Hồi Sinh Đế Vương

Chương 3: Gặp gỡ Lâm Nguyệt




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Tần Hạo rời khỏi chiến trường trong tâm trạng đầy phấn khởi, nhưng cũng không kém phần lo lắng. Anh vừa chứng kiến sức mạnh của bản thân, nhưng vẫn còn nhiều điều phải đối mặt. Khi những người lính địch tiếp tục dồn dập tiến về phía anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu – phải tìm một nơi an toàn để regroup.

Đi qua những con phố nhỏ, Tần Hạo cảm nhận được sự chao đảo trong lòng. Anh cần một kế hoạch. Trong lúc ấy, một hương thơm ngào ngạt từ một quầy hàng ven đường làm anh dừng lại. Đó là mùi của thảo dược, một thứ mà trong kiếp trước anh rất thích. Anh quay lại, và giữa đám đông, một bóng hình quen thuộc hiện ra.

“Ngươi có thấy một hoàng tử thất sủng nào ở đây không?” Một giọng nói trong trẻo vang lên, khiến Tần Hạo không thể không mỉm cười.

“Lâm Nguyệt?” Anh hỏi, nhận ra cô gái đang ngồi bên quầy hàng, xung quanh là những bó thảo dược tươi xanh.

“Chàng thật sự là hoàng tử đó sao? Hay chỉ đang đùa?” Cô mỉm cười, đôi mắt sáng ngời như ánh mặt trời.

“Ta là Tần Hạo, hoàng tử thực thụ, không phải hư danh.” Tần Hạo đáp lại, trêu chọc. “Ngươi có muốn kiểm tra xem ta có đúng là hoàng tử không?”

“Chắc chắn rồi! Nhưng trước tiên, ta cần một ít thảo dược.” Lâm Nguyệt nói, ánh mắt lấp lánh. “Ngươi biết không, nhiều người đang cần giúp đỡ. Ta có thể chữa bệnh cho họ nếu có đủ nguyên liệu.”

“Nghe có vẻ như ngươi đang trở thành một bác sĩ nổi tiếng.” Tần Hạo cười, và rồi bất chợt, một ý tưởng nảy ra trong đầu. “Ngươi có muốn giúp ta cải thiện sức khỏe cho dân chúng không?”

“Đương nhiên!” Cô gái đáp ngay, đầy nhiệt huyết. “Chỉ cần có nguyên liệu, ta có thể làm nhiều điều.”

“Vậy thì ta sẽ giúp ngươi thu thập thảo dược.” Tần Hạo nói, cảm giác phấn khích tràn ngập. “Chúng ta sẽ cùng nhau thay đổi cuộc sống của nhiều người.”

Hai người nhanh chóng bắt tay vào công việc. Lâm Nguyệt dẫn Tần Hạo đến những cánh đồng thảo dược, nơi mà cô đã dành cả tuổi thơ để tìm hiểu và chăm sóc. Trong lúc thu thập, họ không ngừng trò chuyện.

“Chàng thật sự không giống như những hoàng tử mà ta từng biết,” Lâm Nguyệt nhận xét, khi họ ngồi nghỉ bên một gốc cây lớn. “Chàng không kiêu ngạo hay tự mãn.”

“Bởi vì ta không có thời gian cho những thứ đó,” Tần Hạo đáp, cảm nhận sự thân thiết đang dần hình thành. “Ta chỉ muốn cứu vớt vương quốc.”

“Thật đáng khâm phục.” Lâm Nguyệt nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt chân thành. “Nhưng chàng không thể làm điều đó một mình.”

“Vậy nên ta cần ngươi.” Tần Hạo nói, rồi nhìn quanh, như thể xác nhận rằng không có ai nghe lén. “Ngươi có thể giúp ta xây dựng một mạng lưới hỗ trợ cho những người nghèo khổ trong vương quốc này.”“Ta sẽ làm hết sức mình!” Lâm Nguyệt đáp, nụ cười tươi rói trên môi. “Chúng ta sẽ cùng nhau làm nên điều kỳ diệu.”

Tần Hạo cảm thấy lòng mình ấm áp. Sự kết nối giữa hai người dần trở nên mạnh mẽ hơn. Họ bắt đầu lên kế hoạch cho những bước tiếp theo, từ việc tạo ra một khu vườn thảo dược đến việc tổ chức những buổi khám bệnh miễn phí cho dân chúng.

“Chàng có biết cách trồng cây không?” Lâm Nguyệt hỏi, ánh mắt tò mò.

“Có chứ! Ta là một nhà nghiên cứu nông nghiệp mà.” Tần Hạo tự tin trả lời. “Để ta chỉ cho ngươi cách chăm sóc cây trồng tốt nhất.”

“Thật tuyệt! Chúng ta sẽ tạo ra một khu vườn thảo dược đẹp như tranh.” Cô gái reo lên, rồi bỗng nhiên nghiêm túc. “Nhưng chàng phải cẩn thận. Có những kẻ không muốn chúng ta thành công.”

“Ta đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù rồi.” Tần Hạo đáp, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ không để ai cản trở ước mơ của chúng ta.”

Từ đó, mối quan hệ giữa họ trở nên khăng khít hơn. Tần Hạo không chỉ tìm thấy một người bạn, mà còn là một đồng minh quý giá. Họ cùng nhau bắt đầu hành trình mới, mang theo hy vọng và ước mơ.

Chỉ có điều, trong những ngày tiếp theo, Tần Hạo lại cảm nhận được sự hiện diện của những thế lực tối tăm đang âm thầm theo dõi. Những ánh mắt lén lút từ phía xa, những tiếng xì xầm rì rào về một âm mưu đang dần hình thành.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị.” Tần Hạo nói, khi họ cùng nhau trở về sau một ngày dài thu thập thảo dược. “Có điều gì đó không ổn.”

“Chàng lo lắng sao?” Lâm Nguyệt hỏi, sự quan tâm hiện rõ trong ánh mắt.

“Không phải lo lắng, mà là cẩn trọng.” Tần Hạo đáp, giọng điệu nghiêm túc. “Ta có cảm giác, cuộc chiến này còn xa mới kết thúc.”

“Vậy chúng ta sẽ chuẩn bị tốt nhất có thể.” Lâm Nguyệt nói, quyết tâm hiện rõ trong từng lời nói.

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu vì bản thân mình, mà còn vì những người mà chúng ta yêu thương.” Tần Hạo cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết.

Hai người tiếp tục bước đi, nhưng trong lòng mỗi người đều có những suy nghĩ khác nhau. Tần Hạo biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và những thử thách khó khăn đang chờ đợi họ phía trước. Lâm Nguyệt, với sự nhiệt huyết và lòng tin, chính là nguồn động lực để anh tiếp tục tiến về phía trước.

Khi màn đêm buông xuống, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu bắt đầu le lói, nhưng không ai biết rằng, những bóng tối đang lẩn khuất, chờ đợi thời cơ để ra tay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.