Hồi Sinh Đế Vương

Chương 6: Đường Kha xuất hiện




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Tần Hạo vừa quay về từ buổi hội thảo, trong lòng tràn đầy cảm xúc. Anh không ngờ sự nhiệt huyết của mình lại có thể lan tỏa đến nhiều người như vậy. Nhưng niềm vui chưa kịp lắng xuống thì một tin tức bất ngờ ập đến: Đường Kha, một chiến binh nổi tiếng trong vùng, đã tìm đến anh.

“Nghe nói ngươi đang gây dựng lại triều đại?” Đường Kha hỏi, giọng trầm và chắc nịch.

“Đúng vậy,” Tần Hạo đáp, ánh mắt sáng lên. “Ta đang cố gắng cải thiện cuộc sống của dân chúng và bảo vệ triều đại khỏi sự sụp đổ.”

Đường Kha gật đầu, như thể đã tìm được điều mình cần. “Ta muốn gia nhập đội ngũ của ngươi.”

“Ngươi? Một chiến binh như ngươi lại muốn tham gia vào việc trồng trọt?” Triệu Thư hỏi với chút ngạc nhiên.

“Công việc của ta không chỉ là đánh giặc,” Đường Kha nói, ánh mắt kiên định. “Ta muốn bảo vệ quê hương, và điều đó bắt đầu từ việc tạo dựng nền tảng vững chắc cho dân chúng.”

“Vậy thì, chúng ta rất hoan nghênh ngươi,” Tần Hạo nói, nụ cười nở trên môi. “Chúng ta cần một người như ngươi, một người có thể đứng lên bảo vệ những gì ta đang xây dựng.”

Đường Kha mỉm cười. “Nhưng ta không chỉ đứng nhìn. Ta sẽ giúp ngươi phát triển lực lượng bảo vệ triều đại.”

“Được! Vậy chúng ta sẽ bắt đầu ngay,” Tần Hạo nói với quyết tâm. “Ngươi có ý tưởng gì không?”

“Chúng ta cần xây dựng một đội ngũ chiến binh, không chỉ để bảo vệ mà còn để đào tạo dân chúng. Họ cần biết cách tự vệ,” Đường Kha đáp.

“Hay lắm! Chúng ta có thể tổ chức những buổi huấn luyện,” Lâm Nguyệt góp ý. “Mọi người có thể học cách chiến đấu và chăm sóc cây trồng đồng thời.”

“Đúng! Đào tạo cả hai kỹ năng sẽ giúp họ tự tin hơn,” Triệu Thư hứng khởi. “Chúng ta không chỉ xây dựng nông nghiệp mà còn một đội ngũ mạnh mẽ.”

Tần Hạo nhìn vào mắt Đường Kha, “Ngươi đã sẵn sàng cho điều này chưa?”

“Ta đã sẵn sàng từ lâu,” Đường Kha khẳng định. “Chỉ cần cho ta cơ hội, ta sẽ không phụ lòng.”Họ quyết định bắt tay vào việc lập kế hoạch cho các buổi huấn luyện. Tần Hạo không thể ngừng nghĩ về những điều tốt đẹp mà họ có thể làm cùng nhau. Những buổi học sẽ không chỉ giúp dân chúng mà còn tạo ra một sức mạnh mới trong triều đại.

Ngày hôm sau, họ bắt đầu tổ chức các buổi huấn luyện. Đường Kha, với sự dày dạn kinh nghiệm, dẫn dắt nhóm chiến binh mới. Những người dân thường, ban đầu e ngại, dần dần trở nên tự tin hơn khi thấy những lợi ích mà họ nhận được.

“Đừng sợ! Hãy tưởng tượng mình đang bảo vệ gia đình!” Đường Kha khích lệ, trong khi những người tham gia tập luyện chăm chú lắng nghe.

“Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không để kẻ thù áp đảo!” Tần Hạo hô vang, khiến không khí trở nên sôi động hơn.

Lâm Nguyệt và Triệu Thư tham gia cùng, họ không chỉ giúp đỡ mà còn truyền cảm hứng cho mọi người. Những kỹ năng chiến đấu được kết hợp với kiến thức nông nghiệp, tạo nên một phong trào mới trong cộng đồng.

Tần Hạo nhận ra rằng, bên cạnh việc phát triển đất đai, họ còn đang xây dựng một tinh thần đoàn kết, một sức mạnh vô hình mà không ai có thể lấy đi.

Tuy nhiên, trong khi họ đang tích cực chuẩn bị cho tương lai, bóng dáng của Thái Hòa vẫn rình rập từ xa. Hắn không thể chấp nhận sự lớn mạnh này. Một kế hoạch đang được dần hình thành trong đầu hắn, và Tần Hạo không hề hay biết.

“Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống,” Đường Kha nói trong một buổi họp. “Hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.”

“Ta biết,” Tần Hạo thừa nhận. “Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Đoàn kết là sức mạnh.”

“Đúng thế,” Lâm Nguyệt thêm vào. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách.”

Khi màn đêm buông xuống, Tần Hạo lại ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra xa. Một cơn gió lạnh lùa qua, mang theo cảm giác bất an. Anh biết rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Tần Hạo thì thầm, quyết tâm tràn đầy. “Dù có chuyện gì xảy ra, ta sẽ chiến đấu đến cùng.”

Bên ngoài, ánh trăng sáng tỏ, như một lời hứa hẹn cho những điều tốt đẹp phía trước. Nhưng trong lòng Tần Hạo, một cảm giác hồi hộp dâng lên. Cuộc chiến không chỉ là để bảo vệ, mà còn là để khẳng định giá trị của những người đã từng bị bỏ rơi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.