Trời vừa hé sáng, trong mắt Kỳ Anh vẫn còn vương nét hoảng sợ. Nàng thu dọn lại mái tóc cho Dạ Nhi, giọng khẽ run:
— Tiểu thư, hay chúng ta về phòng nghỉ một lát… Sáng mai, Từ phu nhân lại tra hỏi, người phải cẩn thận.
Dạ Nhi không đáp. Đầu óc nàng ngổn ngang những hình ảnh rời rạc: vầng trăng khuyết trên cổ tay, giọng nói trầm buồn của người phụ nữ áo trắng, cảm giác ấm áp tựa như có một dòng nước suối trong lành chảy qua từng mạch máu. Nàng đưa tay vuốt nhẹ cổ tay mình, nơi vết bớt giờ đây như ẩn như hiện, mơ hồ tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, chỉ riêng nàng cảm nhận được.
Kỳ Anh lặng lẽ dìu chủ nhân về phòng. Lúc ngang qua hành lang tối, hai bóng người thấp thoáng ngoài cửa sổ, nhưng Dạ Nhi chỉ liếc mắt một cái, không lộ vẻ sợ hãi hay bất an. Nàng biết, từ giờ trở đi, không thể để bản thân yếu đuối thêm một lần nào nữa.
Trong phòng, hương trà xanh còn vương lại, rèm lụa lay động nhè nhẹ theo gió sớm. Kỳ Anh cẩn thận đóng cửa, rót nước, mắt dõi theo nhất cử nhất động của Dạ Nhi.
— Kỳ Anh, ngươi giúp ta canh ngoài cửa một lát, đừng để ai vào.
— Dạ, tiểu thư.
Kỳ Anh vừa rời khỏi, Dạ Nhi liền ngồi xếp bằng trên giường. Nàng nhắm mắt, tập trung ý niệm. Từ sâu trong tâm trí, một cánh cửa vô hình dần hiện ra, ánh sáng nhạt tỏa rộng, cuốn lấy thân thể nàng.
Cảm giác như đang trôi giữa hư không, mọi âm thanh, mùi vị của thế giới bên ngoài đều tan biến. Thân thể Dạ Nhi nhẹ bẫng, tựa như linh hồn rời khỏi xác phàm, lặng lẽ rơi vào một không gian khác.
Trước mắt nàng, một vùng đất rộng mở, sương mờ giăng phủ như tấm màn lụa bạc. Dưới chân là thảm cỏ xanh non, xa xa có dòng suối nhỏ uốn lượn, hoa dại nở rực rỡ hai bên bờ. Ở giữa là một gian nhà tre mộc mạc, bên hiên treo lủng lẳng những túi dược thảo khô, hương thơm dìu dịu lan tỏa.
Dạ Nhi lặng người. Đây chính là Huyễn Cốc – không gian tùy thân mà mẫu thân nàng đã nói tới. Cảm giác thân thuộc ùa về, như thể đã từng bước chân qua nơi này trong những giấc mộng xa xưa.
Nàng tiến về phía nhà tre, mỗi bước đi đều nhẹ như gió thoảng. Cửa vừa mở, không gian bên trong sáng sủa, sạch sẽ. Trên bàn bày biện đủ loại bình ngọc, hộp gỗ, những quyển sách y thuật cổ, dược liệu quý hiếm xếp ngay ngắn. Bên vách có giá treo trường kiếm, lư hương nhỏ toả khói mỏng.
Dạ Nhi đưa tay vuốt nhẹ lên mặt bàn, cảm nhận được luồng linh khí nhè nhẹ truyền vào lòng bàn tay. Những bình ngọc chứa dược hoàn, dược tán, bên cạnh là bộ dụng cụ luyện dược còn nguyên vẹn, không vương chút bụi. Ở góc phòng, một chiếc rương gỗ sơn đen, hoa văn trăng khuyết chạm nổi, đặt lặng lẽ như giữ kín một bí mật.
Nàng mở rương, bên trong là những cuộn lụa ghi chép dược phương, vài hộp nhỏ đựng linh thảo hiếm có, cùng một chiếc ngọc bội hình bán nguyệt. Dạ Nhi cầm ngọc bội lên, cảm giác thân thiết tràn ngập. Mặt sau ngọc bội khắc hai chữ “Dạ Nhi”, nét chữ mềm mại như từng được bàn tay mẫu thân v**t v*.
Tim nàng khẽ nhói lên. Lời dặn của mẫu thân vang vọng: “Quyền năng lớn cũng là gánh nặng lớn. Đừng để thù hận che mờ tâm trí.” Dạ Nhi siết chặt ngọc bội, ngồi lặng hồi lâu.
Bên ngoài nhà tre, một mảnh đất rộng được chia thành từng luống ngay ngắn, trên đó trồng đủ loại dược thảo: linh chi, bạch truật, ngọc lan, xuyên khung… Mỗi loại đều tươi tốt, dường như linh khí ở đây khiến cây cỏ phát triển nhanh hơn bên ngoài gấp bội.
Dạ Nhi cúi xuống, vuốt nhẹ lá ngọc lan, lòng trào dâng một niềm vui khó tả. Nàng biết, chỉ cần chăm sóc tốt, nơi này sẽ trở thành nguồn lực lớn để nàng bảo vệ bản thân và những người thân yêu. Cũng ở góc vườn, một giếng nước nhỏ lấp lánh, bên cạnh đặt chiếc gàu tre xinh xắn, nước giếng trong vắt, toả ra ánh sáng nhàn nhạt như được linh khí trời đất thanh lọc.
Nàng múc một gáo nước rửa mặt. Nước lạnh thấm vào da, cảm giác mệt mỏi dần tan biến, đầu óc tỉnh táo lạ thường. Dạ Nhi nhận ra, Huyễn Cốc không chỉ là nơi trú ẩn, mà còn là chốn dưỡng thần, luyện dược, tu dưỡng sức mạnh. Chỉ cần ý niệm, nàng có thể mang vật phẩm ra vào giữa hai thế giới, miễn trong lòng luôn giữ được sự tĩnh lặng và tỉnh táo.
Dạ Nhi thử nhặt một nhánh ngọc lan, khẽ niệm chú. Trong khoảnh khắc, nhánh cây biến mất khỏi lòng bàn tay, ý niệm nàng lập tức cảm nhận được nó nằm trong không gian Huyễn Cốc, sẵn sàng triệu hồi bất cứ lúc nào.
Nàng mỉm cười, lòng trào dâng cảm giác tự chủ chưa từng có. Trước đây, mọi thứ trong cuộc đời nàng đều bị người khác thao túng, giờ đây, cuối cùng nàng cũng có một nơi thuộc về mình, một sức mạnh chỉ mình nàng nắm giữ.
Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lướt qua gáy. Dạ Nhi đứng sững, toàn thân nổi da gà. Từ sâu trong Huyễn Cốc, có gì đó mơ hồ chuyển động, như tiếng gió rít khe khẽ, như tiếng xương cốt va chạm trong đêm tối. Nàng nhìn về phía cuối cốc, nơi màn sương dày đặc giăng kín, không thể nhìn xuyên qua.
Một bóng đen lẩn khuất trong sương, thoắt ẩn thoắt hiện. Dạ Nhi cảm giác rõ rệt có một lực lượng xa lạ, lạnh lẽo mà mạnh mẽ đang lặng lẽ quan sát mình. Dòng máu trong huyết quản nàng bất giác sôi lên, tim đập thình thịch, hệt như phản ứng bản năng trước nguy cơ bị săn đuổi.
Nàng lùi lại, tay nắm chặt ngọc bội. Lời cảnh báo của người phụ nữ áo trắng lại vang lên trong tâm trí: “Trong Huyễn Cốc, dòng máu dị tộc sẽ dẫn dắt con, nhưng cũng có thể khiến con trở thành mục tiêu của những thứ không nên tồn tại.”
Dạ Nhi nhắm mắt, hít sâu một hơi, tự nhủ phải giữ vững tâm trí. Nàng không được để bản thân hoảng loạn. Huyễn Cốc là không gian của nàng, chỉ khi tâm thần hoảng loạn, mới có thể bị những thứ trong bóng tối xâm nhập.
Nàng mở mắt, ngẩng cao đầu, bình thản nói:
— Ta là chủ nhân nơi này. Kẻ nào muốn quấy nhiễu, hãy hiện thân.
Sương mù tản ra đôi chút, bóng đen lùi sâu vào màn trắng xám, không đáp lại. Không gian yên ắng trở lại, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách bên suối nhỏ. Dạ Nhi thở phào, nhận ra rằng nguy cơ vẫn tiềm ẩn, chỉ là chưa phát tác.
Nàng rời khỏi căn nhà tre, men theo lối mòn ra cuối cốc. Ở đó, một tấm bia đá rêu phong đứng trầm mặc, dòng chữ cổ khắc sâu: “Kẻ mang huyết thống dị tộc, nếu lạc lối, Huyễn Cốc sẽ thành nơi giam cầm mãi mãi.”
Dạ Nhi rùng mình, lòng nặng trĩu. Nàng hiểu, Huyễn Cốc không chỉ là nơi cất giấu bảo vật, mà còn là thử thách. Nếu không đủ mạnh mẽ, không giữ được bản tâm, nơi này có thể trở thành ngục tù vĩnh viễn.
Nàng quay trở lại, đưa tay chạm lên mặt bia lạnh ngắt, khẽ thì thầm:
— Mẫu thân, con nhất định sẽ không lạc lối.
Ý niệm vừa động, thân thể Dạ Nhi nhẹ bẫng, cảnh vật trước mắt nhòe đi như lớp sương tan. Nàng mở mắt, đã trở lại phòng ngủ, ánh sáng ban mai lọt qua khe cửa, chiếu lên rèm lụa mỏng.
Kỳ Anh thấy chủ nhân tỉnh lại, vội vàng chạy đến:
— Tiểu thư, người ổn chứ? Sắc mặt người hơi nhợt…
Dạ Nhi mỉm cười, ánh mắt trầm tĩnh hơn trước:
— Ta không sao, chỉ là hơi mệt. Ngươi chuẩn bị giúp ta ít nước ấm và khăn sạch.
Kỳ Anh ngoan ngoãn làm theo, trong lòng vẫn thấp thỏm lo lắng. Nàng nhìn Dạ Nhi, cảm thấy khí chất chủ nhân dường như thay đổi, có gì đó sâu thẳm, xa vời mà không thể gọi tên.
Dạ Nhi rửa mặt xong, thay một bộ xiêm y giản dị. Vừa buộc lại tóc, nàng vừa suy tính: giờ đây, chỉ cần có Huyễn Cốc, nàng có thể luyện dược, dưỡng thương, luyện tập trận pháp mà không sợ bị người ngoài phát hiện. Nhưng dòng máu dị tộc trong người, cũng đồng nghĩa với việc nàng sẽ trở thành mục tiêu của những kẻ khát khao quyền lực, hoặc những thế lực muốn tiêu diệt dị tộc.
Nàng mở rương gỗ, lấy ra một lọ dược hoàn màu lam nhạt, đưa cho Kỳ Anh:
— Đây là Linh Khí Đan, mỗi ngày cho ta dùng một viên. Nếu thấy ta ngất xỉu hoặc bị thương, dùng viên này để giữ bình ổn khí huyết.
Kỳ Anh cầm lấy, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc:
— Tiểu thư, thứ này… người lấy ở đâu ra?
— Ngươi chỉ cần nhớ lời ta dặn là đủ. Đừng hỏi nhiều.
Kỳ Anh gật đầu, lặng lẽ cất kỹ lọ dược. Trong lòng nàng, mối nghi hoặc càng lớn, nhưng niềm tin với Dạ Nhi còn lớn hơn. Từ ngày được cứu khỏi tay kẻ buôn người, nàng đã nguyện trung thành đến trọn đời.
Bên ngoài cửa, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một a hoàn khác ghé đầu vào, giọng the thé:
— Tiểu thư, phu nhân và đại tiểu thư cho gọi người đến sảnh chính.
Dạ Nhi liếc nhìn Kỳ Anh, khẽ gật đầu. Nàng thu dọn lại áo váy, nét mặt bình thản, bước ra khỏi phòng. Kỳ Anh đi theo sau, ánh mắt lo lắng không rời chủ nhân.
Dọc hành lang, gia nhân cúi đầu tránh ánh mắt nàng. Từ khi chuyện tối qua lan ra, mọi người đều xì xào bàn tán, nhưng không ai dám công khai khiêu khích nữa. Dạ Nhi cảm nhận rõ, quyền lực ngầm trong phủ Lâm đang âm thầm đổi chiều.
Đến sảnh chính, Từ thị ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, sắc mặt nhu hòa nhưng trong mắt vẫn ẩn giấu tia lạnh lẽo. Bên cạnh, Uyển Nhi duyên dáng rót trà, miệng cười như hoa nhưng ánh mắt sắc như dao.Từ thị lên tiếng trước, giọng dịu dàng mà đầy uy quyền:
— Dạ Nhi, đêm qua ngươi lại gây chuyện ngoài vườn hoa, khiến mọi người lo lắng. Mẫu thân thật sự không muốn thấy cảnh này nữa.
Uyển Nhi phụ họa:
— Muội muội, muội nên biết thân biết phận. Nếu cứ bướng bỉnh như thế, có ngày sẽ mang vạ vào thân.
Dạ Nhi cúi đầu, giọng nhạt nhẽo:
— Con biết lỗi. Từ nay sẽ không để mẫu thân và tỷ tỷ phiền lòng.
Uyển Nhi nhíu mày, thấy thái độ Dạ Nhi quá bình thản, dường như không còn chút sợ hãi nào như trước. Nàng liếc sang mẫu thân, Từ thị cũng lặng lẽ quan sát từng cử động của Dạ Nhi, ánh mắt càng thêm dò xét.
Từ thị nói tiếp:
— Sắp tới, Lâm phủ sẽ tổ chức tiệc mừng thọ cho lão thái gia. Khách quý khắp nơi đều sẽ tới, bao gồm cả quan viên triều đình. Ta giao cho con phụ trách chuẩn bị dược thảo và thuốc bổ cho đại yến. Đừng để xảy ra sơ suất nào.
Dạ Nhi đáp:
— Con xin nghe theo.
Uyển Nhi bĩu môi, cất giọng mỉa mai:
— Muội muội giỏi dược thuật, nhưng bệnh tình của lão thái gia không đơn giản. Nếu xảy ra chuyện, mẫu thân không thể bảo vệ muội đâu.
Dạ Nhi ngước mắt, nhìn thẳng vào Uyển Nhi, giọng bình tĩnh:
— Nếu muội có tâm, tỷ tỷ nên lo liệu phần tiếp khách, đừng lo chuyện không thuộc bổn phận mình.
Uyển Nhi sững người, trong mắt thoáng qua tia giận dữ. Từ thị vội đỡ lời, cố giữ hòa khí:
— Được rồi, các con đều đã lớn, phải biết phân chia trách nhiệm. Dạ Nhi, con lui đi chuẩn bị đi.
Dạ Nhi cúi chào, quay người rời khỏi. Uyển Nhi nhìn theo bóng nàng, cắn môi, ánh mắt âm u như cơn giông sắp kéo tới.
Về đến phòng, Dạ Nhi đóng cửa lại, dặn Kỳ Anh:
— Từ nay, bất cứ ai đến gần phòng này cũng phải báo cho ta biết trước. Ta sẽ ở trong phòng luyện dược, không được để ai quấy rầy.
Kỳ Anh gật đầu, nhanh nhẹn ra ngoài canh giữ. Dạ Nhi ngồi xuống, lấy ra bộ dụng cụ luyện dược trong Huyễn Cốc, bắt đầu thử luyện một loại thanh tâm hoàn để dưỡng khí huyết, ngừa độc tố phát tác.
Trong lúc nghiền dược, nàng lặng lẽ nghĩ tới tấm bia đá ở cuối cốc, nghĩ về bóng đen trong sương mù. Dòng máu dị tộc trong người nàng, vừa là sức mạnh, vừa là lời nguyền. Chỉ cần một phút lơi lỏng, có thể sẽ bị thế lực nào đó trong Huyễn Cốc thôn tính, hoặc để lộ thân phận với những kẻ ngoài phủ.
Lúc này, ở phía tây thành, phủ Thẩm cũng không yên tĩnh. Trong thư phòng, Thẩm Dịch Phong ngồi trầm ngâm bên bàn, ánh mắt sắc lạnh. Chàng vừa nhận được mật báo: ở Lâm phủ, một dị biến đã xảy ra vào đêm trăng máu, nghi ngờ liên quan đến dị tộc.
Thẩm lão gia bước vào, giọng trầm trầm:
— Dịch Phong, ngươi phải thận trọng. Những chuyện dị thường trong thành, nhất định có người ngoài triều nhúng tay. Ngươi hãy quan sát kỹ động tĩnh Lâm phủ, không được manh động.
Dịch Phong đáp:
— Con hiểu. Nếu đúng là dị tộc, có lẽ vận mệnh Đại Ninh sắp thay đổi rồi.
Lão gia nhìn sâu vào mắt con trai, như muốn truyền đạt điều gì đó nhưng lại thôi. Ông rời khỏi thư phòng, để lại Dịch Phong chìm trong suy nghĩ.
Bên ngoài, Bạch Lộ đứng lặng dưới tán cây, ánh mắt hổ phách lạnh lùng nhìn về phía đông thành. Ánh trăng máu đêm qua còn chưa tan hết, dư ba vẫn quanh quẩn trong không khí. Bạch Lộ lẩm bẩm:
— Huyễn Cốc lại mở. Không biết lần này, chủ nhân mới có đủ bản lĩnh vượt qua thử thách hay không…
Ở một góc khác của thành, Hoàng hậu Vân thị ngồi trước bàn trang điểm, tay vuốt nhẹ hộp ngọc khắc hình sói. Bên cạnh, Vệ Vô Ưu khoanh tay đứng lặng, ánh mắt thâm độc:
— Bệ hạ, đêm qua Huyễn Cốc xuất hiện dị tượng. Người sói chưa tận diệt, dị tộc lại nhen nhóm. Có cần hạ lệnh thanh trừng?
Hoàng hậu mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh:
— Không vội. Để chúng tự phơi bày ra ánh sáng. Đến khi thời cơ chín muồi, một lưới bắt gọn.
Trong Huyễn Cốc, Dạ Nhi đang luyện dược, mồ hôi lấm tấm trên trán. Đột nhiên, một luồng khí lạnh xộc vào, làm lửa trong lò luyện chập chờn suýt tắt. Nàng ổn định tâm thần, vận khí điều tức, kiên quyết không để bản thân bị xao động.
Trong khoảnh khắc ấy, vết bớt trăng khuyết trên cổ tay nàng lại nóng rực lên, tim đập loạn nhịp. Một giọng nói mơ hồ vang lên trong đầu, như tiếng gọi từ vực sâu:
— Huyết mạch đã thức tỉnh. Chủ nhân, ngươi đã sẵn sàng đối mặt với bóng tối chưa?
Dạ Nhi nghiến răng, giữ chặt ý niệm, quyết không đáp lại. Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Nàng biết, chỉ cần dao động, sẽ có thứ trong Huyễn Cốc nắm lấy tâm trí nàng, chiếm đoạt tất cả.
Cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ nhẹ.
— Tiểu thư, có người gửi thư cho người.
Dạ Nhi lấy lại bình tĩnh, mở cửa. Kỳ Anh đưa một phong thư dán kín, trên giấy không ghi tên người gửi. Nàng mở thư, bên trong chỉ có một dòng chữ nhỏ:
— “Nếu muốn giữ bí mật thân thế, đêm nay đến miếu hoang phía tây thành. Đừng để ai biết.”
Nét chữ quen thuộc, sắc lạnh, mang theo áp lực vô hình. Dạ Nhi nhận ra, đây là bút tích của Liễu Tử Khiêm, môn khách phủ Thẩm, cũng là người duy nhất từng giúp nàng thoát khỏi một lần truy sát.
Nàng gấp thư lại, ánh mắt kiên quyết. Đêm nay, mọi bí ẩn sẽ dần hé lộ. Nhưng trước hết, nàng phải hoàn thành mẻ thuốc này, chuẩn bị cho mọi biến cố sắp tới.
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn phủ xuống thành trì, nhuộm đỏ những nóc nhà, kéo dài bóng tối. Ranh giới giữa nhân và dị tộc lại một lần nữa mờ nhạt.
Trong Huyễn Cốc, sương mù dày đặc hơn, bóng đen phía cuối cốc nhích tới từng chút, hơi thở lạnh lẽo phả ra tựa như linh hồn lang sói đang thức giấc.
Dạ Nhi ngồi lặng giữa căn phòng nhỏ, bàn tay đặt lên ngọc bội trăng khuyết, lòng dậy sóng. Nàng biết, cánh cửa dẫn vào huyễn giới vừa mở ra, nhưng phía sau là vực sâu không đáy, nơi mọi bí mật, mọi hiểm nguy đều chực chờ nuốt chửng kẻ yếu đuối.
Bên ngoài, tiếng gió thổi qua mái ngói, hòa cùng tiếng chuông chùa xa xa, báo hiệu một đêm dài sắp bắt đầu. Không ai biết, đêm nay, số phận của nhiều người sẽ đổi thay, và Huyễn Cốc – không gian tùy thân bí ẩn – đã thực sự bắt đầu hé lộ nanh vuốt của mình.


Bình luận chương