Tiếng chuông báo động vừa dứt, Dịch Lam đã len qua đám đông hỗn loạn, băng băng dọc hành lang ướt lạnh dẫn về phía điện Lục Thủy. Sương mù đêm vẫn dày đặc, chỉ có ánh đèn lồng lờ mờ hắt bóng người chập chờn trên nền đá. Tiếng bước chân gấp gáp, tiếng gọi nhau thất thanh vọng lại từ khắp các ngả. Ở nơi này, nỗi sợ hãi không chỉ đến từ bóng tối, mà còn từ những bí mật bị chôn vùi dưới lớp sương ẩm ướt của hoàng cung.
Dịch Lam dừng lại trước cổng điện. Lính gác đã tạo thành hàng rào, ngăn cản những kẻ tò mò và các cung nữ run rẩy. Phía trong, Từ Tử Huyên đang cúi sát mặt đất, mắt tập trung quan sát một vệt đỏ kéo dài từ ngưỡng cửa vào tận giữa phòng. Hương máu tanh nồng quyện lẫn thứ mùi đặc trưng của pheromone Omega thoảng qua, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Quý Nhã, nữ quan trưởng quản lễ nghi, mặt tái nhợt, liên tục quát tháo đám cung nhân giữ trật tự. Dịch Lam lách người qua, vừa vào trong đã bắt gặp ánh mắt của Từ Tử Huyên lóe lên một tia lạnh.
Trên nền thảm nhung màu rượu vang, một thân thể nữ nhân nằm co quắp, váy lụa xô lệch, hai bàn tay siết chặt lấy cổ họng đã tím bầm. Đó là Lý Chiêu Dung, một phi tần nhỏ tuổi, vốn chỉ là con cờ trong tay các thế lực lớn hơn, nay trở thành nạn nhân của một trò chơi đẫm máu. Khuôn mặt nàng ta méo mó vì đau đớn, khóe môi còn đọng lại một vệt máu đen.
Từ Tử Huyên ngẩng lên, giọng bình tĩnh đến lạ:
– Cậu đến rồi à? Xem đi, chưa đầy một canh giờ trước còn vui cười ở yến tiệc, giờ đã thành thế này.
Dịch Lam ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt lướt nhanh qua thi thể. Tay nàng chạm nhẹ vào cổ tay Lý Chiêu Dung, kiểm tra nhiệt độ da, rồi lần tìm những vết lạ trên ngón tay. Không có dấu hiệu vật lộn mạnh, nhưng ở khoé môi, ngoài vết máu còn thấp thoáng mùi thơm ngọt gắt của một loại quả, lẫn mùi pheromone Omega nồng đậm, dị thường hơn mọi lần.
– Độc? – Dịch Lam hỏi khẽ.
Từ Tử Huyên gật đầu, đẩy về phía nàng một chiếc khăn tay thấm máu.
– Có lẽ là một loại độc phát tác cực nhanh, nhưng thứ khiến ta băn khoăn không phải là độc tính. – Y liếc về phía cửa sổ, nơi sương mù lùa vào thành từng luồng lạnh buốt. – Mà là mùi pheromone này. Cậu cũng cảm thấy, đúng không?
Dịch Lam ngửi thật sâu, đôi mày khẽ cau lại. Không chỉ là mùi Omega đơn thuần, mà như có thứ gì đó bị khuếch đại, lấn át cả mùi máu. Một cảm giác bất an len lỏi nơi đáy lòng. Nếu đây là chất dẫn dụ, thì ai đã dùng nó? Và dùng với mục đích gì?
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Lê Dao, y quan hoàng cung, vội vã mang theo hộp dụng cụ, trên trán lấm tấm mồ hôi. Nhận được ánh mắt ra hiệu của Từ Tử Huyên, nàng ta lập tức quỳ xuống kiểm tra thi thể, lấy mẫu máu, nước bọt và vết dính trên khăn tay.
– Không phải loại độc thông thường, – Lê Dao trầm ngâm, mắt nhìn chằm chằm vào vết thâm đen trên môi Chiêu Dung, – có thể là dẫn xuất của quả Mộc Lan, thứ chỉ Omega mới dùng để điều chế pheromone tự vệ. Nhưng ở đây, nồng độ vượt mức cho phép. Cảm giác như ai đó cố tình pha trộn nó với một loại độc dược mạnh.
– Ai là người cuối cùng gặp Chiêu Dung trước khi nàng ta lên cơn? – Dịch Lam hỏi, mắt không rời khỏi vệt máu đã khô lại thành dòng trên thảm.
Quý Nhã chau mày, liếc qua danh sách hầu cận:
– Trước lúc phát bệnh, Chiêu Dung ngồi cùng bàn với Hoa Phi và Dương Thục Nghi trong yến tiệc. Sau đó, nàng ta rời đi sớm, bảo là không khỏe. Hạ Yến, hầu nữ của Hoa Phi, là người đưa Chiêu Dung về tận phòng.
Ánh mắt Dịch Lam lóe lên. Hạ Yến – cái tên này không lạ. Một Omega nhỏ bé, trung thành tuyệt đối với Hoa Phi, nổi tiếng khôn khéo và kín miệng.
– Hạ Yến đâu? – nàng hỏi.
– Đang bị giữ ở phòng ngoài, – Quý Nhã đáp. – Nhưng nàng ta có vẻ hoảng loạn, cứ khăng khăng mình chỉ làm theo lệnh chủ nhân.
Từ Tử Huyên ngẩng lên, ánh mắt như soi thấu tâm can:
– Ta sẽ hỏi cung Hạ Yến. Dịch Lam, cậu kiểm tra lại hiện trường một lần nữa, tìm xem có gì bất thường.
Dịch Lam gật đầu. Khi mọi người rời khỏi, nàng đứng giữa căn phòng tràn ngập mùi máu tanh, cảm giác một tầng sương mỏng bao phủ lấy tâm trí. Trên bàn trang điểm, những lọ nước hoa nhỏ, một chiếc lược bằng ngọc, vài phong thư niêm phong cẩn thận. Nàng lướt mắt qua từng vật một, dừng lại ở góc bàn nơi có một chiếc bình sứ vỡ, chất lỏng màu xanh nhạt vương vãi trên nền. Dịch Lam cúi xuống, dùng khăn tay thấm một ít, ngửi thử – mùi ngọt gắt, mang theo hương vị của chất dẫn dụ Omega thuần chủng, nhưng lại có vị chua lạ lẫm, giống như đã bị lên men.
Một ý nghĩ vụt qua. Nàng mở ngăn kéo dưới cùng, phát hiện một gói giấy nhỏ, bên ngoài không ghi gì, chỉ có dấu ấn hình hoa lan tím. Bên trong là bột màu trắng ngà, mùi hăng nồng. Đây không phải thuốc bình thường, mà là chất dẫn dụ dạng bột, loại chỉ những Omega có quyền lực hoặc hậu thuẫn mạnh mới dám sử dụng. Ai đã đưa thứ này vào cung? Và tại sao lại ở trong phòng một phi tần không có thế lực?
Cửa phòng bật mở. Ngọc Hà, thái giám cải trang, lặng lẽ lách vào, ánh mắt lanh lợi, thì thầm:
– Dịch đại nhân, Hoa Phi vừa sai người mang lễ vật đến cho Chiêu Dung, bảo là “bổ dưỡng cho sức khỏe nữ nhân yếu thể”. Lúc này, người của Hoa Phi đang bị giữ ngoài phòng. Có cần tôi lẻn vào dò la thêm không?
Dịch Lam nhìn Ngọc Hà, gật đầu nhẹ. Nàng biết, trong cung này, một lời nói cũng có thể là lưỡi dao giấu trong tay áo. Ngọc Hà rời đi, bóng dáng nhỏ nhắn tan vào màn sương.
Nàng quay lại bàn, mở phong thư niêm phong. Bên trong là mấy dòng chữ xiêu vẹo, nét mực còn mới: “Nếu ai hỏi, cứ nói ta tự ý dùng thuốc, không liên quan đến ai khác.” Dưới cùng là dấu vân tay nhỏ, mờ nhạt màu đỏ – máu.
Dịch Lam siết chặt tờ giấy. Tự ý dùng thuốc? Hay là bị ép phải nhận tội thay cho kẻ khác? Nỗi nghi ngờ càng lớn, nàng thở ra một hơi dài, cảm giác lạnh lẽo thấm vào tận xương.
Tiếng bước chân vọng lại, Từ Tử Huyên trở vào, vẻ mặt trầm ngâm.
– Hạ Yến chỉ lặp đi lặp lại một điều: “Tiểu thư yếu, tôi chỉ nghe lệnh Hoa Phi cho uống thuốc bổ.” Nàng ta sợ hãi, nhưng không có dấu hiệu nói dối. Tôi hỏi về lọ thuốc, nàng ta bảo Hoa Phi đích thân đưa cho Chiêu Dung lúc rời yến tiệc.
Dịch Lam lặng im, ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, nơi sương mù vẫn cuộn trào không dứt. Trong đầu nàng, từng mảnh ghép xếp lại: lọ thuốc bổ – chất dẫn dụ pha độc – thư nhận tội – bàn tay Hoa Phi. Nhưng tại sao phải chọn một phi tần yếu thế làm mục tiêu? Là thử thuốc? Hay muốn gửi lời cảnh cáo đến ai đó mạnh hơn?
Từ Tử Huyên đưa cho nàng một mảnh giấy nhỏ, chữ viết nguệch ngoạc: “Gặp ta ở nhà kho phía Tây, giờ Dậu.” Không đề tên, nhưng nét chữ này, Dịch Lam từng thấy trong hồ sơ – là của một cung nữ từng bị điều sang hầu Dương Thục Nghi.
– Có người muốn gặp riêng, – Từ Tử Huyên nói. – Có thể là nhân chứng, cũng có thể là bẫy.
– Ta sẽ đi, – Dịch Lam đáp, mắt lóe lên ý chí kiên quyết. – Nhưng trước đó, cần hỏi Hoa Phi.
Hai người cùng rời khỏi điện Lục Thủy, bước qua dãy hành lang phủ kín sương. Đèn lồng treo cao, ánh sáng vàng nhạt lay động như những con đom đóm cô độc. Trên đường, họ gặp Lục Minh Dạ cùng cận vệ trưởng Mặc Tử đang tiến về phía hiện trường.
Lục Minh Dạ dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua cả hai. Hắn hỏi ngắn gọn:
– Có gì mới?
Từ Tử Huyên trình bày vắn tắt các phát hiện, nhấn mạnh chi tiết về chất dẫn dụ pha độc và dấu hiệu bị thao túng. Lục Minh Dạ nghe xong, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười lạnh lùng:
– Không ngờ, chỉ một yến tiệc cũng có thể khơi dậy bao nhiêu sóng gió. Dịch Lam, ngươi đi cùng ta gặp Hoa Phi.
Dịch Lam cúi đầu, đi theo sát phía sau. Mặc Tử lặng lẽ giữ khoảng cách, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng nàng, như một cái bóng trung thành.
***
Hoa Phi ở trong tẩm điện tráng lệ, ánh nến lung linh phản chiếu lên gương mặt đẹp như tranh vẽ, đôi mắt tím sắc sảo khẽ cong lên khi thấy đoàn người tiến vào. Nàng ta ngồi trên ghế cao, xung quanh là những cung nữ im lặng cúi đầu.
Lục Minh Dạ không vòng vo, thẳng thắn hỏi:
– Hoa Phi, ngươi có biết gì về cái chết của Lý Chiêu Dung?
Hoa Phi mỉm cười, giọng nhẹ như tơ:
– Thái tử hỏi đột ngột quá, thiếp thật lo sợ. Thiếp chỉ biết Chiêu Dung yếu ớt, thường đau ốm, hôm nay còn bảo không chịu nổi không khí yến tiệc. Thiếp thấy vậy nên cho nàng ít thuốc bổ, mong nàng sớm khỏe lại. Nào ngờ…
Nàng ta khẽ thở dài, đôi mắt long lanh nước, nhưng dưới đáy vẫn ánh lên tia sắc lạnh.
– Thuốc bổ? Là gì? – Dịch Lam chen vào, mắt không rời gương mặt Hoa Phi.
– Một loại thảo dược do ngự y bào chế, dành riêng cho nữ nhân Omega yếu thể, – Hoa Phi đáp, môi cong lên. – Nếu cần, thiếp có thể đưa cho Thái tử xem.
Lục Minh Dạ liếc sang Dịch Lam, ra hiệu nàng kiểm tra. Dịch Lam nhận lấy lọ thuốc Hoa Phi đưa, mở nắp, đưa lên mũi. Mùi ngọt gắt, đúng là dẫn dụ Omega, nhưng còn có mùi chua lạ lẫm, giống hệt thứ nàng tìm thấy trong phòng Chiêu Dung.
– Có ai ngoài người và Chiêu Dung từng dùng loại thuốc này? – nàng hỏi.
Hoa Phi lắc đầu, cười khẽ:
– Không. Thiếp cẩn trọng lắm, thứ gì cũng thử trước mới dám cho người khác dùng. Chẳng lẽ Thái tử nghi ngờ thiếp đầu độc người của mình?
Lục Minh Dạ không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào mắt nàng ta, ánh nhìn áp đảo. Không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Một lúc lâu, Hoa Phi mới cất tiếng, giọng đầy ý tứ:– Thái tử, hậu cung này không thiếu người ganh ghét nhau, chỉ mong ngài sáng suốt, đừng để những lời đồn đại làm nhiễu loạn đại cục.
Lục Minh Dạ gật đầu, ra hiệu cho Dịch Lam và Mặc Tử rời đi trước. Khi họ ra ngoài, Từ Tử Huyên đã đợi sẵn ở hành lang, ánh mắt trầm ngâm.
– Hoa Phi không dễ mắc bẫy, – Từ Tử Huyên nhận xét. – Nàng ta có thể tự thử thuốc trước mặt mọi người, nhưng thứ nguy hiểm thật sự lại giấu trong bóng tối.
Dịch Lam gật đầu, mở khăn tay ra cho Tử Huyên xem mẫu bột và chất lỏng thu được từ phòng Chiêu Dung.
– Thứ này là gì?
– Là chất dẫn dụ Omega được pha với độc dược. Nhưng không phải loại phổ biến trong cung, – Từ Tử Huyên đáp, giọng thấp dần. – Chỉ có vài nơi ngoài thành mới bán được nguyên liệu như thế. Ai đó đã tuồn vào cung.
– Người có quyền lực. Hoặc có hậu thuẫn từ bên ngoài, – Dịch Lam nói khẽ.
– Đêm nay ta sẽ đến kho phía Tây. Nếu có gì bất trắc, hãy báo cho Lê Dao, nhờ nàng ấy chuẩn bị thuốc giải, – Từ Tử Huyên dặn.
***
Khi sương mù phủ kín sân sau điện Lục Thủy, Dịch Lam một mình lặng lẽ lướt qua những lối nhỏ dẫn tới nhà kho phía Tây. Nàng đã cẩn thận cải trang, che giấu dấu hiệu Omega, hơi thở đều đặn, ánh mắt lạnh như băng. Trong bóng tối, tiếng bước chân nhẹ như mèo, không hề vang vọng.
Nhà kho tối om, chỉ có ánh đèn lồng nhỏ treo ở cửa. Một bóng người đứng chờ, dáng mảnh khảnh, run rẩy. Dịch Lam nấp sau cột, cẩn trọng quan sát, rồi mới tiến lại gần.
– Là ai? – nàng hỏi, giọng trầm xuống.
Bóng người giật mình, quay lại. Là một cung nữ trẻ, mắt đỏ hoe, môi cắn chặt.
– Ta… ta muốn nói… – Cô ta run rẩy nhìn quanh, thì thào – Hôm nay, ta thấy Hạ Yến mang một hộp nhỏ, vào phòng Chiêu Dung trước khi nàng ta phát bệnh. Hộp đó không giống thuốc bổ, mà là một loại bột trắng, có mùi rất lạ. Ta từng thấy Hoa Phi đưa thứ đó cho Hạ Yến mấy lần.
– Có ai khác biết không? – Dịch Lam hỏi.
Cung nữ lắc đầu, nước mắt tràn ra.
– Ta không dám nói với ai. Họ sẽ giết ta… Nhưng ta sợ lắm, sợ cả cái chết của Chiêu Dung cũng không phải cuối cùng.
Dịch Lam nhìn thẳng vào mắt cô gái, nhận ra sự hoảng loạn chân thành, cũng thấy được nỗi tuyệt vọng của kẻ yếu thế giữa chốn quyền mưu.
– Cô nói thật chứ? – nàng hỏi lại, giọng dịu đi.
Cô gái gật đầu, hai tay siết chặt mép áo.
– Ta chỉ mong được sống… Xin hãy giúp ta.
Dịch Lam trầm ngâm, bàn tay đặt nhẹ lên vai cô gái, nói khẽ:
– Ta sẽ bảo vệ ngươi. Nhưng ngươi phải nói tất cả những gì biết được. Ngoài Hạ Yến, còn ai tiếp xúc với Chiêu Dung trước khi phát bệnh?
Cung nữ do dự một lúc, rồi lắc đầu:
– Ta chỉ thấy Dương Thục Nghi ghé qua nói chuyện với nàng ta lúc yến tiệc sắp tàn. Nhưng bà ấy chỉ đứng ngoài cửa, không vào phòng.
Dịch Lam ghi nhớ chi tiết đó, trong lòng dấy lên một nỗi nghi ngờ. Dương Thục Nghi – người luôn giữ mình giữa mọi phe phái, tại sao lại bất ngờ tiếp cận một phi tần nhỏ bé vào thời điểm này?
Tiếng động lạ vang lên ngoài cửa kho. Dịch Lam lập tức ra hiệu cho cung nữ im lặng, kéo cô nấp sau thùng gỗ. Qua khe cửa, nàng thấy hai bóng người lướt qua, một trong số đó chính là Hạ Yến, còn bóng kia cao lớn, vận áo giáp tả vệ – Trình Dật, cánh tay phải của An Bình Vương.
– Ta đã làm đúng như dặn, – giọng Hạ Yến thì thào, run rẩy.
– Giỏi lắm. Đừng để ai nghi ngờ. Nếu bị tra hỏi, cứ nói Hoa Phi sai ngươi, mọi chuyện sẽ do chúng ta lo liệu, – Trình Dật đáp, giọng lạnh như thép.
Hai người rời đi, bước chân nặng nề dần xa. Cung nữ bên cạnh Dịch Lam run lẩy bẩy, suýt khóc thành tiếng. Dịch Lam bịt miệng cô lại, chờ đến khi mọi nguy hiểm qua đi mới thả ra.
– Ngươi thấy rồi đấy, – nàng nói nhỏ. – Mọi thứ không chỉ đơn giản như ngươi nghĩ. Đừng lộ diện vội, cứ tạm ở lại kho này, đợi ta quay lại.
Cô gái gật đầu, ánh mắt đầy biết ơn xen lẫn sợ hãi.
***
Trở về phòng, Dịch Lam gặp Từ Tử Huyên đang đợi. Y ngồi bên bàn, tay xoay tròn chiếc bút, vẻ mặt trầm ngâm.
– Có gì mới? – Tử Huyên hỏi.
– Hạ Yến bị ép phải nhận tội thay cho Hoa Phi, phía sau còn có cả Trình Dật nhúng tay. Có khả năng An Bình Vương cũng liên quan, – Dịch Lam đáp, thấp giọng.
Từ Tử Huyên cau mày:
– Chất dẫn dụ pha độc không phải thứ ai cũng có. Nếu An Bình Vương dám đưa vào cung, chắc chắn đã có tính toán. Ta sẽ cho người âm thầm giám sát Hạ Yến và Hoa Phi.
– Còn Dương Thục Nghi? – Dịch Lam hỏi lại. – Bà ấy xuất hiện đúng lúc, nhưng không tiếp xúc trực tiếp. Có thể là người giật dây phía sau?
Tử Huyên lắc đầu, ánh mắt sáng rực lên vẻ thích thú:
– Dương Thục Nghi luôn biết đứng ngoài mọi tranh chấp, nhưng không bao giờ bỏ lỡ cơ hội khuấy động thế cục. Bà ta có thể không phải chủ mưu, nhưng chắc chắn biết nhiều hơn vẻ ngoài.
Dịch Lam lặng lẽ gật đầu. Trong đầu nàng, một vòng xoáy ý nghĩ không ngừng, giữa bản năng sinh tồn và khao khát tìm ra sự thật. Nàng nhớ lại lời sư phụ từng dạy: “Kẻ thông minh nhất chưa chắc là kẻ sống sót lâu nhất, mà là kẻ biết giấu mình đúng lúc.” Ở đây, mọi dấu vết đều dẫn về trung tâm quyền lực, nơi mọi bí mật đều có giá của nó.
Đêm đã khuya, sương mù càng lúc càng dày, quấn quanh từng nhành cây ngoài cửa sổ. Dịch Lam ngồi một mình, đôi mắt xám tro nhìn vào khoảng tối. Nỗi cô độc dâng lên, tràn ngập trong lồng ngực. Nàng biết, chỉ cần một sơ hở, mạng sống của mình cũng sẽ trở thành một quân cờ trên bàn cờ lớn.
Đạo tâm là gì? Là dám đối diện với bóng tối trong chính mình. Là biết rõ bản năng yếu đuối của Omega, nhưng không để nó chi phối mọi quyết định. Là giữ được lý trí giữa những cám dỗ của quyền lực, hận thù và d*c v*ng. Là biết khi nào nên tiến, khi nào nên lùi, và khi nào phải hy sinh cả sự bình yên nhỏ nhoi để giành lấy một chân lý lớn hơn.
Một tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa. Ngọc Hà lén lút bước vào, thì thầm:
– Dịch đại nhân, tôi nghe được tin Hoa Phi đang chuẩn bị một loại thuốc mới, lần này còn mạnh hơn thứ đã dùng cho Chiêu Dung. Họ nói sẽ thử lên một phi tần khác trong yến tiệc tới.
Dịch Lam nắm chặt tay, hơi thở dồn dập. Mùi pheromone Omega trong không khí chợt trở nên rõ rệt, như một lời cảnh báo mơ hồ về hiểm họa sắp tới.
– Tiếp tục theo dõi, có gì lập tức báo cho ta, – nàng dặn, giọng rắn rỏi.
Ngọc Hà gật đầu, lặng lẽ rút lui.
Dịch Lam ngồi bất động thật lâu, trong đầu hiện lên hình ảnh những nạn nhân bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực, những Omega yếu đuối trở thành con tốt thí trên bàn cờ của kẻ mạnh. Nàng biết, nếu không tìm ra chân tướng, sẽ còn nhiều người nữa ngã xuống – và có thể, chính nàng cũng sẽ là một trong số đó.
Bên ngoài, tiếng bước chân vọng lại từ xa, xen lẫn tiếng gió rít qua khe cửa. Đêm chưa kết thúc, cuộc săn vẫn tiếp tục. Và giữa chốn hoa lệ chốn sương mù này, không ai biết trước được ngày mai sẽ thuộc về ai.
Ở một góc tối nào đó trong cung, Hoa Phi lặng lẽ đứng trước gương, đôi mắt tím soi mình trong ánh nến. Trên bàn, một chiếc lọ nhỏ chứa chất lỏng màu ngọc bích. Nàng ta khẽ cười, giọng thì thầm như gió: “Mỗi đóa hoa nở rộ đều phải tắm trong máu. Đêm nay, chỉ là khởi đầu.”
Ánh nến vụt tắt. Sương mù lại cuộn lên, che giấu mọi bí mật – và chờ đợi những vết máu mới trên yến tiệc tiếp theo.


Bình luận chương