Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 20: Gương Mặt Thật




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 20 miễn phí!

Bước chân Tịnh Lan cùng Nguyệt Minh vang nhẹ trên nền đá lạnh, lặng lẽ tiến về phía kho dược. Hành lang dài, ánh đèn lồng lờ mờ soi lên khuôn mặt trắng xanh của cả hai. Trái tim họ dồn dập trong lồng ngực, như cùng nghe rõ tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ hòa vào nỗi bất an không tên.

Cánh cửa kho dược khép hờ, mùi thảo dược trộn lẫn hương hoa lạ lùng phảng phất trong không khí, mang theo cảm giác nguy hiểm khó gọi thành tên. Tịnh Lan nhìn quanh, ánh mắt sắc bén, tay nắm chặt ống tay áo Nguyệt Minh.

— Đợi ta phía sau, nếu thấy động tĩnh lạ thì lập tức chạy về phía vườn. — Giọng nàng nhỏ nhưng dứt khoát.

Nguyệt Minh gật đầu, ánh mắt lóe lên quyết tâm. Dù sợ, nàng vẫn không rời khỏi Tịnh Lan nửa bước.

Căn phòng sáng yếu ớt. Trên giá gỗ, các bình lọ xếp ngay ngắn, song ở góc phòng, một lọ gốm vỡ tan, chất lỏng tím sẫm chảy loang trên nền gạch. Tịnh Lan cúi xuống, ngón tay chạm nhẹ vào vệt nước, đưa lên mũi ngửi.

— Hương Bách Nhật… lại trộn lẫn tàn dư Tỳ Dương… — Nàng lẩm bẩm, vẻ mặt càng thêm trầm trọng.

Nguyệt Minh nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh, bàn tay áp lên nền gạch. Nhắm mắt một lúc, nàng khẽ nói:

— Có dấu vết của một loại hoa lạ. Mùi vị rất yếu nhưng dai dẳng, không phải loại trồng ở đây.

Tịnh Lan nhíu mày, nhìn quanh một lần nữa, rồi kéo Nguyệt Minh đứng dậy.

— Chúng ta cần báo cho Vân Cơ. Ta lo có kẻ đang âm thầm thử độc lên người trong lâu đài, thậm chí có thể nhắm vào chúng ta.

— Chị… — Nguyệt Minh khựng lại, đôi mắt tròn mở lớn — Có khi nào người đó là Hạ Kỳ Lam không? Gần đây ta luôn cảm thấy có ai đó lảng vảng quanh phòng mình.

Tịnh Lan lặng im, rồi lắc đầu:

— Không thể loại trừ bất cứ ai, kể cả người của mình. Giờ phải thật cẩn trọng.

Hai người lặng lẽ quay bước, lòng mỗi người một nỗi nghĩ suy. Ánh sáng đầu ngày dần len qua cửa sổ, báo hiệu một buổi sáng không yên bình.

***

Vân Cơ đứng tựa bên lan can tầng ba, ánh mắt hướng về vườn hoa phía xa. Dưới chân nàng, những giọt nước mưa còn đọng lại trên viên đá xanh, lấp lánh như những giọt lệ. Khi bước chân Tịnh Lan vang lên sau lưng, Vân Cơ không quay đầu, nhưng giọng nàng vọng lại, lạnh lùng mà rõ ràng:

— Đã phát hiện gì chưa?

Tịnh Lan dừng lại cạnh Vân Cơ, vai kề vai, mắt nhìn về phía chân trời mù sương.

— Trong kho dược có dấu vết của Bách Nhật và Tỳ Dương, lại lẫn một loại hoa lạ. Ta nghi có kẻ đang thử độc lên người trong lâu đài, hoặc chuẩn bị một âm mưu lớn hơn.

Vân Cơ im lặng rất lâu, gió thổi nhẹ làm mái tóc ngắn màu tro bạc của nàng khẽ động. Cuối cùng, nàng khẽ thở dài, giọng như hòa vào gió:

— Trong lâu đài này, mọi kẻ đều có thể là con cờ trong ván cờ của Trịnh Nhược Linh. Ta không thể để ngươi gặp nguy hiểm. Nếu cần, ta sẽ đưa ngươi rời khỏi đây ngay đêm nay.

Tịnh Lan nhìn thẳng vào mắt Vân Cơ. Đôi mắt xanh xám ấy, ngày thường sắc lạnh, giờ lại ánh lên nỗi lo lắng khó che giấu.

— Ta không muốn trốn chạy, cũng không muốn bỏ lại các tỷ muội khác. Nếu rời đi, sẽ mãi mãi không biết sự thật về mẹ ta, cũng không hóa giải được lời nguyền của Lưu gia.

Vân Cơ quay lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt Tịnh Lan. Một khoảnh khắc ngắn, không khí giữa hai người như đông lại. Bàn tay Vân Cơ siết chặt thành nắm đấm, rồi buông ra, ngón tay run nhẹ.

— Ngươi quá cố chấp, Tịnh Lan.

— Ta không cố chấp, chỉ là không muốn sống mãi trong sợ hãi.

Vân Cơ cười nhạt, nhưng nụ cười ấy không che giấu được sự mềm yếu trong đáy mắt.

— Nếu là ta, ta cũng sẽ làm như vậy.

Một cơn gió mạnh thổi tới, làm cả hai phải lùi lại. Bầu trời sáng dần, những đám mây xám lướt qua, để lộ vầng trăng bạc nhạt nhòa trong ánh bình minh. Không ai nói gì thêm. Sự im lặng kéo dài, chứa đựng nhiều điều không thể gọi thành lời.

***

Khi Tịnh Lan trở về phòng, nàng thấy Diệp Thanh Sương đang ngồi trên bệ cửa sổ, tay cầm cuốn sổ phác họa. Nghe tiếng cửa mở, Thanh Sương ngẩng lên, nở nụ cười rạng rỡ:

— Ta vừa phác lại những bông hoa trong vườn cấm, định nhờ chị Nguyệt Minh đối chiếu xem có loài nào trùng với dấu vết trong kho dược không.

Tịnh Lan tiến lại, cầm lấy trang giấy. Đôi mắt nàng dừng lại ở một bông hoa sáu cánh, cánh mỏng màu tím sẫm, nhụy vàng nhạt.

— Ngươi vẽ lại từ trí nhớ à?

— Phải, hôm qua lúc đi cùng Nguyệt Minh, ta tình cờ nhìn thấy một bông như vậy bị gió cuốn rơi xuống lối đi nhỏ sau nhà kính. Loài này không giống bất cứ hoa nào trong bộ sưu tập của lâu đài.

Tịnh Lan suy nghĩ một lúc, rồi khẽ gật đầu:

— Có thể đây chính là đầu mối. Ta sẽ nhờ Nguyệt Minh kiểm tra lại khu vườn phía sau nhà kính.

Thanh Sương gật đầu, nét mặt lộ rõ vẻ hào hứng. Nàng tò mò ngó sang:

— Mấy hôm nay ta thấy Hàn Vân Cơ rất khác. Dù vẫn lạnh lùng nhưng dường như nàng ấy có điều gì muốn nói với ngươi mà mãi không nói.

Tịnh Lan khẽ mỉm cười, không đáp. Nhưng trong lòng nàng, những ý nghĩ về Vân Cơ cuộn trào, khó mà xua đi được.

***

Buổi trưa, không khí trong lâu đài càng trở nên nặng nề. Tin đồn về một loại độc dược mới lan truyền khắp các hành lang. Các gia nhân thì thào với nhau, ánh mắt luôn cảnh giác khi nhìn thấy bóng dáng của nhóm Tịnh Lan. Lão thái giám Vương Đức đích thân đi kiểm tra từng phòng, ánh mắt sắc lạnh lướt qua mỗi người, không sót một chi tiết nào.

Ở một góc tối trong thư viện, Hạ Kỳ Lam lặng lẽ quan sát tất cả. Nàng đứng giữa những giá sách cao, thân hình mảnh khảnh chìm trong bóng tối. Khi Vương Đức đi ngang qua, nàng khẽ rụt người lại, bàn tay vô thức chạm vào chiếc mặt nạ nhỏ giấu trong áo.

— Bọn họ đang sợ hãi, — Kỳ Lam thì thầm, đôi môi mím lại.

Nỗi căm hận trong lòng nàng như ngọn lửa âm ỉ, chỉ chực bùng lên khi có cơ hội. Dù biết mình bị theo dõi, nàng vẫn không tỏ ra lo lắng. Mục tiêu của nàng vẫn còn ở phía trước, chưa đến lúc phải lộ diện.

***

Đêm xuống, ánh trăng lặng lẽ phủ lên mái ngói lâu đài, vườn hoa im lìm trong làn sương mỏng. Tịnh Lan ngồi bên bàn, tay mân mê một cánh hoa khô. Bất chợt, ngoài cửa vang lên tiếng gõ rất khẽ. Nàng đứng dậy mở cửa.

Vân Cơ đứng đó, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm nhưng không còn vẻ xa cách thường ngày. Trên tay nàng là một bình rượu nhỏ và hai chiếc chén sứ men trắng.

— Ra ngoài với ta một lát. Ta không ngủ được.

Không đợi trả lời, Vân Cơ quay người bước đi, bóng dáng cao gầy in lên nền đá dưới ánh trăng. Tịnh Lan khẽ khép cửa, theo sau. Cả hai lặng lẽ băng qua hành lang, xuống cầu thang dẫn ra khu vườn nhỏ phía tây.

Gió đêm mát lạnh, mang theo hương hoa dìu dịu, trộn lẫn chút hơi ẩm của sương đêm. Dưới gốc liễu già, họ ngồi xuống tấm thảm cỏ, trăng bạc rải lên tóc và vai, tạo thành vầng sáng mờ ảo.

Vân Cơ rót rượu ra hai chén, đẩy một chén về phía Tịnh Lan. Nàng nâng chén còn lại, mắt nhìn thẳng vào Tịnh Lan:

— Ngươi có dám uống với ta một chén, gọi là kết giao tri kỷ?

Tịnh Lan mỉm cười, nâng chén rượu, ánh mắt không rời khỏi Vân Cơ:

— Nếu là ngươi mời, ta không từ chối.

Hai chén rượu chạm nhau, tiếng vang nhỏ nhưng âm vang trong đêm. Rượu ấm, cay nhẹ, lan dần xuống cổ họng, xua tan cái lạnh của gió.

Vân Cơ đặt chén xuống, im lặng hồi lâu, rồi cất tiếng, giọng trầm thấp:

— Ngươi có biết vì sao ta luôn giữ khoảng cách với mọi người không?

Tịnh Lan lắc đầu. Vân Cơ xoay chén rượu trong tay, đôi mắt xám xanh nhìn lên vầng trăng lơ lửng trên ngọn liễu.

— Năm ta tám tuổi, mẹ ta bị kẻ thù trong phủ sát hại bằng một loại độc dược đặc biệt. Người chết trong đau đớn, không ai trong phủ dám cứu. Ta tận mắt chứng kiến, nhưng lại bất lực. Từ đó, ta tự nhủ mình phải mạnh lên, không để ai có thể làm hại người thân nữa.

Giọng nàng khàn đi, đôi vai run nhẹ. Lần đầu tiên, Vân Cơ không còn là kẻ băng lãnh, kiên cường bất khuất. Nàng để lộ nỗi đau, sự yếu đuối mà bấy lâu giấu kín.— Ta đã thử mọi cách tìm ra kẻ thủ ác, nhưng manh mối bị chôn vùi dưới lớp quyền lực và dối trá. Tướng quân Hàn nhận nuôi ta, dạy ta kiếm pháp, dạy ta cách sống không dựa vào ai. Nhưng nỗi sợ mất đi người thân vẫn luôn bám lấy ta, khiến ta không dám mở lòng với bất cứ ai.

Tịnh Lan lặng yên nghe, lòng chùng xuống. Nàng đặt tay lên mu bàn tay Vân Cơ, siết nhẹ:

— Ta hiểu cảm giác đó. Khi mẹ ta bị cuốn vào vòng tranh đoạt trong Lưu gia, ta cũng bất lực nhìn người thân mình dần dần rơi vào bi kịch. Đôi khi ta nghĩ, nếu mình đủ mạnh, có lẽ đã cứu được mẹ.

Vân Cơ ngẩng lên nhìn Tịnh Lan, mắt ánh lên nét ngạc nhiên. Trong khoảnh khắc ấy, giữa hai người không còn khoảng cách.

— Ngươi cũng từng như vậy sao?

— Ta từng tự trách mình rất lâu, — Tịnh Lan khẽ nói, giọng lạc đi — Nhưng càng sống, ta càng hiểu, không ai có thể một mình chống lại số phận. Điều duy nhất ta có thể làm là không để bi kịch lặp lại với những người mình yêu thương.

Vân Cơ mím môi, bàn tay nắm chặt tay Tịnh Lan. Trăng sáng dịu dàng soi lên hai gương mặt sát gần nhau, cả hai cùng nhìn vào mắt nhau rất lâu, như tìm kiếm sự đồng cảm và chở che.

— Nếu sau này có chuyện gì xảy ra, ta muốn ngươi nhớ, — Vân Cơ nói nhỏ, — ta đã từng thề dưới trăng, sẽ bảo vệ ngươi bằng mọi giá.

Tịnh Lan khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì câu nói ấy khiến trái tim nàng rung động. Lời thề dưới trăng, giữa đêm yên tĩnh, như một sợi dây nối hai tâm hồn từng tan vỡ, giờ tìm được điểm tựa nơi nhau.

— Ta cũng vậy. Nếu phải đối mặt với hiểm nguy, ta sẽ không bỏ lại ngươi.

Cả hai im lặng, để gió đêm cuốn đi mọi đau thương, chỉ còn lại hơi ấm của bàn tay đan chặt.

***

Khi trở về phòng, Tịnh Lan ngồi xuống bên bàn, lòng vẫn còn dậy sóng. Vân Cơ đã cho nàng thấy gương mặt thật, phía sau lớp mặt nạ băng lãnh là một trái tim dễ tổn thương và khao khát được yêu thương. Nàng bỗng nhận ra mình không còn đơn độc trên con đường tìm kiếm tự do.

Trong khi ấy, ở một hành lang vắng, Vân Cơ dừng lại, dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại, để mặc cho nỗi xúc động dâng trào. Lần đầu tiên sau nhiều năm, nàng thấy lòng mình nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ gánh nặng. Nhưng đồng thời, nỗi lo về an nguy của Tịnh Lan càng khiến nàng trằn trọc.

***

Sáng hôm sau, trong phòng khách lớn, không khí căng thẳng bao trùm. Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh xuất hiện, y phục lộng lẫy, ánh mắt quét một lượt các quý nữ có mặt.

— Đêm qua, trong kho dược xảy ra biến cố. Ai có mặt ở đó, bước lên tự khai.

Tịnh Lan và Nguyệt Minh liếc nhìn nhau, rồi cùng tiến lên trước.

— Bẩm phu nhân, chúng con phát hiện dấu vết khả nghi trong kho dược, nên đã vào kiểm tra, — Tịnh Lan điềm tĩnh đáp.

Nhược Linh nhìn xoáy vào hai người, môi cong nhẹ:

— Vậy các ngươi có phát hiện gì không? Hay chỉ là tò mò xằng bậy?

Nguyệt Minh cúi đầu, giọng nhỏ nhưng chắc chắn:

— Có dấu vết của độc dược trộn lẫn hoa lạ, không thuộc về bộ sưu tập của lâu đài. Chúng con nghi có kẻ ngoài trà trộn hoặc ai đó trong phủ đang mưu đồ.

Nhược Linh nhíu mày, ánh mắt chuyển hướng sang lão thái giám Vương Đức. Ông ta khẽ gật đầu, vẻ mặt thâm trầm khó đoán.

— Nếu đã vậy, từ hôm nay, mọi hoạt động trong kho dược sẽ do Vương Đức giám sát. Các ngươi, không có lệnh thì không được tự tiện ra vào.

Lời nói vừa dứt, không khí càng thêm nặng nề. Các quý nữ khác thì thào bàn tán, ánh mắt e ngại nhìn về phía nhóm Tịnh Lan.

***

Buổi chiều, Tịnh Lan cùng Nguyệt Minh và Thanh Sương tập trung trong phòng nhỏ phía bắc. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua rèm, rọi lên những lọ dược liệu bày la liệt trên bàn.

— Ta đã kiểm tra lại, — Nguyệt Minh nói, — dấu vết hoa lạ trùng khớp với loài hoa trong bức vẽ của Thanh Sương.

Thanh Sương hào hứng:

— Vậy là chúng ta đã có đầu mối. Chỉ cần tìm được cây hoa ấy trong vườn, có thể lần ra nguồn gốc độc dược.

Tịnh Lan gật đầu:

— Nhưng phải cẩn thận. Có thể kẻ đứng sau đã biết chúng ta đang điều tra.

Nguyệt Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt lo lắng:

— Ta sợ Hạ Kỳ Lam cũng đang theo dõi chúng ta.

Không khí trong phòng chợt trầm xuống. Dù không ai nói ra, nhưng sự hiện diện của Hạ Kỳ Lam luôn là bóng ma lẩn khuất, khiến cả nhóm không thể yên lòng.

***

Tối đến, Tô Nguyệt Minh một mình ra vườn kiểm tra các khóm hoa gần nhà kính. Đêm lạnh, sương phủ kín mặt đất, hơi thở nàng hóa thành làn khói mỏng.

Khi cúi xuống kiểm tra một bụi cây thấp, nàng chợt nghe tiếng động khẽ phía sau. Quay lại, chỉ thấy bóng một con mèo đen lướt qua, biến mất vào lùm cây. Nguyệt Minh thở phào, nhưng cảm giác bất an vẫn bám riết.

Nàng lấy từ túi áo một mảnh vải, nhẹ nhàng quét qua những bông hoa nhỏ, rồi cẩn thận gói lại mang về.

***

Trong phòng, Tịnh Lan ngồi trước giá sách, mắt chăm chú đọc những ghi chép cổ về các loài hoa độc. Đèn dầu hắt bóng lên khuôn mặt nàng, làm hiện rõ vẻ mệt mỏi.

Tiếng cửa mở khẽ, Vân Cơ bước vào, ánh mắt đầy quan tâm.

— Ngươi chưa ngủ sao?

Tịnh Lan ngẩng lên, mỉm cười nhẹ:

— Ta muốn tìm thêm thông tin về loài hoa sáu cánh kia. Có lẽ nó chính là chìa khóa để giải mã mọi chuyện.

Vân Cơ ngồi xuống bên cạnh, tay đặt lên vai Tịnh Lan, nhẹ nhàng:

— Đừng tự ép mình quá. Ngươi còn phải giữ sức cho những ngày sắp tới.

Tịnh Lan nhìn sang, ánh mắt hai người chạm nhau. Một khoảnh khắc yên lặng, ấm áp len vào giữa đêm khuya.

— Ta không sợ, — nàng khẽ nói. — Bởi vì có ngươi ở bên.

Vân Cơ khẽ cười, lần đầu tiên nụ cười của nàng không còn vẻ gượng gạo. Nàng rút từ trong áo ra một chiếc vòng bạc nhỏ, lồng vào cổ tay Tịnh Lan.

— Đây là vật mẹ ta để lại. Ta muốn ngươi giữ nó, như một lời hứa. Dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ tìm ngươi.

Tịnh Lan xúc động, bàn tay run nhẹ. Nàng ngẩng lên nhìn Vân Cơ, đôi mắt nâu trầm ánh lên tia sáng dịu dàng.

— Ta hứa, sẽ không để ngươi thất vọng.

Cả hai không nói thêm gì nữa, chỉ ngồi bên nhau, lặng lẽ chia sẻ hơi ấm trong đêm dài.

***

Đêm đã khuya, lâu đài chìm trong yên tĩnh. Ở một góc tối, Hạ Kỳ Lam đứng tựa vào tường, đôi mắt đen sâu thẳm dõi theo ánh đèn leo lét từ phòng nhóm Tịnh Lan. Trên môi nàng là một nụ cười khó hiểu.

Ở một nơi khác, Vương Đức lặng lẽ cầm bình nhỏ có ký hiệu sáu cánh, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía vườn hoa phía sau nhà kính. Ông ta nhét bình vào tay áo, rồi biến mất vào bóng tối.

Trong đêm, tiếng chuông đồng hồ vang vọng, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Nhưng trong lòng những người trong lâu đài, cơn bão thật sự vẫn chỉ vừa chớm nở.

Một cánh cửa bí mật mở ra ở khu vườn cấm, bóng một người lặng lẽ bước vào, hơi thở hòa vào sương đêm. Không ai hay biết, một bí mật mới sắp được phơi bày, đẩy số phận của tất cả đến ngưỡng cửa của những lựa chọn sinh tử.

Trăng tàn trên cao, ánh sáng nhạt nhòa phủ lên những gương mặt đang giấu kín nỗi đau và khát vọng. Trong lòng mỗi người, một lời thề vừa được khắc sâu, như hoa độc nở rộ giữa mùa trăng lặng, chờ đợi giây phút bùng nổ không ai lường trước được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.