Bước chân của Dạ Nhi khẽ dẫm lên thảm cỏ phát sáng, từng giọt sương động lại nơi gấu váy như vệt lệ. Nàng ngẩng đầu nhìn sâu vào màn sương tím, hơi thở hòa cùng nhịp tim Dịch Phong vẫn đều đặn, vững chãi. Trong không gian mới này, mọi giác quan đều trở nên sắc bén, mọi ràng buộc trần thế bị bỏ lại phía sau. Nhưng chính lúc ấy, tiếng tru dài của đàn sói vọng lên, ngân vang lẫn trong tiếng gió, dẫn lối cho những bóng hình lạ lẫm đang lặng lẽ tiến về phía họ.
Dịch Phong dừng lại, mắt vàng lóe sáng, một tay chắn trước Dạ Nhi, giọng trầm thấp:
— Đã đến rồi.
Từ giữa bóng tối, Bạch Lộ xuất hiện, mái tóc bạc tung bay, ánh mắt hổ phách lạnh lẽo quét qua từng người. Sau lưng hắn, hơn chục bóng sói bán hóa hình lặng lẽ đứng chờ, trên thân áo choàng còn vương máu tươi chưa kịp khô. Không khí căng như dây đàn.
Dạ Nhi hơi cúi đầu, giữ giọng ôn tồn:
— Các ngươi cũng bị cuốn vào đây?
Bạch Lộ cười nhạt:
— Huyễn giới đã mở, tộc sói không thể đứng ngoài. Nhưng đi cùng ai, chống lại ai, còn phải xem kẻ nào có tư cách kết minh.
Đám sói phía sau đồng loạt quỳ một gối, mắt vàng rực nhìn Dịch Phong. Dạ Nhi nhận ra, dù trong huyễn giới, luật tôn ti của bầy vẫn không thay đổi. Nhưng sự ngờ vực, mùi máu và sát khí phảng phất quanh họ báo trước: một liên minh không chỉ cần lòng tin, mà còn phải được tôi luyện bằng máu và lệ.
Dịch Phong không vội đáp, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào Bạch Lộ, ánh mắt lạnh lùng:
— Ngươi còn nhớ lời thề tổ tiên?
Bạch Lộ nhếch môi:
— Chỉ cần ngươi chứng minh được bản lĩnh và tâm thế, tộc sói sẽ theo. Nhưng nếu yếu đuối, chúng ta cũng không ngại lật đổ một kẻ bất xứng.
Dạ Nhi cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí. Nàng lặng lẽ tiến lên một bước, đối diện với Bạch Lộ. Ánh mắt nàng không e sợ, mà sáng lên vẻ kiên định, dịu dàng nhưng cũng lạnh lẽo:
— Chúng ta đều mang trên người gông xiềng của số phận. Nếu muốn phá vỡ lồng son này, phải cùng nhau lập lời thề máu và lệ. Không vì tư thù mà quay lưng, không vì tham vọng mà phản bội.
Bạch Lộ thoáng ngạc nhiên, đôi mắt hổ phách trở nên sâu thẳm hơn. Hắn gật đầu, rồi bất ngờ rút ra một lưỡi dao sắc lạnh, cắt vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ tươi nhỏ xuống cỏ, lập tức bốc lên một làn khói tím.
— Liên minh, nếu phản bội, máu này sẽ hóa thành lửa thiêu đốt linh hồn.
Dịch Phong cũng rút kiếm, cắt vào tay, để máu hòa vào vết máu của Bạch Lộ. Dạ Nhi không ngần ngại, dùng kim bạc đâm vào ngón tay, nhỏ máu mình xuống. Ánh sáng tím bùng lên, nhuộm đỏ cả một vùng, sóng linh khí cuộn trào quanh ba người. Các sói khác cũng lần lượt làm theo, tiếng tru vang vọng khắp huyễn giới.
Thẩm Kỳ Anh nắm chặt tay Dạ Nhi, đôi mắt mở to, hồi hộp xen lẫn tự hào. Trong khoảnh khắc ấy, giữa máu và lệ, một liên minh mới đã thành hình. Nhưng ngay giây sau, tiếng động mạnh vang lên phía xa, báo hiệu có kẻ đang lặng lẽ tiếp cận.
Từ trong làn sương dày, Liễu Tử Khiêm khoác áo choàng nâu, gương mặt vẫn điềm tĩnh, bên cạnh là Thẩm lão gia với ánh mắt uy nghiêm và nếp nhăn hằn sâu trên trán. Cả hai đi giữa một nhóm quân sĩ áo đen, mang theo sát khí ngùn ngụt.
Thẩm lão gia tiến đến, nhìn Dịch Phong rồi gật đầu với Dạ Nhi:
— Các con đều ở đây cả rồi. Đại Ninh ngoài kia đã loạn, hoàng thất tan tác. Hoàng hậu và Vệ Vô Ưu đang cho quân truy sát những ai dám chống đối. Chúng ta phải phản kích, chứ không thể mãi lẩn trốn.
Liễu Tử Khiêm nhìn Dạ Nhi, ánh mắt lặng lẽ, ngữ điệu trầm:
— Ta đã sắp đặt cạm bẫy ở cửa ải phía tây huyễn giới. Nhưng bên Hoàng hậu cũng có tay trong, không loại trừ khả năng có kẻ phản bội giữa chúng ta.
Dạ Nhi siết chặt tay, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ánh mắt nàng lướt qua từng người, cố tìm kiếm dấu hiệu bất thường. Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Dịch Phong lên tiếng:
— Tộc sói sẽ dẫn đầu, đánh thẳng vào sào huyệt của Vệ Vô Ưu trong huyễn giới. Thẩm lão gia, ngài điều binh chặn hậu, bảo vệ tuyến rút lui. Tử Khiêm, ngươi phối hợp cắt đứt liên lạc của đối phương.
Bạch Lộ nhướng mày, giọng trầm hẳn:
— Dễ nói hơn làm. Mỗi khi trăng lên, sói càng mạnh nhưng cũng dễ bị mê hoặc bởi bản năng. Nếu có kẻ thao túng tâm trí, cả liên minh sẽ thành tro bụi.
Dạ Nhi ngẫm nghĩ, tay lần chuỗi ngọc mẫu thân để lại, trầm giọng:
— Ta có trận pháp hộ tâm, sẽ lập kết giới quanh chủ lực, giảm nguy cơ bị mê hoặc. Nhưng nếu có kẻ phản bội, kết giới cũng vô dụng.
Thẩm Kỳ Anh rụt rè hỏi nhỏ:
— Tiểu thư, còn Hoàng hậu và Vệ Vô Ưu thì sao? Họ sẽ không để yên đâu.
Liễu Tử Khiêm đáp gọn:
— Bên ngoài, Vệ Vô Ưu có mật thám cài sẵn khắp các lối vào huyễn giới. Chỉ cần chúng ta sơ sẩy, sẽ bị vây hãm. Nhưng nếu chia nhỏ đội hình, lợi dụng địa hình biến ảo, có thể đánh lạc hướng họ.
Thẩm lão gia gật đầu:
— Ta đồng ý. Nhưng mọi kế hoạch đều phải dự phòng cho tình huống xấu nhất – đó là nội gián.
Không khí trong liên minh trở nên nặng nề, như có lớp mây đen phủ xuống từng tâm trí. Dạ Nhi lặng lẽ nhìn sang Dịch Phong, trong mắt họa lên ánh lửa kiên quyết. Nàng biết, dù là ai, dù mang thân phận gì, cũng không thể đặt trọn niềm tin vào bất cứ ai lúc này.
Bạch Lộ bất ngờ lên tiếng:
— Ta đề nghị lập giao ước máu. Bất kỳ ai phản bội, lập tức bị nguyền rủa vĩnh viễn trong huyễn giới, không thể siêu sinh.
Dịch Phong gật đầu, rút ra một tấm phù cổ, khắc ký hiệu sói huyết lên mặt ngọc. Tất cả các thành viên cốt cán đều lần lượt nhỏ máu lên phù. Ánh sáng đỏ tím bùng lên, xoáy sâu vào tâm khảm mỗi người, để lại một vết ấn không thể xóa mờ.
Liễu Tử Khiêm nhìn Dạ Nhi, cười nhạt:
— Ta không sợ lời nguyền, chỉ sợ lòng người.
Dạ Nhi đáp nhẹ:— Lòng người là thứ không đoán hết, nhưng chí hướng thì không thể dối trá lâu dài.
Thẩm lão gia trầm giọng:
— Đủ rồi. Đã là chiến hữu, sống chết cùng nhau, mọi ân oán gác lại phía sau.
Bạch Lộ dẫn đầu đàn sói, lao đi như cơn gió. Dịch Phong cùng Dạ Nhi sóng vai, phía sau là Thẩm lão gia, Liễu Tử Khiêm và quân sĩ. Họ chia thành ba mũi, lặng lẽ tiến sâu vào huyễn giới.
Cảnh vật quanh họ thay đổi không ngừng: cây cối vặn xoắn, mặt đất trồi sụt, sương mù tím đặc quánh. Dưới ánh trăng tà, sói tru kéo dài, tiếng bước chân loang lổ trên nền cỏ ướt. Mỗi bóng người là một dấu hỏi, mỗi ánh mắt là một lời cảnh cáo.
Tới gần trung tâm huyễn giới, tiếng binh khí va chạm vang lên dữ dội. Đám Hắc Vệ mặc áo choàng đen do Vệ Vô Ưu chỉ huy xuất hiện từ trong bóng tối, đao kiếm sáng loáng, sát khí ngùn ngụt. Dịch Phong ra hiệu, đàn sói lập tức xông lên, móng vuốt sắc bén vạch rách màn sương.
Bạch Lộ dẫn đầu, vừa chiến đấu vừa quan sát, ánh mắt hắn không rời khỏi từng động tác của các đồng minh. Dạ Nhi đứng sau, tay cầm kim ngân, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, lập trận pháp hộ tâm cho từng nhóm nhỏ.
Đột nhiên, giữa lúc hỗn loạn, một bóng người trong quân Thẩm rút dao đâm vào lưng đồng đội. Máu văng tung tóe, tiếng hét vang vọng. Nội gián đã ra tay.
Dạ Nhi kinh hãi, hét lớn:
— Có kẻ phản bội! Đừng tin bất kỳ ai chưa qua ấn máu!
Thẩm lão gia giận dữ, vung trường kiếm, chém gục tên phản bội. Liễu Tử Khiêm lao đến, nhanh tay điểm huyệt giữ lấy hắn, quát:
— Ngươi là ai, ai sai khiến?
Tên phản bội trợn mắt, máu từ miệng trào ra, cười khanh khách:
— Các ngươi tưởng liên minh bền chắc sao? Hoàng hậu đã sớm cài người vào đây, các ngươi đều là con cờ trong tay bà ta!
Vừa dứt lời, thân thể hắn run lên, rồi bất ngờ bốc cháy thành tro bụi. Dạ Nhi rùng mình, cảm nhận rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dường như có một thế lực vô hình đang thao túng tất cả, khiến mọi kế hoạch đều mong manh như sương khói.
Dịch Phong siết chặt tay kiếm:
— Không thể lùi. Tiếp tục tiến lên, ai manh động sẽ lập tức bị trừng phạt!
Liên minh tiếp tục xông lên, nhưng bước chân ai nấy đều nặng nề hơn, ánh mắt dè chừng từng người bên cạnh. Những trận đánh tiếp nối, máu đổ loang khắp lối đi. Bạch Lộ dẫn đàn sói tách ra đánh tập hậu, Dịch Phong phối hợp cùng Thẩm lão gia chặn đứng mũi tấn công của Hắc Vệ. Dạ Nhi vận dụng linh lực, cứu chữa cho những người bị thương, ánh mắt vẫn không rời mọi động tĩnh xung quanh.
Tiếng gào thét của sói và người hòa lẫn vào nhau, không phân biệt đâu là bạn đâu là thù. Giữa lúc giao tranh quyết liệt, một bóng áo choàng trắng bất ngờ lướt qua, lao thẳng về phía Dạ Nhi. Nàng thoáng kinh hoảng, lùi lại, nhưng Dịch Phong đã kịp chắn trước, kiếm lóe lên, chặn đứng đòn đánh.
Kẻ áo trắng vén mũ, lộ ra gương mặt quen thuộc – Lâm Uyển Nhi. Đôi mắt nàng ta đỏ rực, nửa như người, nửa như quỷ, giọng nói the thé:
— Dạ Nhi, ngươi cướp đi tất cả của ta, hôm nay ta sẽ đòi lại!
Lâm Uyển Nhi lao tới, độc dược trong tay b*n r* tứ phía. Dạ Nhi lập tức mở không gian tùy thân, rút ra bình linh đan, ném xuống đất. Một màn khói xanh bốc lên, ngăn cản độc khí. Dịch Phong vung kiếm, đẩy lùi Lâm Uyển Nhi, nhưng nàng ta như hóa điên, liên tục tấn công không ngừng nghỉ.
Thẩm Kỳ Anh lao đến hỗ trợ, sử dụng ám khí đánh lạc hướng. Lâm Uyển Nhi xoay người, nhắm vào Thẩm Kỳ Anh, nhưng Dạ Nhi kịp thời tung kim ngân, bắn rơi độc dược khỏi tay nàng ta.
— Ngươi mãi mãi chỉ là kẻ thất bại, Uyển Nhi. Dừng lại đi! – Dạ Nhi hét lên, nước mắt chực trào.
Lâm Uyển Nhi cười điên loạn:
— Ta không cam tâm! Không cam tâm!
Vệ Vô Ưu xuất hiện phía xa, áo choàng đen phấp phới, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cảnh hỗn loạn. Hắn vung tay, Hắc Vệ đồng loạt lao vào tấn công liên minh. Hoàng hậu Vân thị cũng tiến đến, sắc mặt không đổi, tay cầm bùa chú, miệng lẩm nhẩm những lời nguyền cổ xưa.
Một luồng khí đen bốc lên, kết giới của Dạ Nhi rung chuyển dữ dội. Trận pháp hộ tâm bắt đầu tan rã, sói và người đều cảm thấy đầu óc choáng váng, bản năng hoang dã trỗi dậy.
Dịch Phong nghiến răng, hét lớn:
— Dạ Nhi, mau dùng chìa khóa hoàng hôn!
Dạ Nhi vội vàng rút ra chiếc chìa khóa bằng ngọc mẫu thân để lại, giơ cao trước ngực. Ánh sáng vàng rực bắn lên trời, xuyên thủng tầng mây tím. Mọi sức mạnh đen tối bị đẩy lùi, kết giới dần ổn định lại.
Hoàng hậu Vân thị lùi về phía sau, ánh mắt đầy thù hận. Vệ Vô Ưu gầm lên, tung độc trùng về phía Dạ Nhi. Liễu Tử Khiêm bất ngờ xuất hiện, kéo Dạ Nhi lùi lại, dùng quạt ngọc phát ra trận gió mạnh, cuốn bay lũ độc trùng.
Bạch Lộ dẫn đàn sói đánh vòng sang bên, tập kích hậu quân Hắc Vệ. Máu văng tung tóe, tiếng tru sói vang dội khắp không gian. Thẩm lão gia chỉ huy quân sĩ chặn đứng mũi tấn công của Hoàng hậu.
Trận chiến ngày càng ác liệt, không ai biết ai sẽ phản bội tiếp theo. Dạ Nhi cảm nhận rõ sức mạnh trong cơ thể mình ngày càng lớn, dòng máu dị tộc dâng trào, hai mắt nàng ánh lên tia sáng lạ thường.
Đột nhiên, giữa lúc hỗn loạn, một tiếng nổ vang lên từ phía sau. Ai đó đã phá kết giới phụ, mở đường cho quân địch tràn vào. Liễu Tử Khiêm mặt tái đi, hét lớn:
— Có kẻ phá trận! Mau rút về trung tâm!
Liên minh máu và lệ vội vàng lui về phía sau, nhưng quân địch đã tràn ngập khắp các ngả. Bạch Lộ dẫn đầu đàn sói lao lên, thân thể hóa thành sói khổng lồ, chặn đứng lối đi. Dịch Phong cùng Dạ Nhi chạy về phía trung tâm, cố bảo vệ tàn quân.
Giữa tiếng hét, tiếng tru, tiếng binh khí, mọi niềm tin đều bị thử thách. Ai cũng có thể là kẻ phản bội, ai cũng có thể là đồng minh phút chốc rồi trở mặt.
Dạ Nhi đứng giữa vầng sáng hoàng hôn, chìa khóa trong tay run lên bần bật. Nàng cảm nhận rõ, chỉ một sai lầm nữa thôi, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Tiếng gào của sói, tiếng cười điên loạn của Lâm Uyển Nhi, lời nguyền rủa của Hoàng hậu và Vệ Vô Ưu, tất cả hòa vào nhau, xoáy sâu vào tâm trí từng người.
Ngay lúc ấy, một tiếng tru dài vang lên, chấn động cả huyễn giới. Đàn sói đồng loạt hướng về phía trung tâm, như đợi mệnh lệnh cuối cùng. Dạ Nhi nhìn Dịch Phong, ánh mắt giao nhau, ngầm hiểu: chỉ còn một con đường duy nhất, hoặc là cùng sống, hoặc là cùng chết.
Hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, bóng tối dần nuốt trọn mọi hy vọng. Liên minh máu và lệ đứng trước ngưỡng cửa sinh tử, phía sau lưng là vực thẳm của phản bội, trước mặt là cạm bẫy của quyền lực và thù hận.
Trong khoảnh khắc ấy, Dạ Nhi siết chặt chìa khóa, chuẩn bị khai mở lối đi cuối cùng – nơi định đoạt vận mệnh hai giới.
Nhưng sâu trong làn sương tím, một đôi mắt hổ phách lạnh lẽo vẫn lặng lẽ quan sát, chờ thời cơ ra tay. Ai mới là kẻ thật sự phản bội? Ai sẽ đổ máu, ai sẽ rơi lệ? Trận chiến của liên minh còn chưa ngã ngũ…


Bình luận chương