Ánh đèn dầu leo lét kéo dài bóng Lục Khê trên nền đất lạnh. Y ngồi bất động bên giường, ánh mắt không rời gương mặt nhợt nhạt của Dư Sở. Mạch đập yếu ớt dưới đầu ngón tay khiến y càng thêm bất an. Đêm đã tàn, ngoài kia, hơi ẩm lạnh lẽo tràn qua khe cửa, quấn lấy đôi vai mảnh khảnh, đem theo mùi đất ẩm và dự cảm chẳng lành.
Tạ Dực đứng dựa vào cửa, áo choàng phủ nửa vai, mắt sâu thẳm dõi theo từng động tác của Lục Khê. Trong ánh sáng nhạt, đường nét khuôn mặt anh càng trở nên sắc lạnh, nhưng nơi khóe môi lại phảng phất nét dịu dàng khó giấu. Không ai nói lời nào, không gian như đặc quánh lại bởi lo lắng và chờ đợi. Họ đều hiểu, sự bình yên này chỉ là tạm bợ trước cơn bão lớn.
Một tiếng động khẽ vang lên trên mái ngói. Lục Khê lập tức cảnh giác, ngón tay siết chặt ngân châm. Tạ Dực đặt tay lên chuôi kiếm, mắt lóe lên tia cảnh báo.
Cửa sổ bất ngờ bật tung. Một bóng người nhỏ nhắn trong áo choàng xám lao vào, không khí lạnh ùa theo, mang theo mùi máu tanh và hương bùa quái dị. Tạ Dực phản ứng trong chớp mắt, kiếm đã kề sát cổ kẻ đột nhập. Đôi mắt kia đen sâu, ánh lên thù hận xen lẫn cuồng si. Sợi dây đỏ trên cổ tay hắn phát sáng, phù chú đỏ rực đã áp ngay lên trán Lục Khê.
Mọi thứ đông cứng. Ký tự kỳ dị trên bùa cuộn xoắn, xuyên thẳng vào giữa trán Lục Khê. Một luồng khí lạnh xé toạc tâm trí, mọi giác quan rối loạn.
Tạ Dực quát lớn, “Lục Khê, lùi lại!” nhưng đã muộn. Lục Khê chìm vào bóng tối, tâm trí rơi tự do.
***
Trong mê loạn, Lục Khê thấy mình đứng giữa biển lửa, tro tàn phủ khắp mặt đất. Những bóng người thân quen lần lượt ngã xuống dưới chân y, đôi mắt mở trừng trừng, oán hận không tan. Tiếng khóc, tiếng gọi hòa trong tiếng lửa cháy rừng rực.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên sát tai: “Ngươi là tai họa.”
Y quay đầu, nhìn thấy chính mình trong gương – máu đầy tay, mắt phượng dài vô hồn. “Vì ngươi, Hoa Ảnh bị diệt. Vì ngươi, tất cả chết không nhắm mắt.”
Cảnh vật xoay chuyển, Lục Khê thấy Tạ Dực nằm bất động trên giường, máu chảy đỏ cả ngực áo. Dư Sở quỳ sụp dưới đất, hai tay run rẩy, ánh mắt tuyệt vọng.
“Ngươi cứu ai, cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình.”
Mỗi lời như nhát dao cắt sâu vào tim. Lục Khê cố vùng vẫy, nhưng chân nặng trĩu, cổ họng nghẹn lại. Y gào lên không thành tiếng, xung quanh chỉ còn tiếng cười lạnh lẽo vọng lại.
Từ bóng tối, một bàn tay nhỏ nhắn vươn ra, đầu ngón tay quấn sợi chỉ đỏ, chạm nhẹ lên má y. Gương mặt trẻ con của Tề Minh hiện rõ, đôi mắt lạnh sắc xuyên thấu linh hồn.
“Ngươi nợ ta,” hắn thì thầm. “Nợ mạng, nợ máu, nợ cả trái tim ta.”
Bùa chú trên trán nóng rực, ký tự đỏ ăn sâu vào da thịt, kéo theo ký ức chất chồng tội lỗi, sợ hãi không gọi thành tên.
“Ta sẽ cho ngươi nếm mùi cô độc, tuyệt vọng,” Tề Minh cười méo mó, “như ta đã từng vì ngươi.”
Lục Khê th* d*c, ý thức mờ đi, cảm giác như linh hồn bị bóp nghẹt, bị hút cạn.
***
Ngoài thực tại, Tạ Dực vung kiếm đánh bật Tề Minh, nhưng hắn chỉ lùi lại, hai tay kết ấn, mắt lóe sáng kỳ dị. Dưới chân Lục Khê, vòng tròn bùa chú đỏ thẫm lan rộng, ánh lên thứ sáng quỷ dị.
Dư Sở gắng lết đến gần, thều thào: “Đừng… chạm vào y…” nhưng Tề Minh chẳng buồn liếc hắn. Tạ Dực lao tới, kiếm đâm xuyên vai Tề Minh. Máu b*n r*, Tề Minh nghiến răng giữ chặt tấm phù, miệng lẩm nhẩm thần chú như tiếng than khóc.
“Ngươi muốn hủy ta, ta sẽ hủy ngươi trước!” hắn rít lên.
Tạ Dực rút kiếm, ánh mắt lạnh lẽo. “Động vào y, dù là ai, ta cũng giết!”
Tề Minh bật cười, máu trào nơi môi. “Giết đi! Nhưng ngươi không cứu được y đâu…”
Dư Sở cố gom hết tàn lực, rút ám khí giấu trong tay áo, phi tiêu c*m v** thái dương Tề Minh. Máu bắn tung tóe, phù chú trên trán Lục Khê rung lên dữ dội.
“Lục Khê, tỉnh lại!” Dư Sở hét, đôi mắt nâu ánh lên tia tuyệt vọng.
***
Trong ảo ảnh, Tề Minh kéo Lục Khê đứng dậy, thì thầm: “Ta từng chỉ muốn sống yên ổn. Nhưng tất cả đã biến mất vì ngươi. Ngươi cướp đi mọi thứ của ta…”
Lục Khê vùng vẫy, ngực thắt lại. “Không phải ta… Ta không—”
“Nói dối!” Tề Minh gào lên, mắt đỏ ngầu. “Nếu không có ngươi, giáo phái ta đâu diệt vong! Ngươi là tai họa!”
Những ký ức đau đớn trào về, phủ kín tâm trí. “Muốn chết, ta cho ngươi chết!” Tề Minh bóp cổ y, bàn tay lạnh băng siết chặt. “Nhưng trước đó, phải nhìn ta, chỉ nhìn ta!”
Lục Khê nghẹn thở, ý thức dần tan rã trong bóng tối đặc quánh.
***
Bên ngoài, Lục Khê run rẩy, môi tím lại, mắt trợn trừng. Dư Sở ghì chặt vai y, gọi sát bên tai: “Lục Khê, là ta… Dư Sở đây… Ngươi nghe không?”
Tạ Dực vung kiếm, chém đứt sợi chỉ đỏ trên tay Tề Minh. Hắn rú lên, phù chú trên trán Lục Khê nứt toác, ánh sáng đỏ lịm tắt.
Toàn thân Lục Khê mềm nhũn, ngã xuống sàn. Dư Sở đỡ lấy y, lay mạnh: “Lục Khê! Mau tỉnh lại!”
Tạ Dực kéo Tề Minh ra xa, kiếm kề cổ hắn. “Ngươi còn trò gì, nói mau!”
Tề Minh th* d*c, máu chảy thành dòng, mắt vẫn không rời Lục Khê. “Ta không để các ngươi có y đâu… Y là của ta…”
Dư Sở tập trung truyền khí, bàn tay áp lên ngực Lục Khê, gọi không ngừng: “Lục Khê, tỉnh lại đi… Đừng bỏ rơi ta…”
Lông mi Lục Khê run khẽ, một giọt nước mắt lăn xuống má. Y bật ho sặc sụa, mở choàng mắt, mọi thứ nhòe đi, chỉ còn ánh đèn vàng và hơi thở dồn dập của Dư Sở.
“Dư Sở…” Y thì thào, bàn tay siết chặt lấy tay hắn như sợ sẽ biến mất lần nữa.
Dư Sở ôm lấy y, giọng lạc đi: “Ngươi trở lại rồi…”
Tạ Dực không rời mắt khỏi hai người, kiếm vẫn kề cổ Tề Minh, trong lòng trào dâng cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa bất an.
***
Tề Minh bật cười, máu loang đầy áo. “Nhìn các ngươi xem… Cứu đi, cứu mãi, có thay đổi được gì đâu…”
Tạ Dực nghiến răng: “Ngươi muốn gì?”
Tề Minh nhìn thẳng vào Lục Khê. “Ta muốn y nhớ… nhớ hết mọi tội lỗi. Chỉ cần y còn sống, sẽ luôn có người phải chết vì y. Y không bao giờ thoát khỏi ta.”
Lục Khê gượng ngồi dậy, dựa vào vai Dư Sở, ánh mắt mệt mỏi nhưng sáng lên ý chí. “Hận ta, hãy nhắm vào ta. Đừng lôi người vô tội vào.”
Tề Minh cười nhạt. “Ngươi nghĩ ngươi là nạn nhân sao? Nếu không có ngươi, ta đâu thành ra thế này…”
Tạ Dực lạnh lùng: “Ngươi còn dám ở lại?”
Tề Minh l**m máu nơi môi, mắt không rời Lục Khê. “Ta sẽ quay lại. Lần sau, không ai cứu được ngươi đâu.”
Hắn vùng vẫy, tay áo phóng ra làn khói đen đặc. Tạ Dực kéo Lục Khê và Dư Sở lùi lại. Khi khói tan, Tề Minh đã biến mất, chỉ còn sợi chỉ đỏ đứt nằm trên nền, vết máu loang lổ kéo dài ra cửa sổ.
***
Căn phòng chìm trong nặng nề. Lục Khê ôm mặt, hơi thở gấp. Dư Sở ngồi bên, tay đặt lên vai y, truyền chút hơi ấm an ủi.
Tạ Dực tiến lại, ngồi đối diện, ánh mắt dò xét. “Tề Minh… Hắn là ai với ngươi?”
Lục Khê im lặng hồi lâu, mắt phủ tầng u tối. “Đồng môn cũ. Giáo phái hắn bị diệt trong biến cố năm xưa, hắn luôn cho rằng ta là nguyên nhân.”
Tạ Dực gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn nghi hoặc. “Chỉ vậy thôi sao?”
Dư Sở nhìn Lục Khê, lo lắng. “Chuyện cũ… ngươi chưa từng kể với ta.”
Lục Khê siết chặt bàn tay, móng tay bấm sâu vào thịt. “Có những chuyện, nói ra chỉ khiến mọi người thêm đau.”
Tạ Dực nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Ngươi thật sự là ai, Lục Khê?”
Câu hỏi rơi xuống, nhẹ như gió, sắc như dao. Lục Khê ngước mắt nhìn thẳng Tạ Dực. Giữa hai người chỉ còn lại sự im lặng nặng nề.
Dư Sở khẽ siết vai y, như nhắc nhở rằng, dù y là ai, hắn cũng không buông tay.Lục Khê cười nhạt. “Ngươi muốn biết gì?”
Tạ Dực đáp chậm rãi: “Ta muốn biết, rốt cuộc ngươi đang che giấu điều gì. Tại sao hết người này đến người khác đều muốn giết ngươi, hoặc giữ ngươi cho riêng mình?”
Lục Khê tựa vào lưng ghế, mắt xa xăm. “Có những bí mật, nếu biết rồi, cả đời không thể quay lại.”
Tạ Dực nhíu mày, ngón tay chạm lên vết sẹo nơi quai hàm. “Ngươi sợ ta sao?”
Lục Khê lắc đầu. “Không phải sợ. Ta chỉ không muốn kéo ngươi vào vũng bùn này.”
Tạ Dực nhìn y rất lâu, cuối cùng dịu giọng: “Ngươi không kéo ta vào. Tự ta bước tới.”
Không ai nói gì thêm. Ngoài kia, mưa thưa hạt, tiếng thở của những người sống sót sau ác mộng hòa trong bóng tối.
***
Dư Sở gượng dậy, đi lấy nước cho Lục Khê. Bước chân chậm chạp nhưng ánh mắt kiên quyết. Hắn đặt bát nước lên bàn, ngồi cạnh, nhỏ giọng: “Ngươi muốn nói gì với ta không?”
Lục Khê lắc đầu, đưa tay vuốt nhẹ mu bàn tay hắn. “Ta nợ ngươi quá nhiều.”
Dư Sở cười nhạt. “Ngươi không nợ gì ta. Nếu có, chỉ là một lời hứa sẽ sống tiếp.”
Lục Khê lặng thinh, trong lòng ân hận và biết ơn hòa lẫn, chẳng thể phân biệt ranh giới.
Tạ Dực nhìn họ, trong lòng dấy lên cảm giác lạ – vừa ghen tị, vừa thương xót. Anh đứng dậy, khẽ nói: “Ta ra ngoài xem xét tình hình.”
Bóng dáng cao lớn khuất sau cánh cửa, căn phòng chỉ còn lại hai người.
***
Lục Khê nằm xuống, nhắm mắt. Hơi thở Dư Sở phả bên tai, vững chãi như tường thành. Y nghĩ về đôi mắt đỏ ngầu của Tề Minh, về sợi chỉ đỏ đứt đoạn, về những lời oán hận ngấm tận xương.
Dư Sở đặt tay lên trán y, kiểm tra vết thương. “Ngươi còn đau không?”
Lục Khê khàn giọng: “Chỉ mệt thôi.”
“Ngủ đi. Có ta ở đây rồi.” Dư Sở thì thầm.
Y nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay. Nhưng trong tâm trí, hình bóng và giọng nói của Tề Minh vẫn vờn quanh, len lỏi trong từng giấc mơ chập chờn.
***
Ngoài hiên, Tạ Dực đứng dưới mái nhà, mắt hướng về phía Thần điện xa xăm. Anh nhớ từng ánh mắt, từng lời nói của Lục Khê, tất cả vừa quen thuộc vừa xa lạ, như có lớp màn mỏng ngăn cách. Lời Hứa Thanh Viên vang lên trong tâm trí: “Lục Khê, ngươi mãi mãi chỉ biết gánh tội cho người khác.” Anh nhớ ánh mắt tuyệt vọng của Dư Sở khi ôm lấy Lục Khê đang run rẩy.
Tạ Dực siết chặt nắm tay. Người trước mặt anh rốt cuộc là ai? Vì sao mọi đau khổ đều xoay quanh y?
Tiếng bước chân vang lên phía sau. Anh quay lại, thấy Dư Sở đứng nơi ngưỡng cửa, sắc mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt vững vàng.
“Tạ đại nhân,” Dư Sở nhẹ giọng, “ta biết ngươi nghi ngờ, nhưng xin đừng ép y. Đã quá đủ đau rồi.”
Tạ Dực nhìn hắn, trầm ngâm: “Ngươi biết bí mật của y?”
Dư Sở lắc đầu. “Không. Nhưng dù y là ai, ta cũng không buông tay.”
Tạ Dực im lặng, cuối cùng gật đầu. “Vậy thì cùng nhau giữ lấy y.”
Dư Sở khẽ cười, ánh mắt buồn bã. “Chỉ sợ, có ngày, cả hai chúng ta đều không giữ nổi.”
Câu nói ấy rơi xuống, nặng tựa đá.
***
Đêm trôi qua trong lặng lẽ. Lục Khê ngủ chập chờn, mơ thấy những mảnh ký ức đan xen. Tiếng khóc, ánh lửa, gương mặt thân quen rồi xa lạ. Ở ranh giới giữa tỉnh và mê, y nghe tiếng Tề Minh vọng về: “Ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi ta…”
Lục Khê giật mình tỉnh dậy, mồ hôi thấm ướt tóc mai, tim đập dồn dập. Dư Sở vẫn ngồi bên, bàn tay ấm áp siết lấy tay y.
“Ngươi gặp ác mộng?” Dư Sở hỏi nhỏ.
Lục Khê gật đầu, mắt còn vương nét sợ hãi. “Hắn sẽ quay lại.”
Dư Sở trầm ngâm: “Dù thế nào, ta cũng không để ngươi đối mặt một mình.”
Lục Khê nhìn hắn, trong mắt thoáng hiện ý cảm kích. “Cảm ơn ngươi.”
Bên ngoài, trời đã tạnh mưa, nhưng phía xa, Thần điện vẫn sáng rực giữa màn đêm. Một bóng trắng thấp thoáng trên mái nhà, sợi dây đỏ kéo dài như vết cắt ngang trời.
***
Bình minh chưa đến, cả ba đã tỉnh giấc, chuẩn bị lên đường. Lục Khê mặc áo choàng, che kín vết sẹo trên tay, ánh mắt kiên định. Dư Sở dúi vào tay y một túi nhỏ, bên trong là ám khí đặc chế. “Nếu gặp nguy hiểm, dùng cái này.”
Lục Khê gật đầu, nụ cười nhạt nhưng ấm áp. Tạ Dực kiểm tra kiếm, liếc nhìn y thật lâu, rồi quay đi.
Khi rời khỏi phòng, nơi cửa sổ, vết máu loang lổ vẫn còn in dấu. Sợi chỉ đỏ đứt đoạn nằm lẫn trong bụi, rung nhẹ trong gió. Tề Minh không còn ở đó, nhưng bóng dáng hắn như vẫn lẩn khuất quanh họ.
***
Đường đến Thần điện vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân và gió rít qua ngõ nhỏ. Lục Khê đi giữa, Dư Sở và Tạ Dực một trái một phải, cảnh giác từng ngõ tối, từng mái nhà cao.
Bất chợt, bóng người nhỏ nhắn lao vút qua mái ngói phía trước, sợi dây đỏ lóe lên. Tạ Dực rút kiếm, Dư Sở tung người lên mái, Lục Khê lùi lại, ngân châm đã trong tay.
Tề Minh đứng trên nóc miếu bỏ hoang, mắt như lửa, giọng vang vọng: “Lục Khê, nếu ngươi bước tiếp, ta sẽ khiến mọi người quanh ngươi đều phải chết!”
Lục Khê ngẩng đầu đối diện, ánh mắt không còn run sợ. “Muốn giết, giết ta. Đừng động đến họ.”
Tề Minh bật cười, tiếng cười méo mó vang vọng. “Ngươi tưởng ngươi có thể chọn sao? Ngươi không còn quyền lựa chọn nữa…”
Tạ Dực lao tới, kiếm quét ngang. Tề Minh lùi một bước, sợi dây đỏ bung ra, quấn lấy cổ tay Lục Khê. Cảm giác lạnh lẽo lại ập đến, kéo y vào tầng ảo giác khác.
Trong khoảnh khắc, Dư Sở vung kiếm, chém đứt sợi dây đỏ. Tề Minh lảo đảo, máu từ vết thương cũ chưa lành lại rỉ ra. Hắn nhìn Lục Khê, mắt vừa đau đớn vừa điên dại.
“Ta không để yên đâu,” hắn gào lên. “Nếu không thể có được ngươi, thì cùng chết đi!”
Làn khói đen bùng lên, Tề Minh biến mất vào bóng tối, chỉ còn tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp ngõ vắng.
***
Ba người đứng lặng giữa ngõ nhỏ, hơi thở dồn dập. Lục Khê siết chặt bàn tay, cảm giác bùa chú vẫn rát bỏng nơi da thịt.
Tạ Dực nhìn y, ánh mắt nghiêm nghị. “Đừng đi một mình nữa. Từ giờ, dù thế nào, ta cũng sẽ ở bên cạnh ngươi.”
Dư Sở lặng lẽ gật đầu, đứng chắn phía sau Lục Khê như tấm khiên vững chãi.
Lục Khê nhìn hai người, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt sâu thẳm. “Vậy thì cùng đi tới cùng.”
Phía xa, Thần điện chìm trong ánh sáng nhợt nhạt của rạng đông. Bóng đen vẫn vờn quanh, hiểm họa chưa hề lùi xa.
Gió lạnh lướt qua, mang theo hương máu và hiểm nguy. Những sợi dây số mệnh chưa chịu buông, quấn chặt ba người trong vòng xoáy không lối thoát.
Bình minh chưa tới, cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc. Đâu đó trong bóng tối, Tề Minh vẫn chờ, nụ cười lạnh như băng, sẵn sàng kéo tất cả xuống vực sâu không đáy.
Câu trả lời cho mọi bí mật, mọi thù hận, vẫn còn ở phía trước, nơi ánh sáng và bóng tối giao tranh.


Bình luận chương