mắt vẫn không rời cánh hoa.

Thanh Sương nhíu mày:

— Có khi nào là người của Trịnh Nhược Linh không?

Nguyệt Minh lắc đầu:

— Không giống. Hương còn sót lại là của phái Ảnh Vũ. Ta từng gặp qua ở dược phòng.

Sương cắn môi, ánh mắt trở nên xa xăm:

— Chúng ta không thể để Tịnh Lan đơn độc được nữa. Nếu nàng có chuyện gì…Nguyệt Minh ngắt lời, nhẹ nhàng đặt tay lên vai bạn:

— Đừng quá lo lắng. Tịnh Lan biết mình đang làm gì. Chúng ta chỉ cần chuẩn bị sẵn, khi nàng ra hiệu, sẽ phối hợp hành động.

Sương gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên quyết. Nàng siết chặt bức họa trong tay, lòng thầm nguyện: Dù có chuyện gì, cũng không để Tịnh Lan bị tổn thương.

***

Chiều muộn, Tịnh Lan tới phòng y dược ở góc tây lâu đài, nơi chỉ mình nàng và Nguyệt Minh được phép ra vào. Nguyệt Minh đang bào chế thuốc, mùi hương thảo dược dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng.

Tịnh Lan khẽ khàng đóng cửa, nhìn quanh chắc chắn không có ai, mới tiến lại gần, thì thầm:

— Minh, ta cần ngươi giúp một việc.

Nguyệt Minh ngẩng đầu, ánh mắt lo lắng:

— Việc gì vậy?

Tịnh Lan hạ giọng, kể lại ngắn gọn về cuộc gặp với Kỳ Lam, không giấu đi những nghi ngờ trong lòng.

Nguyệt Minh nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi đáp:

— Ta có thể điều chế một loại giải dược tạm thời, đủ để kéo dài thời gian nếu bị trúng độc. Nhưng phải biết rõ thành phần của loại độc mà Vương Đức giữ. Ta sẽ để sẵn trong phòng ngươi một túi thuốc nhỏ, phòng khi bất trắc.

Tịnh Lan gật đầu, cảm kích:

— Cảm ơn ngươi, Minh. Ta sẽ hết sức cẩn trọng.

Nguyệt Minh nhìn sâu vào mắt nàng, nhẹ nhàng nói:

— Đừng quá tin vào bất kỳ ai, kể cả Kỳ Lam. Ta cảm nhận được trên người nàng ấy có mùi của loài hoa Nguyệt Quỳ – chỉ nở khi trăng tàn, cũng là loại dùng để che giấu khí tức thật. Người đã luyện đến mức ấy, không dễ để lộ mục đích thật sự.

Tịnh Lan gật đầu, lòng càng thêm nặng trĩu.

***

Tối, lâu đài chìm vào yên lặng trước cơn bão. Tiệc riêng của Trịnh Nhược Linh chỉ còn một đêm nữa sẽ diễn ra. Mỗi căn phòng đều được kiểm tra nghiêm ngặt, lính canh đi lại dày đặc, không khí căng như dây đàn.

Trong phòng mình, Tịnh Lan ngồi bên bàn, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ. Nàng nhớ tới lời dặn của Kỳ Lam, bàn tay vô thức v**t v* chiếc trâm bạc. Đêm mỗi lúc một sâu, mọi âm thanh ngoài kia đều trở nên xa lạ. Tịnh Lan mở ngăn kéo, lấy ra túi thuốc nhỏ mà Nguyệt Minh đã để sẵn, giấu kỹ trong tay áo.

Một tiếng gõ nhẹ vang lên. Tịnh Lan cất vội túi thuốc, đứng dậy mở cửa. Trước mặt nàng là Hàn Vân Cơ, ánh mắt sắc lạnh, mái tóc tro bạc càng nổi bật dưới ánh nến.

— Có chuyện gì không? — Tịnh Lan hỏi khẽ.

Vân Cơ nhìn nàng chăm chú, giọng trầm:

— Ta nghe nói ngươi đã gặp riêng Kỳ Lam. Có đúng không?

Tịnh Lan không ngạc nhiên, chỉ đáp:

— Đúng vậy. Ngươi muốn hỏi gì?

Vân Cơ bước vào phòng, đóng cửa lại. Nàng im lặng một lúc, rồi nói:

— Ta không tin Kỳ Lam. Người như nàng ấy, không bao giờ làm gì mà không có mưu đồ. Ngươi nên cẩn thận.

Tịnh Lan mỉm cười nhạt:

— Ta hiểu. Nhưng ta cũng không còn lựa chọn nào khác. Nếu muốn đối đầu với Trịnh Nhược Linh, chúng ta cần tất cả đồng minh có thể có.

Vân Cơ nhìn nàng, ánh mắt mềm lại:

— Nếu có chuyện gì, hãy nói cho ta biết đầu tiên. Ta sẽ không để ngươi một mình đối diện hiểm nguy.

Tịnh Lan cảm nhận sự chân thành trong lời nói ấy, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Nàng khẽ gật đầu:

— Ta hứa.

Vân Cơ rời đi, bóng dáng cao gầy khuất dần sau cánh cửa. Tịnh Lan ngồi xuống, lòng rối bời giữa những mối quan hệ chằng chịt, không biết nên đặt niềm tin vào ai, giữ lại cho mình điều gì.

***

Đêm trôi qua chậm chạp. Khi ánh trăng đã lên tới đỉnh, Tịnh Lan nghe thấy tiếng động rất khẽ ngoài cửa. Nàng bước tới, mở hé cánh cửa, thấy một sợi chỉ đen buộc vào tay nắm. Trái tim nàng khẽ run lên. Đã đến lúc.

Nàng thay xiêm y tối màu, giấu trâm bạc và túi thuốc trong áo, nhẹ nhàng mở cửa, len lỏi qua hành lang dài, mỗi bước đều thận trọng như đang bước trên lưỡi dao. Đến cuối hành lang phía bắc, một bóng người xuất hiện từ bóng tối – Kỳ Lam, gương mặt lạnh như băng, đôi mắt sâu không đáy.

— Đi theo ta. — Kỳ Lam nói nhỏ.

Hai người lặng lẽ men theo lối đi bí mật, qua những cánh cửa nhỏ chỉ người trong lâu đài mới biết. Tiếng giày khẽ khàng trên sàn gỗ, mùi hương hoa lạ lùng quấn lấy từng hơi thở.

Tới một căn phòng nhỏ phía sau nhà kho, Kỳ Lam dừng lại, ra hiệu im lặng. Qua khe cửa, họ nhìn thấy lão thái giám Vương Đức đang ngồi bên bàn, tay lần giở từng lọ nhỏ xếp ngay ngắn trước mặt. Ông ta cẩn thận kiểm tra từng chiếc, gương mặt cau có, đôi mắt sáng lên vẻ xảo quyệt.

Kỳ Lam thì thầm:

— Đêm nay, Vương Đức sẽ kiểm kê các loại độc dược và giải dược cho Trịnh Nhược Linh. Đây là cơ hội duy nhất để tiếp cận. Ngươi có thể ghi nhớ mùi hương, hoặc lấy được mẫu nào không?

Tịnh Lan gật đầu, ánh mắt tập trung cao độ. Nàng lấy ra một mảnh vải nhỏ, cuộn lại, sẵn sàng cho việc lấy mẫu. Khi Vương Đức rời bàn, ra ngoài lấy thêm dược liệu, Kỳ Lam nhanh nhẹn mở cửa, ra hiệu cho Tịnh Lan vào cùng.

Căn phòng ngập mùi hương hỗn tạp, mỗi lọ đều có ký hiệu riêng. Tịnh Lan dùng trí nhớ, nhanh chóng nhận diện được ba loại độc dược chủ chốt, lấy một ít mẫu vào mảnh vải, đồng thời ghi nhớ thứ tự sắp xếp.

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Kỳ Lam kéo tay Tịnh Lan, cả hai nấp vào góc tối. Vương Đức trở lại, tay cầm theo một bọc lớn. Ông ta đặt bọc xuống bàn, cẩn thận kiểm tra lại từng lọ, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ.

Trong khoảnh khắc ấy, Tịnh Lan nhận ra một lọ nhỏ có ký hiệu lạ – hình một cánh hoa sáu cánh, khác với tất cả những gì nàng từng biết. Nàng ghi nhớ kỹ, rồi cùng Kỳ Lam lặng lẽ rút lui khi Vương Đức mải mê kiểm tra.

Ra khỏi phòng, cả hai men theo lối cũ trở về, không ai nói một lời. Chỉ đến khi đứng trước phòng mình, Tịnh Lan mới khẽ thở phào, đưa cho Kỳ Lam mảnh vải đã lấy mẫu:

— Đây là thứ ngươi cần.

Kỳ Lam cầm lấy, ánh mắt không giấu nổi vẻ xúc động:

— Cảm ơn ngươi.

Tịnh Lan nhìn nàng, hỏi nhỏ:

— Ngươi sẽ làm gì tiếp theo?

Kỳ Lam đáp, giọng nhẹ như gió:

— Ta sẽ phân tích thành phần, rồi tìm cách vô hiệu hóa loại độc này. Nhưng ta cần thêm thời gian. Trong lúc đó, ngươi hãy cẩn thận, đừng để lộ sơ hở.

Tịnh Lan gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ: vừa hồi hộp, vừa mong chờ, lại vừa lo sợ cho những gì sắp tới.

Kỳ Lam định quay đi, nhưng rồi dừng lại, ánh mắt dịu lại, giọng nói thấp hơn:

— Nếu có một ngày, ngươi phải lựa chọn giữa ta và người khác, ngươi sẽ chọn ai?

Câu hỏi ấy như một nhát dao cắt ngang dòng suy nghĩ của Tịnh Lan. Nàng không trả lời ngay, chỉ nhìn vào mắt Kỳ Lam, trong lòng cuộn lên bao nhiêu câu hỏi chưa có lời giải.

Kỳ Lam mỉm cười, lần này nụ cười rất nhẹ, thoáng chút chua xót:

— Không cần trả lời bây giờ. Ta chỉ muốn ngươi nhớ, dù thế nào, giao ước giữa chúng ta vẫn còn hiệu lực. Khi mọi thứ kết thúc, ta sẽ nói cho ngươi biết mục đích thật sự của mình.

Nói rồi, nàng quay đi, bóng dáng dần khuất trong hành lang tối. Tịnh Lan đứng lặng rất lâu, lòng ngổn ngang những cảm xúc không tên. Nàng biết, từ giờ phút này, mọi chuyện sẽ không còn như cũ nữa.

Bên ngoài, trăng đã ngả về tây, bóng tối trong lâu đài càng dày đặc. Nhưng tận sâu trong đó, một giao ước đã được ký kết, bằng cả nỗi đau và khát vọng tự do của hai con người từng bị bóng tối nuốt chửng.

Tiếng bước chân ai đó vang lên ở cuối hành lang, vội vã mà khẩn trương. Một tấm áo choàng đen lướt qua, rồi biến mất sau góc tường, để lại dư âm của một lời hứa chưa hoàn thành.

Đêm chưa hết, nhưng cơn bão đã cận kề. Những bí mật, những lựa chọn, những lời thề nguyền – tất cả đều đang chờ được phơi bày dưới ánh sáng của một ngày mới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.