Hoa Nở Trên Tro Tàn

Chương 10: Giả Diện




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 10 miễn phí!

Chuông Thần điện vừa dứt, không gian trước mắt Lục Khê vỡ thành mảnh nhỏ, mọi giác quan như vẫn còn vương tro tàn. Y mở mắt, phát hiện mình đứng giữa một hội trường rộng lớn, ánh sáng lờ mờ, không khí đặc quánh hơi người và mùi gỗ mục, vôi vữa, trộn lẫn hương rượu nồng và hương trầm lạ lẫm. Làn khói trắng mờ quẩn quanh chân, dưới nền đá lạnh là vô số dấu chân, vết máu khô lẫn cát bụi. Tiếng bước chân, tiếng nói cười chen lẫn, nhưng tất cả đều như vọng lại từ rất xa.

Y phục nam nhân màu xám tro dính bụi, mái tóc được ép gọn dưới khăn quấn, mặt dán lớp da mỏng, sống mũi cao, cằm vuông, khóe môi dán nụ cười nhạt. Đôi mắt phượng dài vẫn giữ nét u buồn, chỉ là lạnh hơn thường ngày, khiến người ta không dám nhìn lâu. Đôi găng vải che kín bàn tay thon, nơi cổ tay thấp thoáng vết sẹo đã nhòe màu thời gian. Lục Khê lặng lẽ kiểm tra lại bình ngọc đen giấu trong vạt áo, hoa bỉ ngạn dưới lớp găng vẫn ấm nóng, nhịp đập yếu ớt tựa như lời cảnh báo.

Không thấy bóng Tạ Dực hay Dư Sở, y chỉ còn lại một mình giữa biển người lạ mặt. Đám đông phần lớn là nam nhân áo choàng đủ màu, có người đội khăn trắng, có người đeo mặt nạ bán diện, ai nấy đều mang theo vũ khí, khí thế ngạo mạn nhưng trong mắt lại chỉ toàn tính toán. Lục Khê kéo thấp vành mũ, len lỏi vào dòng người đang chậm rãi tiến về phía hội trường chính.

Bên ngoài hành lang, đèn lồng đỏ treo dọc hai bên, ánh sáng rải thành vệt dài trên nền đá xám. Tiếng trống vang lên, từng nhịp dồn dập, như thúc giục những kẻ tham dự sớm vào vị trí. Mỗi bước chân Lục Khê đều thận trọng, nhẩm đếm cửa ra vào, quan sát từng bức tường, từng bức rèm dày có thể giấu bẫy hoặc người phục kích.

Bên trong đại sảnh, trung tâm là một đài cao hình lục giác, phía trên trải thảm nhung đen, đặt mấy chiếc ghế dài chạm trổ hình hoa bỉ ngạn. Đèn lồng treo dày đặc, ánh sáng nhợt nhạt hắt lên khuôn mặt từng người, khiến nét mặt ai cũng lạ lẫm, mơ hồ. Trên đài, Hứa Thanh Viên đứng khoan thai, y phục trắng nhã nhặn, tóc dài buộc nhẹ, gương mặt tuấn tú không tì vết. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ ôn hòa, nụ cười dịu dàng như gió xuân, nhưng sâu trong đáy mắt lại lạnh lùng như băng giá phủ kín.

Hắn cất giọng trầm ấm, từng câu từng chữ như rót mật vào tai:

“Chư vị anh hùng, Đại Chu đang chìm trong loạn lạc, bao nhiêu năm máu đổ đầu rơi. Hôm nay, các vị tụ hội về đây không chỉ là vì danh lợi, mà còn để tìm một lối thoát cho chính mình, cho võ lâm này.”

Dưới đài, tiếng xì xào nổi lên, có tiếng tán thưởng, có tiếng hoài nghi, nhưng tất cả đều bị dìm xuống bởi uy lực của kẻ đứng trên cao. Lục Khê nép vào một góc tối, lặng lẽ quan sát. Y không rời mắt khỏi Hứa Thanh Viên. Đứa trẻ năm nào từng nắm tay y chạy qua rừng mận trắng, nay đã hóa thành kẻ đứng trên tất cả, nụ cười ôn nhu chỉ là mặt nạ che giấu dã tâm và độc ý.

Hứa Thanh Viên nâng chén rượu, nụ cười càng thêm dịu dàng:

“Chỉ cần đồng lòng, thiên hạ này sẽ thuộc về chúng ta. Ai dám chống lại, đều là kẻ thù của võ lâm.”

Ánh mắt hắn chậm rãi quét khắp hội trường, cuối cùng dừng lại nơi bóng người đứng dựa vào cột đá phía xa – Tạ Dực. Áo choàng đen phủ kín vai, kiếm dài bên hông, ánh mắt trà sâu thẳm, sắc lạnh như gió đông. Vết sẹo nhỏ nơi quai hàm càng khiến khí chất của hắn thêm phần dữ dội, khiến kẻ khác chỉ dám nhìn thoáng qua đã lập tức tránh xa.

Tạ Dực khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng lướt qua đám đông, không ai dám lại gần. Giữa biển người, hắn như một lưỡi dao giấu trong vỏ, chỉ chực chờ rút ra là máu đổ đầu rơi.

Lục Khê khẽ lùi về phía sau, hòa vào bóng tối cuối sảnh, lòng thầm tính toán đường lui. Y ghi nhớ từng vị trí cửa ra, từng lối thoát bí mật ẩn dưới tấm thảm dày, không bỏ sót bất kỳ dấu vết nào. Đột ngột, một bàn tay đặt nhẹ lên vai. Lục Khê xoay người, mũi dao nhỏ lóe lên, kề sát cổ đối phương.

Tạ Dực nhếch môi, ánh mắt sâu như vực thẳm, không chút sợ hãi:

“Lục Khê, ngươi nghĩ mình giấu được ta bao lâu?”

Lục Khê sững lại. Tạ Dực không nhìn vào mặt, mà nhìn vào bàn tay y – chỗ găng vải đã mòn ở đầu ngón út, thói quen quấn chỉ trắng chỉ có Lục Khê mới làm. Y siết chặt dao, giọng khàn khàn:

“Ngươi nhận nhầm người rồi.”

Tạ Dực không đáp, chỉ gật đầu, khóe môi cong nhẹ, ý cười thoáng qua mắt:

“Đừng động, trong tay áo ngươi có độc. Nhưng ta không tới để vạch mặt ngươi.”

Hắn cúi sát, giọng thấp hẳn:

“Bên phải đài có cửa ngầm. Hứa Thanh Viên cài bẫy ở đó. Nếu muốn phá, ta cần ngươi phối hợp.”

Lục Khê nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc nhưng không rút dao về. Khoảnh khắc ngắn ngủi, giữa họ như chỉ còn lại ký ức của những lần cùng nhau lẩn trong bóng tối, phối hợp ám sát, chia nhau từng hơi thở, từng nhịp tim.

“Ta đi trước, ngươi yểm trợ.” Lục Khê thì thầm.

Tạ Dực không nói thêm, lùi lại một bước, ngón tay gõ nhẹ lên chuôi kiếm ba lần – ám hiệu cũ của Hoa Ảnh. Lục Khê thoáng sững sờ, tim nhói lên, ký ức về đêm mưa máu năm ấy bỗng cuộn trào, nhưng y lập tức đè nén, quay đi.

Y len vào dòng người, men theo hành lang dẫn về phía phải đài cao. Trên tường đá chạm trổ hình hoa bỉ ngạn, y dừng lại, lần tay tìm khe hở, rút từ thắt lưng ra một mảnh ngọc nhỏ, nhét vào rãnh đá. Một tiếng lách khẽ vang lên, tấm đá dịch chuyển, lộ ra cửa ngầm chỉ đủ một người chui lọt.

Lục Khê cúi người bước vào, bóng tối nuốt lấy y. Bên trong, mùi ẩm mốc và hơi lạnh phả ra, nền đá trơn trượt, tường hai bên phủ đầy rêu xanh. Tạ Dực theo sát phía sau, khép cửa ngầm, ánh mắt cảnh giác.

“Đi trước.” Tạ Dực nói nhỏ.

Lục Khê gật đầu, rút dao nhỏ, lặng lẽ tiến lên. Mỗi bước chân đều dè chừng, tránh chạm vào những viên gạch hơi nhô lên – kinh nghiệm của kẻ từng sống sót qua trăm trận bẫy rập. Tạ Dực đi sát phía sau, ánh mắt không rời từng động tác của y. Khoảng cách giữa hai người gần tới mức hơi thở chạm nhau, mỗi lần Lục Khê dừng lại, Tạ Dực cũng lập tức dừng, không một tiếng động thừa.

Một tiếng tách khô khốc vang lên dưới chân. Lục Khê kéo mạnh Tạ Dực vào sát tường, chỉ kịp nép mình trước khi một tấm lưới sắt từ trần rơi xuống, mắc vào vạt áo y. Tạ Dực rút kiếm, chém đứt dây, ánh mắt lóe lên cảnh giác.

“Ở đây không chỉ có bẫy cơ học.” Lục Khê thì thầm, mồ hôi lạnh ướt lưng áo. Y lôi ra một bình thuốc nhỏ, rắc bột trắng lên nền đá, lập tức lộ ra hàng loạt dây cước mảnh như tơ nhện giăng khắp mặt đất.

Tạ Dực nhìn y, giọng khàn đặc:

“Nếu không có ngươi, ta đã chết mấy lần rồi.”

Lục Khê không đáp, chỉ liếc nhanh về phía cuối đường hầm. Ở đó, một cánh cửa gỗ lim cũ kỹ mở hé, ánh sáng vàng rực hắt ra, cùng tiếng cười nhạt mà quen thuộc.

“Các ngươi tới rồi.” Hứa Thanh Viên ngồi bên bàn đá, tay cầm chén rượu, mắt ánh lên tia thích thú. “Hai người phối hợp quả nhiên ăn ý. Nhưng mọi thứ vẫn nằm trong tay ta.”

Tạ Dực tiến lên một bước, kiếm chỉ thẳng vào ngực hắn:

“Ngươi muốn gì?”

Hứa Thanh Viên đặt chén rượu xuống, nụ cười không đổi:

“Mỗi lựa chọn của các ngươi đều đã được ta sắp đặt. Bẫy ngoài chỉ là trò trẻ con. Lớp trong mới là thật sự.”

Hắn búng tay. Một làn khói mỏng lan ra, mùi ngòn ngọt lạ lùng ập tới khiến Lục Khê choáng váng. Y lập tức bịt mũi, rút lọ thuốc giải, nhưng mùi hương kia đã ngấm vào máu.

“Đây là mộng hương của Tề Minh.” Hứa Thanh Viên nhàn nhã đứng lên. “Ngửi phải rồi, các ngươi sẽ không biết đâu là thật, đâu là giả.”

Ngay lúc ấy, cửa đá phía sau đóng sập. Tường rung chuyển, hình hoa bỉ ngạn trên tường từ từ rỉ máu, đỏ thẫm, ánh lên thứ ánh sáng quỷ dị. Lục Khê siết chặt lọ thuốc giải, bàn tay run lên. Y biết chỉ cần chậm một khắc, cả hai sẽ chìm vào ảo giác không lối thoát.

Tạ Dực kéo y sát vào mình, thì thầm bên tai:

“Đừng nhìn vào mắt hắn. Nếu ngươi bị thôi miên, ta sẽ đánh thức.”

Lục Khê khẽ gật đầu, môi tái nhợt. Y lắc mạnh đầu, tự cắn vào lưỡi, vị máu tươi tràn ra giúp y giữ lại chút tỉnh táo. Nhưng mùi hương mỗi lúc một nặng. Hứa Thanh Viên lùi về phía bóng tối, nụ cười dịu dàng như sương sớm:

“Lục Khê, ngươi từng nói không bao giờ tha thứ cho ta. Nhưng ngươi có dám đối diện thật sự với chính mình không?”

Tạ Dực lao lên, kiếm vung ngang. Hứa Thanh Viên như tan vào bóng tối, chỉ để lại tiếng cười lạnh. Đúng lúc ấy, một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện ở góc phòng – Tề Minh. Áo đỏ rực, sợi dây đỏ trên cổ tay lóe sáng, ánh mắt vằn tia máu.

Hắn mím môi, giọng the thé:

“Các ngươi cuối cùng cũng rơi vào tay ta. Lục Khê, lần này ngươi không trốn được đâu.”

Lục Khê lùi lại, lưng chạm ngực Tạ Dực. Y kéo tay áo, rắc bột vàng về phía Tề Minh. Hắn cười khẩy, vung tay vẽ bùa trong không khí. Đám khói bột lập tức chuyển màu, hóa thành hàng trăm con bướm đen lượn vòng vây lấy hai người.Tạ Dực giơ kiếm chém bướm, nhưng mỗi nhát chém lại khiến đầu óc thêm nặng trĩu. Lục Khê hét lên:

“Đừng nhìn vào mắt chúng!”

Y nhắm chặt mắt, một tay bám lấy cánh tay Tạ Dực. Tề Minh lướt tới, bùa đỏ cuốn quanh cổ tay, giọng run rẩy:

“Chỉ cần ngươi ở lại bên ta, tất cả sẽ chấm dứt.”

Lục Khê nghiến răng:

“Ta thà chết.”

Tề Minh cười điên dại:

“Ngươi nói vậy, nhưng ngươi đã từng phản bội tất cả. Ngươi có dám nhìn lại chính mình không?”

Hắn vung tay, bùa đỏ bùng sáng, tạo thành ảo ảnh. Cảnh tượng Hoa Ảnh bị tàn sát hiện ra, xác người ngổn ngang, máu loang nền đá. Lục Khê thấy chính mình giữa cơn hỗn loạn, nghe tiếng gọi tuyệt vọng của người thân, thấy Tạ Dực ngã xuống vì nhát dao của mình.

Y gào lên, hai tay ôm đầu, hơi thở đứt quãng. Tạ Dực ôm chặt y vào lòng, thì thầm:

“Chỉ là ảo giác. Đừng tin hắn.”

Lục Khê vùng vẫy, nước mắt lăn dài. Y không phân biệt nổi thật giả. Bàn tay Tạ Dực giữ chặt vai y, giọng kiên quyết:

“Ta ở đây. Ngươi không đơn độc.”

Trong ảo ảnh, Hứa Thanh Viên bước tới, tay cầm hoa bỉ ngạn đỏ, nụ cười dịu dàng:

“Chọn đi, Lục Khê. Ở lại bên ta, hoặc để tất cả tan biến.”

Tề Minh phía sau, bùa đỏ tỏa sáng, ánh mắt điên dại:

“Ngươi là của ta. Không ai khác được chạm vào ngươi.”

Tạ Dực kéo Lục Khê đứng dậy, kiếm vung lên, xé toạc màn ảo ảnh.

“Ngươi không thuộc về ai cả. Ngươi là chính mình.”

Lục Khê mở mắt, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Tạ Dực. Trong tích tắc, mọi thứ tan biến, chỉ còn nhịp tim, hơi thở và ánh sáng nhỏ nhoi nơi đáy mắt hắn. Y bật khóc, giọng nghẹn lại:

“Ta không muốn ai phải chết vì ta nữa…”

Tạ Dực vụng về lau nước mắt cho y, bàn tay thô ráp nhưng dịu dàng:

“Chúng ta cùng nhau. Dù chết cũng không bỏ ngươi.”

Ảo ảnh vỡ vụn, bóng tối tràn tới. Tề Minh gào lên, lao vào Lục Khê. Y rút dao, chém vào bùa đỏ, máu b*n r*, mùi tanh nồng xộc lên. Tạ Dực chắn trước mặt y, kiếm đâm thẳng vào Tề Minh – nhưng lưỡi kiếm xuyên qua, không chạm gì.

Hứa Thanh Viên xuất hiện bên cạnh, tay đặt lên vai Lục Khê, thì thầm:

“Ngươi không thể thoát khỏi tro tàn. Càng chống cự, càng bị nuốt chửng.”

Lục Khê gạt mạnh tay hắn, ánh mắt rực lửa:

“Ta không cần ngươi cứu rỗi. Ta sẽ tự lựa chọn.”

Hứa Thanh Viên cười buồn, bóng hình nhòe đi trong làn khói:

“Vậy hãy xem, ngươi chịu được đến bao giờ.”

Tường đá rung chuyển, nền nhà vỡ nát, bóng tối nuốt trọn tất cả. Lục Khê choáng váng, chỉ còn cảm nhận bàn tay Tạ Dực siết chặt cổ tay mình. Tiếng gọi của hắn vang vọng trong mê cung ký ức:

“Lục Khê, tỉnh lại!”

Y mở mắt, phát hiện mình nằm giữa hội trường, xung quanh là quần hùng nhốn nháo. Hứa Thanh Viên đứng trên đài, dáng vẻ bình thản như chưa từng có gì xảy ra. Tề Minh biến mất, chỉ còn vết máu loang trên sàn. Tạ Dực ngồi cạnh, sắc mặt tái nhợt, bàn tay vẫn nắm chặt tay y.

“Ngươi tỉnh rồi.” Tạ Dực khàn giọng.

Lục Khê ngồi dậy, gạt mồ hôi trên trán:

“Bao lâu rồi?”

“Chỉ một khắc, nhưng trong ảo cảnh, ngươi gào thét rất lâu.” Tạ Dực nhìn y, ánh mắt dịu lại. “Ta không buông ngươi nữa.”

Lục Khê gượng cười, giọng khản đặc:

“Ta không biết đâu là thật, đâu là mộng.”

Tạ Dực cúi sát, thì thầm:

“Chỉ cần ngươi tin ta, mọi thứ đều có thể phá giải.”

Y ngẩng lên, ánh mắt họ chạm nhau, lần đầu tiên trong nhiều năm, Lục Khê cảm nhận được sự bảo vệ, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng y biết, bẫy này chưa kết thúc.

Tiếng Hứa Thanh Viên vang lên, dịu dàng mà lạnh lẽo:

“Hội nghị bắt đầu. Ai dám phản đối, xin mời bước lên.”

Lục Khê nhìn Tạ Dực, cả hai cùng hiểu – bẫy của Tề Minh chỉ là khởi đầu. Phía sau còn những âm mưu sâu hơn, hiểm độc hơn. Tiếng chuông Thần điện lại vang lên, báo hiệu mọi bí mật sắp bị phơi bày, không ai còn đường lui.

Trong đám đông, một bóng áo đỏ lướt qua, sợi dây trên cổ tay lóe sáng, ánh mắt khóa chặt lấy Lục Khê. Y rùng mình, biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Gió ngoài hành lang lùa vào, mang theo mùi tro tàn, hoa bỉ ngạn trên tay y nhói lên từng cơn đau.

Ở phía xa, Dư Sở lặng lẽ quan sát, ánh mắt trầm mặc, lòng thắt lại – không ai nhận ra, trong bóng tối, một lời thề cũ vừa được đánh thức.

Tiếng cười của Hứa Thanh Viên vang vọng giữa hội trường, hòa cùng tiếng gió và mùi máu, kéo dài như một điềm báo chẳng lành cho đêm dài phía trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.