Dạ Nhi ngồi bất động bên bàn gỗ, ngón tay nhẹ lướt trên mặt lệnh bài đầu sói. Bên ngoài, gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ dại. Trăng đã khuất, bóng tối nuốt trọn mọi thứ. Nàng lắng nghe nhịp tim mình, từng tiếng đập nặng trĩu như hòa vào tiếng cào cửa vọng lại từ phía xa.
Nỗi bất an lớn dần trong lồng ngực. Những lời của Ngọc Dao vẫn văng vẳng bên tai, gợi mở về một liên hệ sâu xa giữa nàng và Dịch Phong. Nhưng phía sau tấm màn bí ẩn đó, còn điều gì nữa? Nàng nắm chặt mảnh ngọc trăng khuyết, cảm nhận được luồng khí lạnh buốt truyền từ lòng bàn tay lên tận tâm trí.
Nàng đứng dậy, bước đến bên giá sách, lặng lẽ kéo tấm rèm vải màu xanh rêu che kín góc phòng. Đằng sau là một bức tường đá phủ rêu, trên đó có dấu ấn trăng khuyết mờ nhạt. Dạ Nhi áp mảnh ngọc vào, miệng khẽ niệm chú. Không gian xung quanh bỗng lay động, cảnh vật vỡ tan như gương nước, cuốn nàng vào trong.
Trước mắt nàng mở ra Huyễn Cốc — không gian tùy thân mà mẫu thân để lại. Cảnh vật nơi này bao giờ cũng yên tĩnh, cỏ dại rậm rạp và hương dược thảo phảng phất. Ánh sáng tím nhạt phủ lên mọi vật, tạo thành một bức màn mờ ảo. Dạ Nhi bước đi, lòng chợt trỗi dậy cảm giác thân quen và hoang mang.
Nàng men theo con đường nhỏ rải sỏi, dừng lại trước một gốc bạch đàn xù xì. Trên thân cây có khắc hàng chữ nhỏ, nét khắc đã mờ, nhưng vẫn còn nhận ra: “Ngày trăng khuyết, mọi bí mật sẽ được soi tỏ.” Nàng đưa tay sờ lên dòng chữ, cảm nhận nhịp đập của gốc cây như hòa cùng hơi thở mình. Dưới chân cây, cỏ xanh phủ kín, lấp ló một hộp gỗ nhỏ.
Dạ Nhi cúi xuống, nhẹ nhàng gạt lớp cỏ, mở hộp ra. Bên trong là một xấp thư đã ố vàng, cùng một chiếc trâm bạc khắc hình đầu sói. Trâm bạc này nàng từng thấy mẫu thân đeo khi còn nhỏ, sau đó biến mất không dấu vết. Nàng run rẩy cầm lên, bàn tay lạnh toát.
Nàng mở thư, từng nét chữ mềm mại hiện ra dưới ánh sáng tím. Dòng đầu tiên khiến nàng sững lại:
“Gửi Dạ Nhi của mẹ,
Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là số mệnh đã thôi né tránh chúng ta…”
Dạ Nhi nuốt khan, từng câu chữ như rót vào lòng nỗi đau cũ. Mẫu thân kể lại những ngày tháng sống dưới mái Lâm phủ, nỗi bất an luôn chực chờ, nỗi sợ hãi bị phát hiện dòng máu dị tộc trong người. Bà nhắc đến cái tên: Lang Yểm, dòng tộc sói cổ xưa, và mối liên hệ không thể tách rời với huyết mạch của Dạ Nhi.
“Con không chỉ là nữ nhi Lâm gia. Trong người con chảy hai dòng máu: một của nhân loại, một của sói. Ta từng mong con chỉ là một nữ tử bình thường, nhưng định mệnh không buông tha bất cứ ai. Nếu ngày nào đó con cảm thấy nguy hiểm cận kề, hãy tìm đến Huyễn Cốc, nơi duy nhất có thể bảo vệ con khỏi ánh mắt kẻ thù.”
Dạ Nhi đọc đến đây, nước mắt lặng lẽ tràn xuống má. Từ sâu thẳm ký ức, hình ảnh mẫu thân hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết: người phụ nữ dịu dàng, mái tóc đen mượt, ánh mắt luôn chan chứa yêu thương nhưng chất chứa nỗi buồn khôn cùng.
Nàng lật tiếp những trang thư. Mẫu thân nhắc đến một người đàn ông thuộc dòng tộc sói, là cha ruột của nàng, người từng cứu bà khỏi một lần ám sát trong rừng sâu. Bà kể về những đêm trăng tròn, ông hóa thành sói, cả hai cùng nhau vượt qua bao hiểm nguy, nhưng cuối cùng phải chia xa vì lời nguyền cổ truyền.
“Lời nguyền đó, chỉ có thể hóa giải khi hai dòng máu giao hòa, khi kẻ nắm giữ Chìa Khóa Hoàng Hôn chấp nhận đối mặt với vận mệnh thật sự.”
Dạ Nhi ngẩng đầu, lòng ngổn ngang. Nàng chợt nhớ đến vết bớt hình trăng khuyết trên cổ tay, nhớ đến lần đầu mở Huyễn Cốc, và những giấc mơ kỳ lạ về tiếng tru của sói giữa rừng đêm. Tất cả bỗng nhiên xâu chuỗi lại, hợp thành một bức tranh lớn mà nàng chưa từng dám đối diện.
Bên ngoài Huyễn Cốc, ánh trăng vẫn bị che khuất. Trong không gian này, thời gian như ngưng lại, chỉ còn lại tiếng tim đập và mùi hương thảo dược.
Nàng cầm trâm bạc, đưa lên sát mặt, ngắm từng đường khắc tinh xảo. Đầu sói trên trâm ánh lên sắc lạnh, đôi mắt khảm ngọc hổ phách như sống động. Trong khoảnh khắc, Dạ Nhi cảm nhận được luồng khí lạ từ trâm truyền vào cơ thể, khiến vết bớt trên cổ tay nhói đau. Bất giác, nàng nhận ra: đây chính là vật dẫn tâm linh mà Ngọc Dao từng nhắc đến.
Nàng nhắm mắt, cố gắng cảm nhận sâu hơn. Một luồng ký ức ùa về, ngắn ngủi nhưng mãnh liệt: tiếng sói tru, bóng người ngã xuống giữa rừng, máu nhuộm đỏ tuyết trắng, tiếng gọi khản đặc của một người đàn ông, rồi mọi thứ chìm trong bóng tối.
Dạ Nhi choàng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm ướt trán. Nàng siết chặt trâm bạc, lòng dấy lên linh cảm mãnh liệt: cái chết của mẫu thân không chỉ là tai nạn hay mưu kế gia đấu, mà còn liên quan đến dòng máu sói và lời nguyền cổ truyền.
Nàng cẩn thận cất thư và trâm bạc vào áo, bước dọc theo bờ suối trong Huyễn Cốc. Mỗi bước chân như tiến sâu hơn vào cõi ký ức, từng hình ảnh rời rạc dần trở nên rõ nét.
Bất chợt, từ phía xa, một bóng người xuất hiện giữa làn sương tím. Hắn mặc trường bào đen, vóc dáng cao lớn, mái tóc buộc gọn sau gáy, ánh mắt sắc lạnh như dã thú. Dạ Nhi nhận ra ngay — Dịch Phong.
Hắn đứng lặng, ánh nhìn xoáy sâu vào nàng, giọng khàn đặc vang lên:
— Nàng lại vào Huyễn Cốc?
Dạ Nhi khẽ gật đầu, né tránh ánh mắt hắn.
— Ta tìm thấy thư của mẫu thân, cùng một vật dẫn tâm linh. Hình như… mọi thứ đều liên quan đến dòng tộc sói.
Dịch Phong bước đến gần, hơi thở trộn lẫn hương gió đêm và dược thảo. Hắn ngồi xuống bên cạnh, mắt không rời khỏi trâm bạc trong tay nàng.
— Vật này… nàng lấy ở đâu?
— Trong hộp gỗ dưới gốc bạch đàn. Mẫu thân ta từng đeo nó, bên trong còn có thư kể về cha ta — một người sói. Phải chăng… lời nguyền của huynh cũng bắt nguồn từ đó?
Dịch Phong trầm mặc. Hắn đưa tay, chạm nhẹ vào trâm bạc. Một tia sáng tím lóe lên nơi đầu sói, làm vết bớt trên cổ tay Dạ Nhi nóng rực.
— Nàng biết gì về dòng tộc Lang Yểm? — Dịch Phong hỏi, giọng trầm thấp.
— Không nhiều. Chỉ biết rằng, mẫu thân từng nhắc tới, và có lẽ ta cũng mang dòng máu ấy trong người.
Ánh mắt Dịch Phong tối lại. Hắn siết chặt tay, móng tay gần như c*m v** da thịt. Một lúc lâu, hắn mới lên tiếng:
— Nếu là sự thật, nàng chính là chiếc cầu nối giữa hai thế giới. Nhưng điều đó cũng có nghĩa, nàng sẽ trở thành mục tiêu của tất cả — kể cả ta.
Dạ Nhi ngước lên, đôi mắt ánh lên nỗi đau và quyết liệt:
— Huynh cũng sẽ vì lời nguyền mà không thể khống chế bản thân sao? Huynh có từng nghi ngờ, cái chết của mẫu thân ta không chỉ là mưu kế của Từ thị hay Lâm Uyển Nhi, mà còn là một phần của âm mưu lớn hơn — nhằm vào dòng máu dị tộc?
Dịch Phong trầm ngâm, ánh nhìn lạc đi. Hắn nhớ lại những lần đêm trăng tròn, máu trong người sôi lên như lửa đốt, lý trí bị xé rách bởi bản năng sói. Hắn từng nghe phụ thân kể về một nữ nhân bí ẩn, bị sát hại giữa rừng sâu, trên cổ tay có vết bớt trăng khuyết. Giờ phút này, mọi mảnh ghép trong ký ức bỗng chắp nối lại.
— Có thể… hung thủ năm xưa không chỉ muốn giết mẫu thân nàng, mà còn muốn xóa sạch dấu vết của dòng máu lai. Nếu đúng vậy, kẻ đó chắc chắn đã sớm thò tay vào cả phủ Thẩm lẫn Lâm phủ.
Dạ Nhi mím môi, giọng run nhẹ:
— Kẻ đó là ai? Huynh từng nghi ngờ ai chưa?
— Trong triều, ngoài Vệ Vô Ưu, còn có Bạch Lộ và cả Hoàng hậu Vân thị. Nhưng… — Hắn ngập ngừng, ánh mắt lóe lên tia phức tạp — …còn một khả năng khác, chính dòng tộc sói cũng muốn tiêu diệt những kẻ mang dòng máu lai, bởi họ cho rằng đó là điềm xấu, là nguyên nhân khiến lời nguyền truyền đời không thể hóa giải.
Dạ Nhi khẽ rùng mình. Nàng không ngờ, ngay cả người cùng huyết thống cũng có thể trở thành kẻ thù.
— Vậy huynh thì sao? Nếu một ngày… ta thực sự trở thành “chìa khóa”, huynh sẽ chọn bảo vệ ta, hay trở thành kẻ đối đầu?
Dịch Phong nhìn nàng thật lâu. Trong đôi mắt hắn, tình cảm và giằng xé hiện rõ. Hắn vươn tay, nhẹ đặt lên cổ tay nàng, nơi vết bớt đang ửng đỏ.
— Ta không biết. Khi trăng lên, bản năng sói trong ta mạnh hơn mọi lời thề hứa. Nhưng lúc này, nếu phải chọn, ta vẫn muốn bảo vệ nàng… dù có phải chống lại cả thế giới này.
Dạ Nhi siết tay hắn, ánh mắt kiên định:
— Ta sẽ không để huynh cô độc. Ta sẽ tìm ra chân tướng, cả về cái chết của mẫu thân lẫn bí mật dòng máu này.
Không gian im lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua. Hai người ngồi sát bên nhau, nhưng giữa họ là bức tường vô hình của những bí mật chưa thể nói hết thành lời.
***
Bên ngoài Huyễn Cốc, trong phủ Lâm, ánh nến leo lét hắt lên tường. Từ thị ngồi bên bàn trang điểm, ánh mắt soi mói nhìn vào gương đồng. Lâm Uyển Nhi đứng phía sau, nhẹ nhàng chải tóc cho mẹ, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên.
— Mẫu thân, Dạ Nhi dạo này lạ lắm. Ta nhiều lần thấy nó lén lút rời phòng giữa đêm, lại còn gặp gỡ Thẩm Dịch Phong trong vườn. Có nên cho người theo dõi sát hơn không?
Từ thị mím môi, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo:
— Không vội. Con bé này không đơn giản như trước, lại có Thẩm thế tử chống lưng. Nhưng sớm muộn gì nó cũng lộ sơ hở thôi. Lệnh cho Tố Y âm thầm dò la, nếu phát hiện nó có vật gì khả nghi, lập tức báo về ta.Uyển Nhi gật đầu, ánh mắt đầy dã tâm:
— Lần này, ta tuyệt đối không để nó thoát. Mọi thứ của Lâm phủ, chỉ có thể là của ta.
Từ thị khẽ cười, nụ cười lạnh tanh như băng giá phủ kín căn phòng.
***
Trong Huyễn Cốc, Dạ Nhi và Dịch Phong cùng ngồi dưới tán cây bạch đàn, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng. Dạ Nhi mở hộp gỗ, lấy ra mảnh giấy cuối cùng. Dưới ánh sáng tím, nét chữ của mẫu thân càng trở nên rõ nét:
“Dạ Nhi, nếu con tìm được trâm bạc và mở ra Huyễn Cốc, hãy đến tận cùng suối ngọc, nơi có cánh cửa đá khắc hình đầu sói. Đó là nơi bí mật về cái chết của ta được chôn giấu. Nhưng hãy cẩn trọng — không phải ai cũng muốn sự thật được phơi bày…”
Nàng ngẩng đầu nhìn Dịch Phong, giọng nhẹ như gió:
— Ta muốn đến suối ngọc. Có thể ở đó, ta sẽ tìm được chân tướng.
Dịch Phong gật đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh:
— Ta đi cùng nàng.
Cả hai lặng lẽ rời khỏi gốc bạch đàn, men theo lối mòn dẫn về phía suối ngọc. Con suối trong Huyễn Cốc không dài, nước róc rách chảy giữa hai bờ đá phủ rêu xanh. Cuối dòng suối, một tảng đá lớn chắn ngang, trên mặt đá khắc hình đầu sói và vầng trăng khuyết.
Dạ Nhi rút trâm bạc, nhẹ nhàng đặt vào khe hở giữa hai tai sói. Một luồng khí tím bốc lên, mặt đá rung động, tách ra thành một khe cửa hẹp. Bên trong là một gian động nhỏ, ánh sáng tím lờ mờ soi lên những bức họa cổ xưa trên tường: hình ảnh một nữ nhân tóc đen, bên cạnh là bóng sói khổng lồ, phía sau là lửa cháy ngút trời.
Dịch Phong nhìn quanh, ánh mắt tối sầm:
— Đây là nơi giấu bí mật của cả hai thế giới.
Dạ Nhi bước tới, ánh mắt dừng lại trên bức họa có hình vết bớt trăng khuyết. Dưới bức họa là một rương sắt nhỏ, trên nắp khắc những ký tự cổ xưa. Nàng mở rương, bên trong là một tấm lụa mỏng, ghi chép chi tiết về một đêm huyết nguyệt, khi dòng tộc sói bị truy sát bởi chính những người từng thề sống chết bảo vệ họ.
Trong tấm lụa, tên của mẫu thân nàng và một người đàn ông — Thẩm gia, thế tử đời trước — xuất hiện. Dạ Nhi kinh hoảng quay lại nhìn Dịch Phong, miệng lắp bắp:
— Cha của ta… là người Thẩm gia? Vậy huynh và ta…
Dịch Phong đứng lặng, bàn tay run nhẹ. Hắn nhìn nàng, ánh mắt chất chứa nỗi đau cùng hàng vạn câu hỏi chưa thể thốt thành lời.
— Nếu vậy… nàng mang cả dòng máu Lâm và Thẩm, lại có huyết thống sói… Chẳng trách, cả triều đình lẫn dị tộc đều muốn giết nàng.
Dạ Nhi lùi lại, ánh mắt mờ đi bởi nước mắt. Một cơn đau nhói quặn lên trong lồng ngực, vừa là sợ hãi, vừa là tuyệt vọng.
— Chúng ta… có thể nào… là người thân?
Dịch Phong siết chặt nắm tay, cố giữ bình tĩnh:
— Để ta tra rõ. Nhưng lúc này, quan trọng nhất là bảo vệ nàng khỏi mọi hiểm nguy.
Dạ Nhi mím môi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn:
— Huynh không sợ sao? Nếu sự thật là như vậy, tất cả những gì ta và huynh từng có… đều trở thành nghiệt duyên.
Dịch Phong cúi đầu, giọng khàn đặc:
— Nếu là nghiệt duyên, ta nguyện cùng nàng gánh chịu.
Không khí trong động trở nên ngột ngạt. Ngoài cửa, sương tím bỗng xoáy lại thành từng luồng khí lạ, như có bóng người lẩn khuất. Dạ Nhi nhận ra, họ không còn nhiều thời gian.
— Chúng ta phải rời khỏi đây. Bí mật này, sớm muộn cũng bị kẻ khác phát hiện.
Dịch Phong kéo nàng sát lại, vết bớt trên cổ tay Dạ Nhi tỏa sáng rực rỡ, ánh sáng tím lan tỏa khắp động. Tiếng sói tru vọng về từ nơi xa, hòa lẫn tiếng gió rít qua khe đá. Ngoài Huyễn Cốc, bóng tối càng dày đặc, từng luồng khí lạnh rình rập.
Khi hai người vừa bước ra khỏi động, một mũi tên bạc xuyên thẳng qua lớp sương, cắm phập vào tảng đá phía sau. Dịch Phong lập tức kéo Dạ Nhi né tránh, mắt lóe lên tia cảnh giác.
— Có kẻ đã theo dấu vào đây.
Tiếng bước chân nhẹ vang lên, từ sau bụi rậm hiện ra một bóng người vận áo choàng đen, mái tóc trắng dài, đôi mắt hổ phách sáng quắc giữa bóng tối — Bạch Lộ.
Hắn cười khẩy, giọng lạnh lẽo:
— Bí mật của dòng máu lai, cuối cùng cũng đến ngày phơi bày. Thẩm thế tử, Lâm tiểu thư, các ngươi tưởng có thể trốn mãi trong Huyễn Cốc sao?
Dạ Nhi giấu trâm bạc sau lưng, ánh mắt kiên định:
— Ngươi muốn gì?
Bạch Lộ tiến lại gần, đôi mắt như xuyên thấu mọi lớp phòng bị:
— Ta chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về tộc sói. Dòng máu lai là điềm xấu, chỉ có hủy diệt mới giải thoát được lời nguyền truyền đời.
Dịch Phong rút kiếm, chắn trước mặt Dạ Nhi:
— Nếu muốn động đến nàng, trước hết phải bước qua xác ta.
Bạch Lộ bật cười, tiếng cười vang vọng trong không gian tím. Hắn giơ tay, một luồng khí lạnh bủa vây lấy hai người, ánh sáng tím trên vết bớt của Dạ Nhi càng lúc càng rực rỡ.
— Muốn sống, giao ra trâm bạc và mảnh lụa ghi chép đi. Nếu không, Huyễn Cốc này sẽ thành mộ phần của cả hai.
Dạ Nhi lùi lại, áp sát vào người Dịch Phong. Hơi thở nàng dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên tia kiên quyết:
— Ngươi không có quyền phán xét số mệnh của người khác. Dòng máu lai không phải điềm xấu, chỉ là lời nguyền của những kẻ yếu đuối sợ hãi sự thay đổi.
Bạch Lộ nhíu mày, sát khí bốc lên nồng đậm:
— Vậy để ta cho các ngươi biết, kết cục của kẻ trái ý tộc sói là như thế nào.
Không khí căng như dây đàn. Dịch Phong siết chặt kiếm, Dạ Nhi giữ trâm bạc trong tay, sẵn sàng đối mặt.
Ngoài cửa động, tiếng sói tru càng lúc càng gần, từng bóng đen thấp thoáng trong sương tím. Huyễn Cốc bắt đầu rung chuyển, ánh sáng tím lan rộng khắp nơi, như báo hiệu cho một trận chiến không thể tránh khỏi.
Trong khoảnh khắc đó, Dạ Nhi nhìn sang Dịch Phong, nhận ra trong mắt hắn là quyết tâm bất khuất và tình cảm sâu nặng. Nàng biết, dù phía trước là vực thẳm, họ vẫn sẽ cùng nhau bước tiếp, đối mặt với tất cả sóng gió.
Tiếng sói tru xé tan màn đêm, sương tím cuộn lên thành lốc xoáy, cuốn lấy mọi thứ. Bóng Bạch Lộ hóa thành luồng sáng lao tới. Dạ Nhi và Dịch Phong siết chặt tay nhau, chuẩn bị cho trận chiến sinh tử giữa ranh giới người và sói — nơi mọi bí mật sẽ được phơi bày, và cả hai sẽ phải lựa chọn số phận của mình.
Bên ngoài Huyễn Cốc, bóng tối càng lúc càng dày đặc. Đâu đó trong phủ Lâm, Lâm Uyển Nhi nở nụ cười hiểm độc, ánh mắt lóe lên tia sáng của kẻ đã chờ sẵn thời cơ. Trên bầu trời, trăng khuyết hé lộ sau màn mây, chiếu xuống một vệt sáng lạnh lẽo — báo hiệu cho cơn bão sắp ập tới.


Bình luận chương