Tiếng vó ngựa xa dần, nhường chỗ cho khoảng lặng nặng nề. Bầu trời phía đông lấm tấm ánh bạc nhợt nhạt, sương mù giăng mắc trên mái nhà cũ, che lấp mọi lối đi. Lục Khê dừng lại giữa ngã tư trống trải, chỉ một cái ra hiệu rất khẽ, cả nhóm đã tản ra, hòa mình vào bóng tối. Tạ Dực lặng lẽ che phía sau lưng y, Dư Sở và Tề Minh đứng áp sát, ánh mắt cảnh giác. Không khí đặc quánh mùi máu và tro tàn, như thể mọi thứ đang đứng trước một trận cuồng phong.
Cửa thành phụ của trấn Hoài An hé mở. Ánh đèn dầu hắt ra một dải sáng mờ, soi lên bóng người áo trắng đứng thẳng tắp giữa lối đi. Hứa Thanh Viên xuất hiện, dáng vẻ vẫn nho nhã, tuấn tú như xưa, nhưng đôi mắt đã không còn ánh dịu dàng quen thuộc. Chúng sâu thẳm, lạnh buốt, ẩn chứa sự tuyệt vọng đến cùng cực.
Hắn mỉm cười, giọng nói vang lên, dịu dàng mà sắc lạnh: “Quần hùng thiên hạ, đêm nay ta muốn phơi bày một bí mật. Các vị muốn nghe chăng?”
Đám đông tụ tập quanh cửa thành, hỗn tạp người của các môn phái lớn, thần quan, binh sĩ và dân thường. Đa số mang trên mình vết thương mới, sắc mặt hốc hác, ánh mắt dõi về phía Hứa Thanh Viên đầy bất an. Một số người còn là đồng môn cũ của Lục Khê, hoặc những gương mặt quen thuộc từng theo y vào sinh ra tử năm xưa.
Tạ Dực nắm chặt chuôi kiếm, lưng thẳng như cây tùng già, ánh mắt không rời Hứa Thanh Viên. Dư Sở lặng lẽ vòng ra phía sau, chuẩn bị mọi khả năng ứng biến. Tề Minh rút dây đỏ quấn chặt vào ngón tay, môi mím chặt, ánh mắt phức tạp dõi về phía Lục Khê.
Hứa Thanh Viên tiến lên một bước, từng từ rơi xuống như nhát dao: “Lục Dao Nhi – truyền nhân cuối cùng của Hoa Ảnh, kẻ mang Hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm, không phải là nam tử như các ngươi vẫn tưởng. Đó chỉ là một nữ nhi cải trang nam nhân, kẻ đã lừa dối tất cả!”
Đám đông vỡ òa, tiếng xì xào, kinh ngạc, thù địch, ghen tỵ cùng dâng lên. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Lục Khê, có người lùi lại như thể y là dịch bệnh, có kẻ lại nắm chặt vũ khí, sẵn sàng lao vào.
Tạ Dực liếc sang, khóe môi cong lên: “Ra là hôm nay Công tử Mặt Lạnh của ta lộ mặt rồi.”
Lục Khê chỉ lạnh lùng liếc Tạ Dực, tay rút găng để lộ mu bàn tay trắng ngần cùng vết sẹo cũ. Hoa Bỉ Ngạn đỏ rực bừng sáng giữa đêm, như lưỡi lửa nhỏ cháy âm ỉ trong mắt quần hùng.
Hứa Thanh Viên gằn giọng: “Không chỉ là kẻ lừa đảo, y còn là hung thủ diệt môn, kẻ mang vận mệnh thay đổi thiên hạ. Nếu y còn sống, toàn bộ võ lâm sẽ không yên ổn!”
Một người trong đám đông hét lên: “Y là nữ nhân sao có thể mang Hoa Bỉ Ngạn?”
Tề Minh cười khẩy, giọng the thé: “Nếu không có y, các ngươi đã thành bù nhìn cho Hứa Thanh Viên rồi!”
Hứa Thanh Viên lắc nhẹ cổ tay, làn khói tím mỏng manh tỏa ra từ ống tay áo, len lỏi khắp đám đông. Ánh mắt mọi người dần mờ đục, thân hình loạng choạng như búp bê bị điều khiển.
Dư Sở thì thào: “Độc thuật… hắn định thao túng tất cả.”
Lục Khê không chần chừ, tay phải vung lên, ngân châm xé gió cắm phập vào cổ tay những người đứng gần. Họ chỉ kịp kêu lên, rồi ngã vật xuống đất bất tỉnh.
Tạ Dực bật cười, lưỡi kiếm vẽ thành ánh sáng lạnh trước mặt hai người: “Độc Miêu Đầu Lạnh ra tay là người ngủ ngay.”
Lục Khê liếc xéo, môi mím lại: “Câm mồm, Đầu Bò Tóc Dài. Che lưng cho ta đi.”
Tạ Dực nhếch môi, kiếm quét ngang, bảo vệ phía sau lưng Lục Khê.
Hứa Thanh Viên dang hai tay, giọng vang vọng như tiếng chuông tang: “Ai không nghe lời sẽ chết. Hoa Ảnh từng là môn phái mạnh nhất, nhưng cũng vì mang sức mạnh hủy diệt mà bị tiêu diệt. Lục Dao Nhi, ngươi muốn tái diễn bi kịch năm xưa sao?”
Lục Khê không đáp, ngón tay lướt qua thắt lưng, hàng loạt ám khí như vảy cá phóng ra, găm vào những kẻ bắt đầu lao tới. Đôi mắt phượng lạnh như băng: “Ngươi giỏi độc thuật, giỏi thao túng lòng người. Nhưng không phải ai cũng dễ bị dắt mũi.”
Hứa Thanh Viên cười khan, ánh mắt lạc thần: “Ngươi không hiểu đâu, Dao Nhi. Từ khi bị ngươi phản bội, ta chẳng còn gì để mất. Nếu không giữ được ngươi, ta sẽ hủy diệt tất cả.”
Hắn búng ngón tay, tiếng “tách” vang lên lạnh lẽo. Đám đông trúng độc đồng loạt lao về phía Lục Khê và Tạ Dực, ánh mắt đỏ ngầu như thú dữ.
Dư Sở lao lên chắn trước Lục Khê, bị đẩy ngã bởi một kẻ trong đám đông. Tề Minh lẩm bẩm chú ngữ, sợi dây đỏ cuốn chặt, đấu tranh giữ cho mình tỉnh táo.
Tạ Dực nhướng mày, lưỡi kiếm sáng loáng: “Công tử Mặt Lạnh, còn chiêu gì không? Đừng bảo hết bài rồi nhé.”
Lục Khê rút ra một lọ nhỏ, ném cho Tạ Dực: “Kháng độc, uống đi Bò Mộng. Đừng để lát nữa ngã ra ta lại phải vác.”
Tạ Dực uống một hơi, liếc y: “Yên tâm, dù ngươi hóa thành hoa cỏ ta cũng không bỏ xác giữa chợ đâu.”
Hai người phối hợp không kẽ hở. Lục Khê phóng ám khí, điểm huyệt, mỗi động tác nhẹ nhàng như múa. Tạ Dực dùng kiếm gạt ngã từng người, không gây thương tích nặng. Họ di chuyển như hai dòng nước, lúc tách, lúc hợp, vừa chiến đấu vừa trêu chọc nhau.
“Đầu Bò, cẩn thận tóc ngươi, đám này bám vào ta không gỡ nổi đâu.”
Tạ Dực bật cười: “Vậy Độc Miêu lo giữ lấy đuôi đi, đừng để ai giật mất kẻo khóc.”
Khói tím dày đặc, tiếng gào thét vang lên khắp nơi. Hứa Thanh Viên không còn giữ được vẻ bình tĩnh, ánh mắt rực cháy, phát điên thực sự. Hắn kích hoạt cơ quan ẩn, từng luồng khói độc tràn lên từ lòng đất, lan nhanh như thủy triều. Đám đông càng lúc càng loạn, thân thể run rẩy, miệng gào thét vô nghĩa.
Tạ Dực trầm giọng: “Còn thuốc giải không, Đầu Lạnh?”
Lục Khê rắc bột trắng lên gió, hơi sương loãng bớt độc khí. Y kéo Tạ Dực lùi lại, mắt khóa chặt Hứa Thanh Viên: “Hắn muốn dùng máu để kích hoạt Hoa Ấn. Nếu thành công, mọi thứ sẽ hóa tro.”
Tạ Dực nhìn vết sẹo trên tay Lục Khê, thản nhiên: “Nếu thành tro thì cùng nhau thành, miễn ngươi không bỏ ta lại.”
Lục Khê bật cười, giọng lẫn mệt mỏi: “Ta còn chưa bắt ngươi trả nợ.”
Dư Sở tranh thủ kéo những người tỉnh táo ra xa, Tề Minh dùng bùa trấn áp, ngăn độc khí lan rộng. Nhưng số người lao vào vẫn đông như sóng, ánh mắt trống rỗng, miệng lẩm bẩm không ngừng.
Hứa Thanh Viên đứng trên bậc đá, cao giọng: “Lục Dao Nhi, hôm nay tất cả sẽ chứng kiến Hoa Bỉ Ngạn nở trên tro tàn. Kỷ nguyên của ta bắt đầu!”
Lục Khê đeo mặt nạ bạc, ánh mắt lạnh lẽo. Y lách qua khe hở đám đông, động tác nhẹ như cánh bướm. Tạ Dực kề vai sát cánh, kiếm vung lên mở đường.
“Công tử Mặt Lạnh, ngươi đi đâu thì nói trước. Ta không muốn bị bỏ rơi giữa đám này.”“Yên tâm, Đầu Bò, ta còn cần ngươi làm bia chắn.”
Tạ Dực nhếch môi, kiếm chắn trước mặt, mỗi lần Lục Khê ra tay, Tạ Dực đều kịp tạo lối thoát cho y. Họ phối hợp như đã luyện tập ngàn lần, không cần lời nói.
Hứa Thanh Viên bất ngờ ném một quả cầu thủy tinh, vỡ tung trên không, mùi hương ngọt lịm tan ra. Lục Khê khựng lại, tim thắt lại. Đó là mùi độc dược đã hủy diệt Hoa Ảnh năm xưa.
Một cơn choáng ập đến, y lảo đảo. Tạ Dực đỡ lấy, giọng lo lắng: “Đừng ngã, Đầu Lạnh. Ta không biết cõng ngươi đâu.”
Lục Khê cắn môi, nghiền nát viên ngọc nhỏ nuốt xuống. Hơi thở ổn định, ánh mắt lại sáng: “Ta không chết dễ thế đâu, Hứa Thanh Viên.”
Đám đông mất kiểm soát, bắt đầu tấn công lẫn nhau. Hứa Thanh Viên vung tay, luồng sáng tím lao về phía Lục Khê. Tạ Dực chắn trước, kiếm chém vỡ luồng sáng, nhưng khói độc vẫn quét qua mặt Lục Khê.
Y nhíu mày, giữ chặt cổ tay Tạ Dực: “Nếu ta hóa điên, nhớ đánh ta tỉnh lại.”
Tạ Dực mỉm cười: “Yên tâm, ta đánh ngươi quen rồi.”
Hai người lùi sát vào nhau, vai kề vai. Xung quanh chỉ còn tiếng hét điên dại, máu me bê bết. Dư Sở đã quỵ ngã, Tề Minh run rẩy lùi lại, ánh mắt thất thần.
Hứa Thanh Viên cười điên loạn: “Các ngươi đều là kẻ thất bại! Dao Nhi, ta chính là số mệnh của ngươi!”
Lục Khê nhìn hắn, ánh mắt chỉ còn nỗi buồn sâu thẳm: “Ngươi sai rồi. Số mệnh để phá vỡ, không phải để tuân theo.”
Y lao lên, ngân châm vẽ thành vòng sáng bạc. Tạ Dực lao theo, kiếm chắn mọi đòn tấn công. Hai người hòa làm một, phối hợp như thể sinh ra đã là đồng đội.
“Đầu Bò, kiếm của ngươi cùn rồi à?”
“Độc Miêu, ngươi múa còn chưa đủ à?”
“Rảnh thì lát đếm hộ ta xem hạ được bao nhiêu tên.”
Họ vừa chiến đấu vừa trêu chọc, từng bước lùi lại về phía cổng thành. Hứa Thanh Viên nhảy xuống, dao găm chém xé không khí. Lục Khê nghiêng người né tránh, ngân châm lướt sát cổ tay Hứa Thanh Viên, chỉ một chút nữa là xuyên thủng động mạch.
Máu trào ra, Hứa Thanh Viên cười lớn: “Giỏi! Nhưng ngươi không giết được ta đâu.”
Tạ Dực lao tới, kiếm chặn dao găm. Hai luồng khí lực va vào nhau tóe lửa. Lục Khê tranh thủ kéo Dư Sở và Tề Minh ra khỏi vòng vây.
Hứa Thanh Viên ngồi bệt xuống, tay bấm chặt cổ tay, máu nhỏ xuống đất thấm vào tro tàn. Hoa Bỉ Ngạn trên mu tay Lục Khê đỏ rực, cơn đau nhói lan khắp thân thể y. Lục Khê gục xuống, th* d*c.
Tạ Dực ôm lấy, thì thầm: “Đừng nhắm mắt, Đầu Lạnh. Ta chưa cho phép đâu.”
Lục Khê mở mắt, nhìn thấy Hứa Thanh Viên, gương mặt bê bết máu, ánh mắt điên dại. Đám đông quanh hắn đã ngã gục, chỉ còn tiếng th* d*c và mùi máu tanh.
Một tiếng nổ lớn, khói độc dâng lên như sóng. Lục Khê gượng đứng, kéo Tạ Dực về phía cổng thành. Dư Sở lết theo, Tề Minh run rẩy niệm chú, ngăn tàn độc lan sang.
Phía sau, Hứa Thanh Viên gào lên, giọng xé màn đêm: “Lục Dao Nhi! Ngươi không thể thoát! Ta sẽ không để ngươi yên một ngày nào!”
Tạ Dực ngoái lại, hét lớn: “Câm miệng, Đầu Óc Mất Nết! Còn nói nữa ta cạo đầu ngươi đấy!”
Lục Khê bật cười, tiếng cười vỡ vụn trong làn khói. Y ngã khuỵu, Tạ Dực đỡ lấy, hai người dựa sát vào nhau như hai kẻ trốn chạy khỏi địa ngục.
Ra ngoài thành, Lục Khê gắng thở, nhìn Tạ Dực, ánh mắt long lanh giữa máu và nước mắt: “Đầu Bò, ngươi vẫn ngốc như cũ.”
Tạ Dực cười khẩy, vuốt nhẹ tóc Lục Khê: “Độc Miêu của ta, ngươi vẫn hay khóc như trước.”
Lục Khê nhắm mắt, để mặc Tạ Dực ôm. Trong phút chốc y muốn buông xuôi, nhưng lại tự nhủ không được phép yếu đuối. Hoa Bỉ Ngạn trên mu tay cháy rực, đỏ như máu, đỏ như số mệnh chưa thể hóa giải.
Dư Sở quỳ bên cạnh, run rẩy nắm tay Lục Khê: “Dao Nhi… đừng bỏ chúng ta.”
Tề Minh siết sợi dây đỏ, ánh mắt trộn lẫn ghen tỵ và đau thương: “Nếu ngươi thật sự có thể đổi số phận… ta vẫn sẽ đi cùng ngươi.”
Đêm càng sâu, ánh sáng từ Hoa Bỉ Ngạn chiếu lên khuôn mặt từng người, soi rõ nỗi sợ hãi, hy vọng và những vết thương chưa kịp khép.
Bên trong thành, tiếng gào của Hứa Thanh Viên hòa vào tiếng khóc thét của những người trúng độc, vọng ra như một lời nguyền chưa thể xóa nhòa.
Tạ Dực bế Lục Khê lên, giọng trầm khàn mà ấm áp: “Đầu Lạnh, lần sau nhớ báo trước khi ngất. Ta không muốn làm anh hùng vác xác đâu.”
Lục Khê mỉm cười yếu ớt, bàn tay lạnh toát siết vạt áo Tạ Dực: “Nếu ta chết… nhớ đừng khóc.”
Tạ Dực cúi xuống, thì thầm bên tai: “Ta sẽ không khóc. Ta sẽ kéo ngươi về từ địa ngục, dù phải đổi cả linh hồn.”
Phía đông, bầu trời nhợt nhạt ánh sáng đầu tiên. Trên nền tro tàn, Hoa Bỉ Ngạn vẫn chưa tắt lửa. Trong ánh sáng mờ, bóng áo trắng của Hứa Thanh Viên thấp thoáng nơi cửa thành, nụ cười méo mó chưa tan.
Gió mạnh cuốn lên bụi đỏ, mang theo mùi hoa và máu. Lục Khê hé mắt, nhìn về phía chân trời, nơi số phận còn lơ lửng, hiểm họa vẫn chưa dứt.
Đêm chưa qua, hiểm họa chưa hết. Nhưng giữa tro tàn, đóa hoa vẫn chưa chịu tàn phai.


Bình luận chương