Tiếng gào xé rách tĩnh lặng, vọng lên từ sâu thẳm cánh rừng huyễn hoặc. Bạch Lộ đột ngột quay đầu, đôi mắt hổ phách lóe lên tia sắc lạnh. Làn khí đen vừa len lỏi vào không gian tùy thân liền bị một màn sáng bạc chặn lại, nhưng dư âm của nó như vẫn len lỏi, khuấy động mọi thứ. Dạ Nhi chưa kịp thở ra, đã cảm thấy linh khí quanh mình cuộn trào bất thường, như có sóng ngầm chực bùng lên.
Dịch Phong đứng bất động giữa rừng, lưng tựa gốc cây, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm đến rớm máu. Ánh mắt chàng vụt qua một tia đỏ sẫm, đồng tử kéo dài như dã thú. Vết thương trên vai chưa lành, song khí tức quanh thân lại biến đổi dữ dội. Gió cuộn từng đợt, mùi máu tanh lan nhanh, như thổi bùng bản năng cổ xưa đã bị kìm nén quá lâu.
Bạch Lộ lùi lại, gầm khẽ, mắt không rời Dịch Phong. Liễu Tử Khiêm bước tới định nói gì, nhưng ánh mắt ấy khiến hắn chùn chân. Ngọc Dao cũng cảm nhận sự dị thường, lặng lẽ lùi về phía sau lưng Dạ Nhi, tay siết chặt túi dược hương.
Dạ Nhi cảm thấy lòng bàn tay bỗng lạnh ngắt. Nàng nhìn Dịch Phong, ánh mắt ấy chẳng còn là người, mà là dã thú đang bị vây hãm, cơn giận và nỗi đau hòa quyện, chỉ chực bùng phát. Trong khoảnh khắc, nàng nhớ đến lời mẫu thân từng dặn: “Dòng máu sói khi trỗi dậy, sẽ không còn lý trí, chỉ còn bản năng khát máu. Nếu muốn cứu, phải gọi hồn người giữa đêm tối.”
Gió rít qua, bóng hoàng hôn phủ lên khuôn mặt tuấn tú của Dịch Phong, kéo dài từng nét góc cạnh đến lạnh lẽo. Chàng ngẩng mặt, hơi thở nặng nề, hai tay run lên bần bật, móng tay dần nhọn ra, làn da dưới mắt xuất hiện những vệt vằn xám tối.
Một tiếng gầm trầm đục bật ra từ cổ họng Dịch Phong. Chàng giằng co dữ dội, từng đường gân trên cổ nổi lên rõ rệt. Bạch Lộ nghiến răng, gằn giọng:
— Lời nguyền sói huyết bắt đầu phát tác... Chủ nhân, người hãy tự trấn tĩnh!
Nhưng Dịch Phong không đáp, ánh mắt đỏ ngầu quét qua từng người như đã quên hết mọi ràng buộc nhân tính. Chàng lảo đảo tiến về phía Dạ Nhi, hơi thở gấp gáp, tiếng tim đập như muốn xé toang lồng ngực.
Liễu Tử Khiêm vội chắn trước Dạ Nhi, ánh mắt căng thẳng:
— Dạ Nhi, lui lại! Hắn không còn kiểm soát được mình nữa.
Dạ Nhi không lùi. Nàng nhìn sâu vào mắt Dịch Phong, lòng đau như bị xé từng mảnh. Người đứng trước mặt nàng, là người từng lấy thân che chở, từng hứa sẽ không buông tay, nay lại bị bản năng nhấn chìm trong bóng tối. Nỗi sợ dâng lên, nhưng lý trí vẫn giữ nàng đứng vững.
Dịch Phong gầm vang, bước chân nặng nề giẫm nát thảm lá. Bạch Lộ nhanh như chớp chắn ngang, thân thể hóa sói, lông dựng đứng, rít lên đe dọa. Nhưng Dịch Phong không chùn bước, chỉ quét mắt qua, móng vuốt lóe lên. Một cú đánh xẹt qua, Bạch Lộ bị hất văng, thân thể lớn va mạnh vào gốc cây, khẽ rên một tiếng rồi lồm cồm bò dậy.
Máu đã bám đầy móng vuốt Dịch Phong. Chàng không còn nghe thấy gì, chỉ còn tiếng trống dồn dập, tiếng gió hú, và mùi máu xộc lên mê hoặc. Dạ Nhi cảm nhận rõ linh lực trong cơ thể Dịch Phong đang trào dâng dữ dội, như muốn xé tung mọi rào cản. Nàng biết, nếu để bản năng chiếm lấy, Dịch Phong sẽ không còn là chính mình, mà hóa thành dã thú điên cuồng, không còn phân biệt bạn thù.
Ngọc Dao run rẩy, thì thào:
— Nếu không ngăn lại, Dịch Phong sẽ tự diệt...
Dạ Nhi nhắm mắt, rút ngân châm, điểm nhanh lên cổ tay mình, máu rỉ ra nhỏ xuống nền đất. Nàng ngẩng đầu nhìn Dịch Phong, giọng dứt khoát:
— Dịch Phong, chàng nghe thấy ta không? Ta là Dạ Nhi. Nếu chàng còn nhớ, hãy nhìn vào mắt ta.
Dịch Phong gầm lên, lao tới. Liễu Tử Khiêm định cản, nhưng bị hất văng sang một bên. Dạ Nhi không né tránh, chỉ đứng yên, đôi mắt sáng lên dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa. Máu từ cổ tay chảy xuống, đỏ tươi trên nền lá úa.
Bạch Lộ khàn giọng:
— Nàng điên rồi! Đừng lại gần chủ nhân lúc này!
Dạ Nhi không đáp. Nàng bước lên, đưa bàn tay đầy máu đặt lên má Dịch Phong. Hơi thở nóng rực phả vào mặt nàng, mùi máu và mùi linh khí quyện vào nhau, dày đặc đến nghẹt thở.
Dịch Phong khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng trân trối. Trong một khắc, giữa cuồng nộ và bản năng, ánh mắt ấy bỗng run rẩy. Dạ Nhi thì thầm, giọng khàn đặc vì lo lắng:
— Chàng từng nói sẽ không lùi bước, phải không? Đừng để ta phải bước một mình trong bóng tối.
Dịch Phong nghiến răng, toàn thân run lên dữ dội. Đôi tay chàng siết lấy bờ vai nàng, móng vuốt cào rách lớp áo, nhưng ánh mắt lại dần dần lay động. Máu trên cổ tay Dạ Nhi chảy dọc xuống, nhỏ từng giọt lên mu bàn tay Dịch Phong.
Bên ngoài, tiếng gào thét, tiếng sói tru, tiếng linh lực va đập vào kết giới dội về từng hồi. Không gian tùy thân chao đảo, ánh sáng bạc trên phù văn run rẩy dữ dội. Bạch Lộ cố gắng tạo thêm một tầng bảo vệ, song hơi thở càng lúc càng yếu.
Dạ Nhi nhắm mắt, truyền linh lực từ tâm mạch qua bàn tay, dồn vào cơ thể Dịch Phong. Linh lực trong nàng vốn thuần khiết, hòa quyện cùng khí tức của Huyễn Cốc, nhẹ nhàng như dòng suối mát. Dịch Phong gầm lên lần nữa, như muốn xé rách mọi ràng buộc, nhưng linh lực dịu dàng ấy lại như sợi dây trói buộc, giữ lại chút tàn dư lý trí.
Bên trong tâm trí Dịch Phong là một cơn lốc hỗn độn. Chàng thấy mình chạy giữa rừng sâu, bóng tối rượt đuổi phía sau, phía trước chỉ có máu và lửa. Nhưng giữa biển đỏ ấy, bất chợt một ánh sáng dịu dàng chiếu tới, kéo chàng về phía ấm áp. Dưới ánh sáng ấy, có một bàn tay trắng muốt, một đôi mắt sâu thẳm, và giọng nói quen thuộc gọi tên chàng.
Dạ Nhi, nàng vẫn ở đó, không rời đi, không sợ hãi, chỉ nhìn chàng với tất cả tin tưởng và dịu dàng.
Tiếng sói tru vọng lên lần nữa, lần này không còn là nỗi đau, mà là tiếng gọi tha thiết. Dịch Phong rùng mình, trong đôi mắt đỏ máu dần dần hiện lại màu đen lạnh vốn có. Chàng khụy xuống, ôm chặt lấy Dạ Nhi, hơi thở gấp gáp, toàn thân run rẩy.
Dạ Nhi ôm lấy chàng, vòng tay nhỏ bé siết chặt vai rộng, thì thầm bên tai:
— Chàng phải trở về. Nếu chàng lạc lối, ta cũng sẽ cùng chàng đi đến tận cùng bóng tối.
Dịch Phong run lên, từng giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán. Chàng gục đầu vào vai nàng, hơi thở dần dịu lại, đôi mắt nhắm nghiền như đang đấu tranh dữ dội trong tâm trí. Bàn tay vẫn còn vết máu, nhưng móng vuốt đã rút lại, vằn xám dưới mắt cũng nhạt dần.
Bạch Lộ lặng lẽ tiến lại, ánh mắt dịu đi, thì thào:
— Chủ nhân... Người đã khống chế được rồi.
Liễu Tử Khiêm thở phào, quệt mồ hôi trên trán, lùi về phía sau. Ngọc Dao nhẹ nhàng tiến tới, đặt tay lên lưng Dạ Nhi, truyền thêm chút linh lực bổ trợ. Không gian tùy thân nhờ đó cũng ổn định hơn, ánh sáng bạc trên phù văn lại sáng lên một chút.
Dịch Phong th* d*c, ngẩng đầu nhìn Dạ Nhi. Trong đôi mắt ấy, bóng tối vẫn còn, nhưng đã bị đẩy lùi. Chàng cất giọng khàn khàn:
— Dạ Nhi... Ta đã làm nàng sợ?
Dạ Nhi lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má, nhưng môi vẫn nở nụ cười dịu dàng:
— Chỉ cần chàng còn nhớ ta là ai, thì dù có là người hay sói, ta cũng không sợ.
Dịch Phong siết chặt nàng vào lòng, hơi thở dồn dập như muốn khắc ghi từng khoảnh khắc này vào tận xương tủy. Chàng thì thào:
— Nàng là ánh sáng duy nhất dẫn ta trở về.
Tiếng gào ngoài không gian tùy thân bỗng vang lên dữ dội hơn. Bạch Lộ ngẩng đầu, lắng nghe một lúc rồi cau mày:
— Hắc Vệ đã dùng độc trùng phá kết giới. Trận pháp sắp không trụ nổi.Liễu Tử Khiêm lo lắng:
— Nếu không gian tùy thân vỡ, tất cả chúng ta đều tan biến trong đó!
Ngọc Dao rút một viên dược hoàn, nhét vào miệng Dịch Phong:
— Trước mắt phải giữ cho Dịch Phong tỉnh táo. Nếu chủ nhân lại phát tác, trận pháp sẽ nổ tung.
Dạ Nhi gật đầu, lấy khăn băng lại vết thương trên cổ tay. Nàng nhìn quanh, ánh mắt lướt qua từng người, rồi dừng lại ở cổng không gian đã khép kín. Làn khí đen ngoài kia càng lúc càng mạnh, tiếng gào thét như từ địa ngục vọng về.
Bạch Lộ hạ giọng:
— Chủ nhân, có cần ta dẫn đường phá vây?
Dịch Phong lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh trở lại:
— Chỉ cần giữ vững trận pháp, ta sẽ cùng Dạ Nhi tìm lối ra. Huyễn Cốc là nơi nàng làm chủ, chỉ có linh lực của nàng mới mở được cánh cửa.
Dạ Nhi siết chặt chìa khóa, cảm nhận từng luồng linh khí len lỏi trong lòng bàn tay. Nàng nhắm mắt, niệm chú, phù văn dưới chân bừng sáng, cả cánh rừng như rung chuyển. Trong phút chốc, một lối đi nhỏ hiện ra giữa rễ cây, ánh sáng vàng nhạt chiếu rọi.
Liễu Tử Khiêm reo lên:
— Đã có lối thoát!
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Phù văn rung chuyển, kết giới bị khoét thủng một mảng, từ đó độc trùng đen đặc tràn vào như thác lũ. Bạch Lộ gầm lên, thân thể hóa sói, lao ra chắn trước mọi người. Hàng trăm bóng đen nhỏ li ti lao tới, cắn xé kết giới, làm ánh sáng bạc dần yếu đi.
Ngọc Dao ném ra một nắm bột dược, tạo thành màn khói xanh ngăn độc trùng lại, nhưng chỉ cầm chân được trong chốc lát. Dạ Nhi mở mắt, ánh sáng trong mắt bừng lên, nàng dùng chìa khóa vẽ một đường lên không trung, linh lực dồn hết vào cánh cửa vừa hé mở.
Dịch Phong đứng bên nàng, nắm chặt tay, truyền thêm linh khí. Chàng nói nhỏ:
— Đừng sợ. Ta ở đây.
Dạ Nhi gật đầu, môi mím chặt, linh lực trong cơ thể dâng lên cuồn cuộn. Phù văn trên chìa khóa tỏa sáng, lối đi trước mặt mở rộng thêm, nhưng cũng khiến linh lực của nàng cạn kiệt nhanh chóng. Mồ hôi lạnh túa ra, sắc mặt nàng càng lúc càng trắng bệch.
Liễu Tử Khiêm kéo Tô Ngọc Dao và Bạch Lộ lại gần, chuẩn bị lao qua lối thoát. Nhưng bóng đen phía sau đã kịp tràn tới, chặn mất một nửa đường. Dạ Nhi nghiến răng, rút ngân châm đâm vào huyệt đạo trên cổ tay, ép ra một tia máu nữa, niệm chú mạnh hơn.
Cánh cửa vàng rực sáng, lối đi giữa hai thế giới cuối cùng cũng mở ra. Nhưng đúng lúc mọi người chuẩn bị lao qua, một tiếng cười lạnh vang lên từ xa xăm. Dạ Nhi giật mình, nhìn qua khe cửa thấy một bóng áo choàng đen lấp ló bên ngoài – Vệ Vô Ưu đã chực chờ sẵn.
Hắn cầm viên ngọc đen nứt vỡ, vung tay ném về phía cổng. Một luồng khí đen mạnh mẽ ập vào, va chạm với linh lực của Dạ Nhi, tạo thành tiếng nổ chói tai. Dạ Nhi choáng váng, suýt ngã xuống, may có Dịch Phong đỡ kịp.
Bạch Lộ gào lên:
— Không thể trì hoãn thêm! Dạ Nhi, mau quyết định!
Dạ Nhi nghiến răng, ánh mắt kiên quyết. Nàng quay sang Dịch Phong, thì thầm:
— Nếu có điều gì xảy ra, chàng phải dẫn mọi người đi trước.
Dịch Phong lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm như vực tối:
— Ta từng nói, sẽ không buông tay nàng.
Lối đi vàng rực đang dần thu hẹp, linh lực Dạ Nhi cạn kiệt tới mức mắt tối sầm lại. Nhưng nàng vẫn đứng vững, chìa khóa trong tay tỏa sáng lần cuối cùng, tạo thành một luồng linh quang mạnh mẽ đánh bật bóng tối, mở toang cánh cửa.
Ngọc Dao dìu Liễu Tử Khiêm bước qua trước, Bạch Lộ lao theo, thân thể hóa sói che chắn. Nhưng đúng lúc ấy, một bóng đen khổng lồ ập tới, chặn ngang lối đi – đó là một con mãnh thú được độc trùng thao túng, mắt đỏ rực, lông đen dựng ngược.
Dịch Phong gầm lên, bản năng sói huyết lại trỗi dậy, nhưng lần này chàng kịp giữ lại lý trí. Chàng lao lên, kiếm vung ra ánh bạc, chém thẳng vào quái thú. Máu đen văng tung tóe, lối đi lại bị chặn một phần.
Dạ Nhi cắn chặt môi, truyền hết linh lực còn sót lại vào chìa khóa, vẽ lên không trung một đạo phù văn cuối cùng. Ánh sáng bừng lên, quét sạch bóng tối và độc trùng quanh lối đi. Nhưng nàng cũng kiệt sức, gục xuống nền cỏ.
Dịch Phong lao tới, bế nàng lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía ngoài lối đi. Vệ Vô Ưu đã đứng chờ, phía sau hắn là Hắc Vệ, làn khí đen ngùn ngụt như muốn nuốt chửng cả không gian.
Bạch Lộ rít lên, lao ra ngoài trước, dọn đường cho chủ nhân. Liễu Tử Khiêm và Ngọc Dao dìu nhau bước qua lối đi vừa mở. Dịch Phong siết chặt Dạ Nhi trong lòng, sải bước theo sau, phía sau lưng là tiếng gào thét dội lại, là bóng tối đang sụp đổ.
Ngay khoảnh khắc cuối cùng, khi chân Dịch Phong vừa chạm tới ranh giới lối đi, một luồng khí đen ập tới, cuốn lấy cổ chân chàng. Dạ Nhi mơ màng mở mắt, nhìn thấy bóng đen ấy đang kéo họ trở lại, nàng gắng sức giơ tay, vẽ lên không trung một đạo phù văn cuối cùng. Ánh sáng bừng lên, cắt đứt luồng khí đen, đẩy cả hai văng ra khỏi cánh cửa không gian.
Bên ngoài là rừng sâu, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu xiên qua tán lá. Dạ Nhi ngã vật xuống đất, hơi thở yếu ớt, linh lực gần như cạn kiệt. Dịch Phong ôm lấy nàng, ánh mắt hoảng loạn, nhưng vẫn vững vàng.
Phía sau, cánh cửa không gian khép lại, bóng tối còn lưu lại dư âm, tiếng gào thét vẫn vọng về, như lời nguyền chưa tan. Vệ Vô Ưu đứng bên ngoài, ánh mắt lạnh lẽo, nụ cười hiểm độc nở trên môi. Hắn lẩm bẩm, giọng thì thào như rắn độc:
— Lối đi đã mở, chỉ là thời gian… Để xem các ngươi còn trốn được bao lâu.
Bạch Lộ, Liễu Tử Khiêm và Ngọc Dao tụ họp lại, vây quanh Dạ Nhi và Dịch Phong. Không ai lên tiếng. Ánh hoàng hôn phủ xuống rừng già, bóng tối kéo dài thành vệt, tiếng gió rít qua từng cành lá, mang theo mùi máu và linh khí chưa tan.
Dịch Phong cúi sát bên Dạ Nhi, thì thầm:
— Ta sẽ không rời xa nàng, dù phải chiến đấu với cả bóng tối của chính mình.
Dạ Nhi mở mắt, nhìn sâu vào đôi mắt ấy, mỉm cười yếu ớt. Nàng biết, phía trước còn vô vàn nguy hiểm, lời nguyền chưa được hóa giải, huyễn giới vẫn còn đóng kín. Nhưng chỉ cần bàn tay này còn nắm chặt, nàng sẽ không lùi bước.
Xa xa, trong bóng tối, tiếng sói tru lại vang lên, kéo dài như nỗi u sầu chưa dứt. Bầu trời đỏ rực, ranh giới giữa nhân và lang lại một lần nữa lung lay.
Một trận gió lạnh quét qua, lá rừng xào xạc, mang theo linh khí và mùi máu hòa quyện. Trong khoảnh khắc, mọi thứ lặng đi, chỉ còn lại nhịp tim dồn dập và tiếng gào dưới hoàng hôn chưa nguôi.
Ranh giới sinh tử, nhân tính – dã tính, ánh sáng – bóng tối, tất cả vẫn chỉ mới bắt đầu thử thách.


Bình luận chương