Dịch Lam bước nhanh trên hành lang lát đá, từng bước chân đều đặn giữa tiết trời lạnh lẽo. Trong lòng nàng, sóng ngầm không yên. Tối nay, yến tiệc mừng khánh thọ Hoàng hậu sẽ diễn ra ở Ngọc Sương điện – nơi giao thoa của mọi ánh mắt, mọi dã tâm. Từ sáng sớm, cung nhân đã nhộn nhịp chuẩn bị, hương hoa trộn lẫn mùi son phấn, từng đợt sương mù mỏng len lỏi qua cửa sổ, quấn lấy cổ tay trắng của nàng như một lời nhắc nhở: nơi này không có chỗ cho những kẻ lơ là.
Ánh mắt Dịch Lam lướt qua những bóng áo hoa lệ, những cung nữ cúi đầu, những thị vệ đứng nghiêm. Nàng cảm nhận rõ từng làn pheromone mờ nhạt, ngấm ngầm lan tỏa trong không khí. Nàng giữ nhịp thở ổn định, áp chế bản năng, để không một ai nhận ra mình khác biệt. Hôm nay, nàng nhận nhiệm vụ theo sát Thái tử. Chỉ một bước chệch hướng, nàng có thể rơi vào vực thẳm.
***
Khi mặt trời lên cao, đoàn người hùng hậu hộ tống Lục Minh Dạ tiến về phía Ngọc Sương điện. Thái tử vận hoàng bào, khí chất lạnh lùng, ánh mắt quét qua mọi ngóc ngách như lưỡi dao sắc. Mặc Tử, cận vệ trưởng, đi sát bên cạnh. Dịch Lam lặng lẽ theo sau, luôn giữ một khoảng cách vừa đủ – đủ để bảo vệ, nhưng không gây chú ý.
Bên trong điện, các phi tần đã tụ tập đông đủ. Hoa Phi ngồi ở ghế đầu, áo lụa tím thêu mẫu đơn, mái tóc uốn bồng, đôi mắt tím ánh lên tia sắc lạnh. Dương Thục Nghi đứng cạnh, nụ cười dịu dàng, ánh mắt lại như lưỡi dao ẩn giấu dưới lớp sương. Cả hai đều kín đáo dò xét Thái tử, rồi lại lướt qua Dịch Lam.
Yến tiệc bắt đầu, tiếng nhạc dịu nhẹ vang lên, những lời chúc tụng râm ran. Dịch Lam không buông lỏng cảnh giác, ánh mắt nàng quét qua từng khuôn mặt, từng động tác nhỏ. Nàng để ý, hôm nay Hạ Yến – hầu nữ thân cận của Hoa Phi – liên tục lui tới, tay áo phồng lên bất thường. Ở một góc khác, Trình Dật, chỉ huy tả vệ, thì thầm gì đó với một thái giám lạ mặt, đôi mắt không che giấu sát khí.
Từ Tử Huyên cũng có mặt, im lặng quan sát, đôi mắt nâu sáng nheo lại khi nhìn thấy Dịch Lam. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu giữ liên lạc.
Tiệc rượu đang đến đoạn náo nhiệt nhất thì một cung nữ bưng khay rượu tiến sát Thái tử. Đúng lúc ấy, trong làn sương mờ, một bóng đen lao vụt tới, trường kiếm lóe lên dưới ánh đèn.
Mọi việc diễn ra nhanh đến mức không ai kịp kêu lên. Dịch Lam theo phản xạ, quăng thân chắn trước Lục Minh Dạ. Lưỡi kiếm lạnh lẽo xé gió, sượt qua vai nàng, máu b*n r* nhuộm đỏ vạt áo. Tay còn lại của nàng rút dao găm, chém ngược ra sau, buộc thích khách lùi lại.
Cả điện rối loạn, tiếng kêu thất thanh vang lên. Mặc Tử, Hàn Trạm cùng thị vệ lao vào chế ngự thích khách. Nhưng bóng đen kia thân thủ phi phàm, lách qua kẽ người, nhào thẳng về phía Thái tử lần nữa. Dịch Lam không kịp nghĩ, dùng vai đẩy Lục Minh Dạ tránh khỏi đường kiếm, đồng thời tung dao găm về phía thích khách. Mũi dao cắm phập vào cổ tay đối phương, khiến hắn buông vũ khí, nhưng vẫn kịp rút một lọ nhỏ từ thắt lưng ném xuống đất.
Làn khói trắng bốc lên, mùi hương ngọt lịm sộc vào mũi. Dịch Lam vội bịt miệng, kéo Lục Minh Dạ lùi về phía sau cột trụ. Khói kia không chỉ là thuốc mê – nàng nhận ra có cả chất dẫn dụ Omega cực mạnh, thứ có thể khiến Alpha mất tự chủ trong tích tắc.
Lục Minh Dạ cau mày, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. Hắn nghiến răng: “Có kẻ muốn ta mất kiểm soát ngay giữa đại điện. Đúng là không từ thủ đoạn.”
Dịch Lam lục túi, nhanh chóng lấy ra một viên thuốc nhỏ, nhét vào miệng mình và Lục Minh Dạ: “Ngài cố giữ tỉnh táo. Đừng hít sâu.” Giọng nàng trầm ổn, ánh mắt kiên định.
Tiếng ồn ào bên ngoài càng lúc càng lớn. Thích khách đã bị vây bắt nhưng vẫn liều lĩnh chống trả. Mặc Tử bị đánh văng ra xa, máu trào ở khóe môi. Hàn Trạm tung người lao tới, dùng sống kiếm đánh bật vũ khí của thích khách, nhưng hắn như không biết đau, hai mắt đỏ quạch.
Lục Minh Dạ khẽ liếc Dịch Lam: “Ngươi không sợ chết?”
Dịch Lam nhìn thẳng vào mắt hắn, máu chảy ướt đẫm vai áo: “Nếu ta ngã xuống ở đây, Thái tử cũng không thể sống sót. Lưỡi dao trong hoa lệ, chẳng ai biết nó giấu ở đâu.”
Giữa lúc ấy, Vân Khê xuất hiện, dáng người nhỏ bé len lỏi qua đám đông, ánh mắt lạnh lùng quét một vòng rồi thấp giọng ra lệnh: “Đóng hết các cửa điện, không ai được phép ra ngoài. Trình Dật, dẫn thị vệ phong tỏa hiện trường. Từ Tử Huyên, điều tra nguồn gốc khói trắng và chất dẫn dụ.”
Cả đại điện căng như dây đàn. Các phi tần hoảng loạn, Hoa Phi che miệng ho khẽ, ánh mắt lại lướt qua chỗ Dịch Lam với vẻ thích thú lạ lùng. Dương Thục Nghi cắn môi, cố giữ bình tĩnh, nhưng bàn tay giấu dưới áo run nhẹ.
Thích khách cuối cùng cũng bị khống chế. Dịch Lam lảo đảo, vai áo rách toạc, máu nhỏ giọt trên nền đá. Lục Minh Dạ giữ lấy cánh tay nàng, giọng trầm xuống: “Đưa người này đi trị thương.”
Nhưng Vân Khê đã chắn trước mặt, ánh mắt sâu thẳm không đoán nổi: “Thái tử, thuộc hạ cần tra hỏi thị vệ này trước. Y là người duy nhất tiếp cận thích khách, cũng là người duy nhất biết rõ nguồn gốc khói độc. Có quá nhiều trùng hợp.”
Không khí trong điện ngưng đọng. Mặc Tử cau mày, Hàn Trạm nắm chặt chuôi kiếm, còn Từ Tử Huyên tiến lại gần, ánh mắt như xuyên thấu từng lớp phòng bị của Dịch Lam.
Lục Minh Dạ lạnh giọng: “Ngươi nghi ngờ người của ta?”
Vân Khê cúi đầu, giọng đều đều: “Trong cung này, chỉ cần một sơ suất, cả hoàng tộc sẽ trả giá. Xin Thái tử cho phép thẩm vấn.”
Dịch Lam ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh: “Nếu cần tra hỏi, ta không trốn tránh. Nhưng trước đó, xin cứu chữa cho những người bị thương. Khói kia không phải thứ tầm thường, có thể khiến Alpha phát cuồng, Omega hôn mê. Nếu kéo dài, sẽ có người mất mạng.”
Lê Dao – y quan – đã tới nơi, nhanh chóng kiểm tra vết thương của Dịch Lam, rồi quay sang Hàn Trạm và Mặc Tử. Không khí trong điện dịu lại đôi chút.
Hoa Phi lấy khăn che mũi, ánh mắt lấp lánh tia chế giễu: “Thật là náo nhiệt. Chẳng rõ ai là kẻ bảo vệ, ai là kẻ dẫn sói vào nhà nữa.”
Dương Thục Nghi khẽ cười, ngón tay miết nhẹ lên viền ly rượu: “Người tài luôn là đối tượng để nghi ngờ, nhất là khi xuất hiện đúng lúc.”
Từ Tử Huyên bước tới, đặt tay lên vai Dịch Lam: “Ta sẽ đích thân giám sát tra hỏi. Nếu có gì bất thường, ta chịu trách nhiệm trước Thái tử.”
Lục Minh Dạ nhìn quanh, ánh mắt sắc như lưỡi dao: “Ta tin người của mình. Nhưng nếu ai có chứng cứ, cứ việc đưa ra. Còn nếu chỉ dựa vào phỏng đoán, ta sẽ không tha thứ.”
Vân Khê không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt ông ta như lặng lẽ ghi nhận mọi biểu cảm, mọi mùi hương lạ trong không khí. Một khoảnh khắc, ánh mắt ấy dừng trên vết máu đỏ thẫm nơi vai Dịch Lam – tia sáng lóe lên rồi tắt.
***
Sau khi hiện trường được ổn định, Dịch Lam bị đưa về phòng thẩm tra tạm thời. Từ Tử Huyên đi cùng, cánh cửa khép lại, chỉ còn hai người đối diện nhau.
Ánh đèn yếu ớt hắt bóng lên vách tường, gương mặt Từ Tử Huyên chìm trong nửa sáng nửa tối. Hắn khoanh tay, nhìn Dịch Lam thật lâu: “Ngươi cứu Thái tử, nhưng cũng là người duy nhất tiếp cận thích khách. Nếu không phải trùng hợp, thì là gì?”
Dịch Lam rửa vết thương, giọng bình thản: “Ta chỉ làm nhiệm vụ của mình. Nếu ta có ý xấu, Thái tử đã không còn sống.”
Từ Tử Huyên ngồi xuống đối diện nàng, ánh mắt sắc lẻm: “Ngươi luôn xuất hiện đúng lúc, luôn biết trước một bước. Điều này chỉ có hai khả năng: hoặc ngươi là thiên tài, hoặc ngươi biết trước âm mưu.”
Dịch Lam không đáp, ánh mắt trầm xuống. Bên ngoài, tiếng mưa lất phất rơi trên mái ngói, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa.
Một hồi lâu, Từ Tử Huyên mới nhẹ giọng: “Ngươi có biết, nếu hôm nay ngươi không cứu Thái tử, hoặc nếu ngươi cứu mà không đúng cách, ngươi sẽ chết ngay tại chỗ? Ở đây, lòng trung thành cũng là con dao hai lưỡi.”
Dịch Lam nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ta không ngại chết. Nhưng ta không muốn chết oan.”
Từ Tử Huyên mỉm cười, nụ cười nhạt như khói: “Ngươi không ngại chết, nhưng lại rất biết cách sống sót. Có phải ngươi còn điều gì giấu ta?”
Dịch Lam im lặng, trong đầu nàng, những mảnh ký ức cũ trỗi dậy – đêm kinh hoàng năm xưa, tiếng hét xé lòng, mùi máu tanh nồng trong màn sương. Nàng chợt nhớ đến lời mẹ: “Con hãy sống, bằng mọi giá. Đừng để ai biết con là ai.”
Nàng cắn răng, quay sang Từ Tử Huyên: “Nếu ta nói, ta chỉ là một kẻ sống sót, ngươi có tin không?”
Từ Tử Huyên nhìn nàng rất lâu, rồi lắc đầu: “Ta không tin lời nói suông. Nhưng ta tin vào hành động. Ngươi cứu Thái tử, đó là sự thật. Nhưng điều đó không làm ngươi thoát khỏi vòng nghi ngờ.”
Ánh mắt hắn dịu lại, pha chút đồng cảm: “Ngươi giống ta – đều là những kẻ bị cuốn vào vòng xoáy này mà không có quyền lựa chọn. Nhưng nếu ngươi có thể sống sót giữa bầy sói, thì chắc chắn ngươi còn giấu nhiều thứ hơn ta nghĩ.”
Dịch Lam khẽ nhếch môi, vết thương nơi vai rỉ máu, nhưng nàng không để lộ chút yếu đuối nào. Ở nơi này, chỉ cần sơ hở, sẽ có kẻ cắm lưỡi dao vào lưng nàng bất cứ lúc nào.
***
Bên ngoài phòng thẩm tra, Vân Khê đứng lặng dưới mái hiên, ánh mắt xa xăm hướng về phía ngọn đèn leo lét cuối hành lang. Ông ta nhắm mắt, hít sâu, cảm nhận từng làn khí động nhẹ trong không gian. Khứu giác của một Beta lâu năm không lừa được ông – trong hỗn hợp mùi máu và khói độc vừa rồi, còn vương lại một thứ hương khác, rất nhẹ, rất lạ… Omega.
Ông ta lặng lẽ ghi nhớ, rồi quay người rời đi. Bước chân Vân Khê nhẹ như bóng, nhưng mỗi nơi ông đi qua, đều có một cặp mắt khác dõi theo.
***
Trong hậu cung, Hoa Phi ngồi giữa phòng, mái tóc tím buông lơi, ánh mắt đăm chiêu nhìn chén trà trước mặt. Hạ Yến quỳ thấp bên cạnh, tay run run.
Hoa Phi hỏi khẽ: “Thích khách chết chưa?”
Hạ Yến cúi đầu: “Bẩm nương nương, bị bắt sống. Nhưng hắn đã uống độc tự vẫn trước khi bị lục soát.”
Hoa Phi nhíu mày, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo: “Có gì khả nghi?”
Hạ Yến ngập ngừng: “Khi khám người hắn, phát hiện một mảnh giấy nhỏ. Có dấu ấn… của An Bình Vương.”Hoa Phi bật cười khẽ, tiếng cười vọng trong căn phòng vắng: “Hắn quá tự tin, hoặc quá ngu ngốc. Để dấu vết rõ ràng như vậy, là muốn đẩy ta ra làm bia chắn.”
Nàng đưa ngón tay thon dài miết nhẹ lên thành chén: “Còn thị vệ Dịch Lam, ngươi thấy thế nào?”
Hạ Yến cúi đầu thấp hơn: “Người đó… khác thường. Bị thương mà không kêu đau, ánh mắt rất lạ. Thậm chí, thuộc hạ cảm giác… không giống Alpha cũng chẳng giống Beta.”
Hoa Phi cười, giọng ngọt lịm: “Nếu là Omega, vậy càng thú vị. Giao cho ngươi một việc: bí mật điều tra thân thế người này. Đừng để ai phát hiện.”
Hạ Yến dạ nhỏ, lui ra ngoài, trong lòng thấp thỏm không yên.
***
Trong khi đó, tại doanh trại của thị vệ, Trình Dật đứng trước bàn, gõ nhẹ ngón tay lên mặt gỗ. Bên cạnh hắn là một mảnh giấy nhàu nát, trên đó có dòng chữ: “Hoa lệ là lưỡi dao. Kẻ nào vươn tay sẽ bị cắt máu.”
Trình Dật cau mày, đưa mắt nhìn về phía cung điện xa xa: “Kẻ nào dám động đến Thái tử, cũng có thể động đến ta. Phải đề phòng cả trong lẫn ngoài.”
Một bóng đen lặng lẽ xuất hiện ngoài cửa, thì thầm: “Chúng ta đã sẵn sàng. Chỉ chờ lệnh.”
Trình Dật gật đầu: “Quan sát kỹ thị vệ Dịch Lam. Nếu có gì bất thường, lập tức báo ta.”
***
Sau cuộc thẩm tra kéo dài, Dịch Lam được trả về phòng riêng. Vết thương đã được Lê Dao băng bó cẩn thận, nhưng máu vẫn rỉ dưới lớp vải. Nàng dựa lưng vào cửa, thở dài, ánh mắt chìm vào khoảng tối.
Trong căn phòng nhỏ, mọi âm thanh đều lắng lại. Nàng cảm nhận rõ mùi thuốc sát trùng, mùi gỗ cũ, và cả hơi lạnh thấm qua từng lớp áo. Nàng nhớ lại khoảnh khắc lao ra chắn trước Lục Minh Dạ – không phải vì trung thành, mà bởi vì nàng biết, nếu Thái tử chết, mọi manh mối về vụ diệt môn năm xưa cũng tan thành mây khói.
Nỗi sợ không phải cái chết, mà là sự lãng quên. Nàng sống sót, không phải để làm anh hùng, mà để tìm ra sự thật, để những người thân yêu không hóa thành tro bụi vô nghĩa trong dòng thời gian.
Nàng áp tay lên vết thương, cảm nhận nhịp đập yếu ớt dưới lớp băng. Trong đầu, những câu hỏi nối tiếp nhau: Ai là kẻ chủ mưu thực sự? Vì sao lại chọn hôm nay, ngay giữa đại điện, giữa bao nhiêu ánh mắt? Ai muốn đẩy nàng vào vòng nghi ngờ?
Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Dịch Lam cảnh giác, tay chạm dao găm giấu dưới gối.
Giọng Vân Khê vang lên ngoài cửa, nhỏ nhưng rõ ràng: “Nếu còn tỉnh, xin mở cửa.”
Dịch Lam bước ra, ánh mắt không giấu vẻ mệt mỏi. Vân Khê lặng lẽ quan sát, rồi đặt lên bàn một chén trà nóng: “Uống đi. Là trà thanh tâm, không độc.”
Ông ngồi xuống, ánh mắt sâu như giếng cổ: “Ngươi có biết, từ giờ phút này, mọi phe phái trong cung sẽ để mắt tới ngươi?”
Dịch Lam nhấp ngụm trà, cảm giác ấm nóng lan khắp lồng ngực. Nàng không đáp.
Vân Khê chậm rãi: “Ngươi cứu Thái tử, nhưng cũng khiến bản thân trở thành mục tiêu. Ở đây, cứu người chưa chắc đã là phúc. Ngươi có thấy hối hận không?”
Dịch Lam đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt ông: “Tôi chưa từng hối hận về việc mình làm. Dù sau này có phải trả giá bằng mạng sống.”
Vân Khê gật đầu, khóe môi như có ý cười: “Khí chất này không phải của một thị vệ bình thường. Ta từng gặp nhiều người giỏi che giấu, nhưng rất ít người dám đối diện với hệ quả hành động của mình như ngươi.”
Ông rút ra một tấm khăn tay, đặt lên bàn: “Đây là của ngươi, rơi lúc hỗn loạn. Trên đó có vết máu rất đặc biệt. Ta từng là đặc vụ ngầm, ta biết rõ sự khác biệt giữa máu Alpha, Beta và Omega.”
Không khí trong phòng đông cứng lại. Dịch Lam không động đậy, ánh mắt tối đi.
Vân Khê khẽ nói: “Đừng lo, ta chưa nói với ai. Nhưng ngươi nên biết, trong cung này, không có bí mật nào tồn tại mãi. Nếu ngươi muốn sống, hãy chọn phe đúng lúc.”
Dịch Lam siết chặt nắm tay: “Nếu tôi chọn sai thì sao?”
Vân Khê nhìn nàng, ánh mắt thăm thẳm: “Chỉ có một con đường – hoặc chết, hoặc biến mình thành lưỡi dao sắc nhất giữa hoa lệ. Ta chỉ nói thế thôi.”
Ông đứng dậy, chậm rãi rời đi, bóng lưng nhỏ bé hòa vào màn sương ngoài cửa. Dịch Lam ngồi bất động thật lâu, trong lòng trào lên cảm giác lạnh buốt. Không còn đường lui. Mỗi bước đi từ nay về sau, đều phải như đi trên lưỡi dao.
***
Đêm xuống, sương mù dày đặc hơn thường lệ. Ngoài kia, tiếng gió rít qua ngọn cây, vọng vào phòng những âm thanh rời rạc. Dịch Lam ngồi trước bàn, ngắm ngọn nến nhỏ bập bùng, ánh sáng yếu ớt đẩy lùi bóng tối.
Nàng nghĩ về lời Vân Khê, về ánh mắt của Từ Tử Huyên, về nụ cười lạnh lẽo của Hoa Phi và sự im lặng nguy hiểm của Dương Thục Nghi. Mỗi người đều là một quân cờ trên bàn cờ vô hình, mỗi lời nói, mỗi hành động đều có thể trở thành đòn chí mạng.
Bản thân nàng, cũng chỉ là một quân cờ nhỏ, nhưng lại mang trong mình bí mật lớn nhất. Nàng không thể lùi. Không thể tin ai. Nhưng cũng không thể đơn độc mãi mãi.
Nàng rút trong tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, viết vội dòng chữ: “Kẻ đứng sau là ai? Vì sao chọn hôm nay?” Rồi đốt nó trên ngọn nến, nhìn tàn tro bay lên, tan vào không khí.
Trong lòng nàng, một ý nghĩ trỗi dậy: Lưỡi dao thực sự không nằm ở tay thích khách, mà nằm trong từng ánh mắt, từng hơi thở, từng lời nói hoa mỹ giữa chốn cung đình này.
Nàng nhắm mắt, để mặc cho sương mù tràn vào tâm trí. Trong mơ hồ, nàng nghe thấy tiếng gió, tiếng cười xa xăm, tiếng gọi của quá khứ và cả tiếng thì thầm của định mệnh.
***
Đêm đó, trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ đứng ngoài cửa phòng nàng. Không ai biết người ấy là ai, chỉ thấy ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, rồi biến mất vào màn sương.
Ở một nơi khác, Lục Minh Dạ ngồi trầm ngâm trước bàn, ngón tay miết nhẹ lên vết máu đã khô trên áo. Hắn nhắm mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh Dịch Lam lao ra chắn trước mình. Hắn không tin vào sự trùng hợp. Càng không tin vào lòng trung thành vô điều kiện.
Hắn thì thầm: “Ngươi là ai? Vì sao lại giấu mình kỹ đến vậy?”
Ngoài cửa, Mặc Tử đứng gác, nghe rõ từng tiếng thở dài của Thái tử, nhưng không dám lên tiếng. Trong lòng hắn, cũng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
***
Ở hành lang phía tây, Vân Khê chắp tay sau lưng, lặng lẽ quan sát màn sương dày đặc. Ông thì thầm: “Đoá hoa nào dám nở giữa sương mù, cũng sẽ có ngày đẫm máu vì lưỡi dao ẩn giấu trong hoa lệ.”
Phía sau lưng ông, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Ngài vẫn không tin vào sự an toàn của hoàng cung sao?”
Vân Khê không quay đầu lại: “Ở đây, an toàn chỉ là ảo giác. Chỉ cần một sai lầm nhỏ, mọi bí mật sẽ bị phơi bày.”
Người kia im lặng, rồi lặng lẽ rút lui vào bóng tối.
***
Gần sáng, một làn gió lạnh thổi tung tấm rèm cửa, mang theo mùi hương lạ. Dịch Lam mở mắt, lắng nghe âm thanh lạ vọng lên từ phía xa. Trong lòng nàng, nỗi bất an càng lúc càng lớn.
Nàng biết, sau đêm nay, mọi ánh mắt trong cung đều sẽ hướng về mình. Kẻ muốn lôi kéo, kẻ muốn loại trừ, kẻ muốn thăm dò. Mỗi một bước đi, mỗi một lựa chọn, đều là thử thách sinh tử.
Trên bàn, ngọn nến đã tàn. Ngoài kia, sương mù vẫn dày đặc, che giấu mọi bí mật, nhưng cũng để lại trong không khí một mùi hương không thể xoá nhoà – mùi máu, mùi dã tâm, mùi của những giấc mơ chưa từng thành hình.
Đêm chưa tan. Lưỡi dao vẫn ẩn mình giữa hoa lệ. Và Dịch Lam, giữa bóng tối, lặng lẽ chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo, nơi không còn chỗ cho sự yếu mềm, nơi chỉ có kẻ mạnh mới giữ được mạng sống – và giữ được chút ánh sáng cuối cùng cho chính mình.
Một tiếng động khẽ vang lên ngoài cửa.
Nàng đứng dậy, tay siết chặt chuôi dao, ánh mắt lạnh như sương, sẵn sàng đối diện với bất cứ ai – hoặc bất cứ điều gì – đang đợi mình phía sau cánh cửa ấy.


Bình luận chương