Gió lạnh thổi qua, mang theo hơi thở của sự ngột ngạt và căng thẳng. Minh Tuấn đứng giữa vòng tròn sáng rực của những ngọn đuốc, cảm nhận được sự hiện diện của Quân và Bích Hà đang tiến gần. Bầu không khí như ngưng đọng, mỗi nhịp đập của trái tim anh vang lên như tiếng trống chiến trận.
“Đừng để hắn lại gần!” Anh quát, ánh mắt sắc bén lướt qua những người đồng minh đang đứng xung quanh. Thảo Nguyên, Đức Huy, Kim Chi và cả những người từ tộc cổ, tất cả đều sẵn sàng. Họ đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ lâu, nhưng giờ đây, sự hiện diện của kẻ thù khiến mọi thứ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Quân bước ra, vóc dáng cao lớn, ánh mắt lạnh lẽo như muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh. “Các ngươi nghĩ rằng một buổi lễ nho nhỏ có thể ngăn cản ta?” Hắn cười khẩy, giọng nói đầy mỉa mai. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.”
“Chúng ta sẽ không để ngươi thực hiện âm mưu của mình!” Minh Tuấn gào lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Anh bước lên một bước, dẫn đầu nhóm, không thể để sự sợ hãi chi phối.
Bích Hà đứng bên cạnh Quân, đôi mắt xanh ngắt ánh lên sự lạnh lùng. “Cái giá cho việc ngăn cản chúng ta sẽ không chỉ là những gì các ngươi có thể tưởng tượng.” Cô ta nói, nụ cười trên môi như một mũi dao sắc bén.
“Chúng ta không sợ hãi!” Thảo Nguyên lên tiếng, đôi mắt cô sáng rực. “Chúng ta chiến đấu vì những linh hồn, vì những gì đúng đắn!”
Tiếng trống vang lên, như một tiếng gọi thiêng liêng. Những người từ tộc cổ bắt đầu tụ lại, họ nâng cao tay, khởi động những phép thuật cổ xưa. Ánh sáng từ những ngọn đuốc hòa quyện với sức mạnh của họ, tạo thành một vòng tròn bảo vệ.
“Chuẩn bị!” Minh Tuấn ra lệnh. Một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng anh. Họ đã không còn đường lùi, cuộc chiến này không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để giải phóng những linh hồn trong lăng mộ cổ.
Quân không chần chừ, hắn vung tay ra hiệu cho những quái vật cổ xưa xuất hiện từ bóng tối. Những sinh vật kỳ dị, với hình dáng ghê rợn, tiến ra từ các ngóc ngách của lăng mộ. Tiếng gầm rú của chúng vang lên, khiến không khí thêm phần nặng nề.
“Đứng vững!” Đức Huy hét lên, cùng lúc đó, những người từ tộc cổ bắt đầu niệm thần chú. Ánh sáng từ vòng tròn càng lúc càng mạnh, tạo thành một lá chắn bảo vệ.
“Đi!” Minh Tuấn lao về phía trước, nắm chặt thanh kiếm cổ mà anh đã tìm thấy. Anh cảm nhận được sức mạnh từ những người xung quanh, và điều đó thúc đẩy anh tiến lên.
Cuộc chiến bắt đầu. Minh Tuấn chiến đấu với sự quyết tâm mãnh liệt, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh của những linh hồn đang bị giam cầm. Thảo Nguyên bên cạnh, sử dụng khả năng giao tiếp với các linh hồn, kêu gọi họ tham gia vào cuộc chiến, tạo ra những phép thuật bảo vệ cho nhóm.
“Chúng ta không thể để chúng đánh bại!” Cô thét lên, giọng nói tràn đầy sức mạnh. Những linh hồn xung quanh bắt đầu hội tụ, tạo thành những hình ảnh mờ ảo, hỗ trợ cho cuộc chiến.
Bích Hà không ngừng sử dụng sự quyến rũ của mình, thao túng tâm lý những người xung quanh. “Các người không biết mình đang làm gì đâu! Chúng ta có thể cùng nhau thống trị thế giới này!” Cô ta thuyết phục, nhưng không ai trong nhóm Minh Tuấn nghe theo.“Không bao giờ!” Minh Tuấn đáp lại, ánh mắt đầy quyết tâm. Anh không thể để những lời nói dối đó làm lung lay niềm tin của mình.
Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Minh Tuấn và Thảo Nguyên phối hợp ăn ý, đánh bại từng quái vật một. Nhưng Quân không từ bỏ, hắn đứng ở phía sau, quan sát và chờ đợi thời cơ.
“Mọi người, hãy tập trung!” Đức Huy kêu gọi, sự bình tĩnh của anh khiến mọi người thêm phần vững lòng. Họ cùng nhau hợp sức, tạo thành một vòng tròn mạnh mẽ, ánh sáng từ những ngọn đuốc và sức mạnh từ cổ tộc hòa quyện vào nhau.
Quân thấy thế, ánh mắt hắn nheo lại. “Các ngươi nghĩ mình có thể thắng nổi ta sao?” Hắn vung tay, triệu hồi một quái vật khổng lồ từ sâu thẳm lăng mộ. Con quái vật gầm rú, tiếng động vang vọng khắp không gian, khiến mọi người trong nhóm đều cảm thấy rùng mình.
“Chúng ta không thể để nó đến gần!” Minh Tuấn quát, lòng tràn đầy quyết tâm. Anh đã thấy rõ sự tàn nhẫn trong ánh mắt của Quân, hắn sẽ không ngần ngại ra tay với bất cứ ai.
Cuộc chiến tiếp tục, từng cú đánh mạnh mẽ tạo nên những tiếng va chạm, tiếng gầm rú của quái vật hòa quyện với tiếng thét của những người chiến đấu. Minh Tuấn cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào, nhưng cũng thấy rõ sự mệt mỏi.
“Chúng ta phải nhanh chóng!” Thảo Nguyên nói, đôi mắt cô không rời khỏi con quái vật khổng lồ. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội!”
Minh Tuấn gật đầu, anh biết phải làm gì. Anh cùng Thảo Nguyên tập trung sức mạnh, niệm một câu thần chú cổ xưa mà cô đã học được. Ánh sáng từ những ngọn đuốc càng lúc càng chói lòa, bao trùm lấy cả không gian.
Quân thấy điều đó, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt hắn. “Không! Các ngươi không thể làm điều đó!” Hắn gào lên, nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Khi ánh sáng đạt đến đỉnh điểm, Minh Tuấn và Thảo Nguyên cùng nhau đưa tay lên, một sức mạnh khổng lồ bùng nổ, tạo ra một luồng sáng mạnh mẽ đẩy lùi con quái vật. Nó gầm rú, nhưng không thể ngăn cản sức mạnh đang dâng trào.
“Đẩy nó ra!” Minh Tuấn hét lên, sức mạnh từ nhóm đồng minh cùng hòa quyện tạo thành một bức tường ánh sáng. Con quái vật không thể chịu nổi, nó gục ngã, tiếng kêu thảm thiết vang lên trước khi tan biến vào hư vô.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Quân không còn kiên nhẫn. Hắn lao vào, tấn công bất ngờ, ánh mắt đầy thù hận. “Ta sẽ không để các ngươi thắng!”
Minh Tuấn nhận ra sự nguy hiểm, nhưng không còn thời gian để lùi lại. Anh phải đối mặt với Quân, không chỉ vì bản thân mà vì tất cả những gì anh đã chiến đấu. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và cái giá mà họ phải trả sẽ là điều không thể tưởng tượng nổi.


Bình luận chương