Hồi Sinh Đế Vương

Chương 10: Ngọc Tiên xuất hiện




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 10 miễn phí!

Tần Hạo bước ra khỏi không gian bí mật, lòng đầy hồi hộp. Ánh sáng bên ngoài rọi vào khiến anh chói mắt. Lâm Nguyệt bên cạnh vẫn nhìn anh với ánh mắt lo lắng. Đường Kha và Triệu Thư đứng đó, ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Vậy, các ngươi định làm gì ở đây?” Đường Kha hỏi, giọng điệu như thể đang cố gắng thăm dò.

“Chúng ta… chỉ là muốn làm một số việc thú vị thôi mà.” Tần Hạo cười, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh biết rằng nếu không khéo léo, bí mật của họ sẽ bị phơi bày.

Triệu Thư nhướng mày. “Thú vị? Thú vị đến mức phải giấu giếm như vậy sao?”

“Thật ra, chúng ta đang thử nghiệm một số kỹ thuật mới trong trồng trọt,” Lâm Nguyệt nhanh nhảu. “Ta đã tìm ra cách kết hợp một số loại thảo dược với nhau.”

“Thảo dược? Nghe có vẻ khá thú vị!” Đường Kha gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn nghi ngờ. “Nhưng mà… có gì đảm bảo các ngươi không lừa chúng ta?”

“Làm sao ta có thể lừa các ngươi được chứ?” Tần Hạo nhếch mép, lòng thầm mỉm cười trước sự hoài nghi của Đường Kha. “Chúng ta là bạn mà.”

“Bạn? Nghe có vẻ hay đấy, nhưng ta không dễ tin như vậy đâu!” Đường Kha đáp lại, vẻ mặt không chút dễ dãi.

“Thôi nào, hãy cho chúng ta một cơ hội đi!” Lâm Nguyệt chen vào, giọng ngọt ngào như thường lệ. “Nếu không có gì thú vị, ta sẽ làm việc khác, không làm phiền các ngươi nữa.”

“Được rồi, được rồi! Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội.” Đường Kha thở dài, nhưng khóe miệng đã nhếch lên. “Nhưng nếu phát hiện ra có gì khả nghi, ta sẽ không để yên đâu!”

“Thỏa thuận!” Tần Hạo gật đầu, cảm thấy như vừa thoát khỏi một cơn bão.

Họ cùng nhau bước vào không gian, nơi mà Tần Hạo đã chuẩn bị rất nhiều điều bất ngờ. Khi bước vào, không khí trong lành và mát mẻ khiến mọi người cảm thấy dễ chịu. Những luống rau xanh mơn mởn, cùng những chậu thảo dược đã nở hoa rực rỡ.

“Wow! Thật tuyệt!” Triệu Thư tròn mắt, chạy lại xem xét từng chậu cây như thể đó là một báu vật. “Ngươi đã làm tất cả những điều này?”

“Không chỉ có vậy đâu. Còn nhiều điều thú vị hơn nữa.” Tần Hạo cười, trong lòng cảm thấy hài lòng.

Lâm Nguyệt cũng tham gia vào việc giới thiệu những loại thảo dược mà cô đã nghiên cứu. Đường Kha và Triệu Thư như bị cuốn hút vào thế giới mới lạ này, quên đi mọi nghi ngờ ban đầu.

“Ngươi biết không, nếu ta kết hợp những loại thảo dược này, có thể tạo ra một loại thuốc chữa bệnh cực kỳ hiệu quả đấy!” Lâm Nguyệt phấn khích.

“Thật sao? Vậy thì chúng ta phải thử ngay!” Đường Kha đáp lại, ánh mắt lấp lánh.Mọi người bắt đầu cùng nhau làm việc, không khí trở nên vui vẻ và sôi động. Tần Hạo cảm thấy như mọi gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ. Họ cùng nhau cười đùa, trò chuyện, và thảo luận về những kế hoạch tương lai.

Nhưng chính lúc này, khi mọi thứ dường như trở nên hoàn hảo, một giọng nói ngọt ngào vang lên từ cửa. “Ôi, thật là một cảnh tượng đẹp mắt!”

Ngọc Tiên đứng đó, dáng vẻ xinh đẹp và quyến rũ, khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên. Làn da trắng như tuyết, mái tóc dài mềm mại, và ánh mắt như hứa hẹn điều gì đó bí ẩn.

“Ngươi là ai?” Tần Hạo hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi lòng anh cảm thấy có chút bất an.

“Ta là Ngọc Tiên, một người bạn cũ của triều đình,” cô ta đáp, bước vào với vẻ tự tin. “Nghe nói rằng có một hoàng tử đang âm thầm làm việc để cải thiện triều đại, nên ta không thể không đến xem.”

“Cảm ơn ngươi đã đến, nhưng mà… chúng ta đang bận một chút.” Tần Hạo cố gắng giữ khoảng cách.

“Ôi, đừng ngại. Ta chỉ muốn giúp đỡ mà thôi.” Ngọc Tiên cười, nhưng trong ánh mắt có điều gì đó không chân thật. “Ngươi không biết đâu, ta có nhiều mối quan hệ rất tốt trong triều. Có thể giúp ngươi rất nhiều.”

Đường Kha và Triệu Thư nhìn nhau, không biết nên tin hay không. Lâm Nguyệt có vẻ không thoải mái, cảm giác như có điều gì đó không đúng.

“Chúng ta không cần sự giúp đỡ của ai cả.” Tần Hạo kiên quyết. “Chúng ta có thể tự mình làm được.”

Ngọc Tiên chỉ khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt cô ta như một con rắn đang chờ cơ hội. “Được thôi, nhưng hãy nhớ, khi ngươi cần, ta sẽ luôn ở đây.”

Cô ta bước ra ngoài, để lại không khí nặng nề trong không gian. Tần Hạo cảm thấy lo lắng, không rõ cô ta thực sự muốn gì. Mọi thứ dường như trở nên phức tạp hơn.

“Ngươi nghĩ cô ta có ý đồ gì không?” Triệu Thư hỏi, lo lắng.

“Có thể.” Tần Hạo thở dài. “Nhưng chúng ta không thể để bị tác động bởi những kẻ như vậy.”

“Đúng vậy, nhưng vẫn phải cẩn thận.” Lâm Nguyệt gật đầu, đôi mắt vẫn nhìn về phía cửa ra vào.

Họ quay lại công việc của mình, nhưng không khí vui vẻ đã bị thay thế bởi sự căng thẳng. Tần Hạo biết rằng âm mưu xung quanh đang lớn dần, và họ sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn trong thời gian tới.

“Cứ từ từ, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Tần Hạo cố gắng trấn an mọi người, nhưng trong lòng anh biết rằng, sóng gió đang chờ đón họ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.